“Sao cậu biết là học sinh thể thao?” Tô Tẫn quay đầu hỏi.

“Tôi nhìn cái là biết ngay, đừng nói nữa, đừng làm Lão Phù phân tâm.”

Đoạn đường sau đó diễn ra vô cùng suôn sẻ, chiếc xe chầm chậm dừng lại trước cổng Trường Đại học Y khoa Long Sơn.

Cánh cổng lớn đóng chặt.

Sau một hồi quan sát đơn giản từ trong xe và xác nhận xung quanh không có Tang Thi,

Tô Tẫn bước xuống xe, rảo bước chạy đến trước cổng trường.

Một phát súng bắn nát ổ khóa, hắn kéo hai cánh cổng sắt sang hai bên.

Chiếc xe thuận lợi tiến vào trong sân trường rồi dừng lại ở sân tập thể dục, cả ba người cùng bước xuống.

Nhìn quanh bốn phía một lượt, Tô Tẫn rút tấm bản đồ do Tôn Nhai đưa từ trước ngực ra, nói: “Tình hình coi như không tệ, tốt hơn dự đoán.”

“Nhưng theo tin tức Tôn lão cung cấp, hoạt động của sinh viên ở bên trong vô cùng dày đặc. Trong nhà khá tối, lát nữa Lão Phù anh đi đầu tiên, nhớ chú ý phòng hộ cẩn thận, tôi và Trình Đô sẽ ở phía sau yểm hộ.”

“Đi từ tòa nhà giảng đường vào, chỉ cần đi chưa đầy hai trăm mét là chúng ta có thể tới được cầu thang dẫn xuống tầng hầm.”

“Tuy có mang theo súng, nhưng dùng được càng ít càng tốt, tiếng súng động tĩnh quá lớn, tôi sợ sẽ dụ Tang Thi ở các tầng khác tới, dùng được cung tên thì cứ cố gắng dùng.”

“Những gì cần dặn tôi đều nói hết rồi, các người còn điều gì muốn hỏi hay lo lắng gì thì nói ra một thể.”

“Không có.” Hai người đồng thanh đáp.

“Được, lát nữa chúng ta xuất phát, đợi thêm một lát nữa.” Tô Tẫn ngước đầu nhìn trời.

“Đợi gì vậy Chủ nhiệm?”

“Đợi mây tới.”

...

Ba người xếp thành một hàng trước sau, vừa đi vừa cẩn thận quan sát từng bước tiến lại gần tòa nhà giảng đường.

Khi tới trước cửa tòa nhà, Tô Tẫn hít sâu một hơi, nhanh chân lách người vào trong.

Đối diện cửa chính là một dãy cầu thang rộng rãi.

Ba người ẩn nấp dưới góc ngoặt của cầu thang, khẽ nghiêng người quan sát vào hành lang bên phải.

Dọc hành lang có hơn mười con Tang Thi đang đứng ngả nghiêng, xiêu vẹo.

Con đường này chính là lối đi bắt buộc để dẫn xuống phòng thí nghiệm dưới tầng hầm.

“Chủ nhiệm, qua thế nào đây... Không đánh cứng thì không thể qua nổi, kiểu gì cũng gây ra động tĩnh lớn. Hay là chúng ta lên tầng trên quan sát trước?”

“Suỵt... Càng nhiều động tác thì càng dễ phát sinh biến cố.” Tô Tẫn đưa ngón tay lên môi ra hiệu, nghiêng đầu quan sát hành lang.

“Lần này tôi ra tay trước, các người dùng cung tên yểm trợ, lúc cần thiết thì dùng đèn pin thu hút sự chú ý của Tang Thi giúp tôi.” Tô Tẫn vừa nói vừa cởi giày ra.

Trình Đô cúi đầu liếc nhìn, trong mắt thoáng hiện vẻ khó hiểu.

Ba lớp tất... Chủ nhiệm thế mà lại đi tới ba lớp tất.

Hơn nữa dưới lòng bàn chân trước còn dán một miếng đệm cao su chống trượt.

Tô Tẫn nén nhịp thở, nhẹ nhàng đặt giày xuống đất.

Hắn từ tốn tháo từng món đồ lặt vặt trên người có khả năng va chạm phát ra tiếng động, đưa cho Phù Hổ.

“Chủ nhiệm, ngài rốt cuộc muốn làm gì?” Phù Hổ hạ giọng hỏi.

“Tôi vòng qua đó... Chúng ta giáp công hai đầu đám Tang Thi này, đương nhiên nếu một mình tôi giải quyết được hết thì tốt nhất.”

Dứt lời, Tô Tẫn dẫm mạnh chân phải vọt lên cao.

Chân hắn đạp lên vách tường, phóng thẳng một mạch lên đỉnh trần nhà.

Tiếp đó, hắn như một con thạch sùng trườn qua khúc ngoặt, hai chân liên tục đạp qua lại hai bên vách hành lang để tiến về phía trước.

Cho đến khi phía dưới xuất hiện hai con Tang Thi.

Tô Tẫn thu chân rơi xuống, tiện tay rút hai chiếc tuốc nơ vít đã được mài sắc ở bên hông, đâm chuẩn xác và tàn nhẫn vào tim của Tang Thi.

Nhờ vào kinh nghiệm giải phẫu và săn giết vô số Tang Thi, cộng thêm tốc độ được gia tăng trong môi trường tối tăm, đòn này gần như không thể trượt!

Hai con Tang Thi lập tức ngã gục xuống đất, Tô Tẫn đã đạp vách tường phóng trở lại trần nhà một lần nữa.

Tiếng ngã của hai con Tang Thi đầu tiên rõ ràng đã thu hút sự chú ý của những con khác.

Tô Tẫn thoăn thoắt di chuyển trên trần nhà, phóng thẳng tới vị trí cuối cùng của đàn Tang Thi nhỏ.

Hắn lại lao xuống, một lần nữa nhanh gọn đâm chết hai con Tang Thi.

...

Trình Đô nấp ở góc tường, nhìn bóng đen kia vận động đa chiều trong không gian, liên tục gặt hái mạng sống của Tang Thi, cơ mặt không khỏi cứng đờ: “Trời đất... Hóa ra thực lực của Chủ nhiệm lại mạnh đến thế sao?”

“Không cần phải nghi ngờ, Chủ nhiệm mạnh hơn cả hai chúng ta cộng lại, bây giờ trời vẫn còn sáng nên đây chưa phải trạng thái mạnh nhất của ngài ấy đâu.” Phù Hổ khẽ lên tiếng, ánh mắt trước sau không hề rời khỏi bóng hình Tô Tẫn, cung tên trên tay đã giương căng hết cỡ, sẵn sàng phát động.

“Cậu không biết đâu, Chủ nhiệm mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, thời gian còn lại không đi săn Tang Thi thì cũng là luyện tập kỹ năng.”

“Tôi thấy tinh thần ngài ấy vẫn dồi dào lắm mà.”

“Ban ngày ngài ấy phơi nắng hình như có thể nhanh chóng hồi phục thể lực... Tôi cảm thấy lúc sức mạnh của ngài ấy đạt đỉnh phong có khi còn vượt qua cả tôi, nhưng chắc là không chịu đòn giỏi bằng tôi thôi.”

Trong lúc hai người nói chuyện, hơn mười con Tang Thi đã ngã rạp toàn bộ xuống đất.

Trình Đô và Phù Hổ nhìn nhau một cái, cùng bước ra khỏi khúc ngoặt.

Tô Tẫn dừng người lại, trên trán lấm tấm mồ hôi.

Hành lang này nằm ở hướng khuất nắng, trên trời lại có mây che khuất, nhưng độ sáng nhìn chung vẫn khá đầy đủ.

Một chuỗi thao tác vừa rồi thực sự có chút miễn cưỡng, nếu là trong đêm tối mịt mù thì chắc chắn không đến mức mệt mỏi thế này.

“Chủ nhiệm, đỉnh quá!!” Trình Đô vẫn nén giọng, giơ ngón tay cái lên thán phục.