Phù Thanh Đại căng thẳng gật đầu, sau đó lấy can đảm hỏi ra thắc mắc trong lòng: “Anh họ... anh là người ngoài hành tinh sao?”

“Không phải nghi ngờ gì nữa, tôi là người Namek.” Tô Tẫn điềm nhiên đáp.

“Anh họ, anh khoác da người sao...” Phù Thanh Đại run rẩy hỏi.

“Người Namek chúng tôi trông như thế này!”

Nghe thấy Tô Tẫn khẳng định, Phù Thanh Đại hơi yên tâm, nhưng trong đầu vẫn ngổn ngang vô vàn câu hỏi.

Nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng cô cũng hỏi ra thắc mắc lớn nhất.

“Anh họ... Tình huống trong mơ của em rốt cuộc là chuyện gì?”

“Thực ra chuyện này nói ra thì hơi phức tạp, anh sẽ nói ngắn gọn thôi.” Tô Tẫn vừa nghĩ vừa đáp, “Thật ra trong vũ trụ có rất nhiều nền văn minh, chúng ta chỉ là một nhánh trong số đó. Qua quan sát của cấp trên, các người đã bị một đám thổ phỉ không gian nhắm tới, đó là người Tam Thể. Đám người này chuyện ác nào cũng dám làm, thích nhất là sau khi tàn sát sạch sẽ sự sống của một hành tinh, biến nó thành phân bón, rồi cướp bóc tài nguyên của hành tinh đó.”

“Bây giờ đám người Tam Thể điên rồ đó đã phát tán virus vào tầng khí quyển của các người, đợi người ở đây chết gần hết, vài chục năm nữa bọn chúng sẽ quay lại thu hoạch.”

Khuôn mặt Phù Thanh Đại tức thì trắng bệch: “Vậy tại sao lại chọn em! Các anh nên thông báo cho những nhân vật tầm cỡ mới phải chứ, em... Tại sao loại chuyện thế này lại tìm đến em đầu tiên...”

Càng nói càng gấp, nước mắt Phù Thanh Đại lã chã tuôn rơi.

Đáng sợ chết đi được! Mình chỉ là một thiếu nữ xinh đẹp bình thường, tại sao chuyện tày trời như vậy lại đổ lên đầu mình đầu tiên?

Thấy đối phương lại bắt đầu thút thít khóc, Tô Tẫn cũng lộ vẻ khó xử, trong lòng cũng dâng lên từng đợt khó chịu.

Mẹ kiếp, tôi cũng đâu có muốn không biết, tại sao một mỹ nam tử bình thường vóc dáng cường tráng, có tinh thần trách nhiệm, năng lực nghiệp vụ cao như tôi lại vướng vào chuyện này chứ!

“Đừng khóc nữa, Thanh Đại.” Tô Tẫn đè nén sự bực dọc trong lòng, dịu giọng an ủi, “Thật ra công ty chọn em là có lý do cả, cơ thể em đặc biệt, có kháng thể với virus, em sống thì chúng ta mới nghiên cứu ra thuốc giải được.”

“Vậy các anh mau nghiên cứu đi! Cần gì em cũng có thể phối hợp!” Phù Thanh Đại khóc lóc chìa cánh tay ra, “Hay là chúng ta báo cảnh sát trước đi anh họ... Anh dùng phi thuyền vũ trụ liên lạc với họ, họ chắc chắn sẽ tin anh!”

“Hiện tại không được, lúc anh đến vô tình đụng độ người Tam Thể, phi thuyền bị bắn hạ rơi rồi, rơi ở đâu anh cũng không rõ, đồng đội đều chết sạch chỉ còn lại một mình anh. Thảm họa là điều chắc chắn rồi, sau này chỉ có thể bước một bước tính một bước, nhiệm vụ lớn nhất của em hiện tại là sống sót đừng để chết, em chết thì tất cả mọi người đều phải chôn cùng em.”

Lời này vừa thốt ra, áp lực tựa núi ập tới!

Phù Thanh Đại không còn hột máu, vẻ mặt rơi vào sự ngây dại.

Tô Tẫn thấy vậy liền nói: “Em phải điều chỉnh lại tâm lý, rất nhiều chuyện vẫn chưa xảy ra, chúng ta vẫn có thể chuẩn bị từ trước, tình hình có lẽ không tồi tệ như em nghĩ đâu.”

Có lẽ là do áp lực đè nén bấy lâu nay, Phù Thanh Đại nhanh chóng hoàn hồn, giọng khàn khàn, lắp bắp nói: “Anh... em vẫn không hiểu, tại sao các anh lại đến cứu bọn em...”

“Rất đơn giản, có kẻ xấu thì sẽ có người tốt. Để bảo vệ thế giới khỏi sự phá hoại, để duy trì hòa bình vũ trụ, thực thi công lý của tình yêu và sự thật, chúng tôi luôn bôn ba khắp vũ trụ để bảo vệ các nền văn minh khác.”

“Hơn nữa người Tam Thể đã phát động vài cuộc tấn công vào sao Namek, chỉ riêng điểm này chúng tôi cũng không thể ngồi yên mặc kệ. Người Namek chúng tôi yêu chuộng hòa bình, nhưng kẻ nào xâm phạm sao Namek, dẫu xa đến đâu cũng tất phải bị trừng trị!” Tô Tẫn nói năng cứng rắn, nhưng trong lòng lại càng thêm bi lương.

Bản thân mình rõ ràng căng thẳng đến mức suýt tè ra quần, lại còn phải nói mấy lời tếu táo để giúp người khác giải tỏa áp lực.

Nhưng cô bé này quả thực cũng quá khó khăn rồi, áp lực phải chịu đựng chẳng kém gì mình.

“Nghe có vẻ không yêu chuộng hòa bình cho lắm...”

“Người Namek chúng tôi ghét nhất là bị bắt bẻ!”

“Em không hỏi nữa anh, em sai rồi...” Phù Thanh Đại tủi thân gạt nước mắt.

Đúng lúc Tô Tẫn chuẩn bị nói tiếp, sau lưng vang lên một giọng nói có phần lạnh nhạt.

“Cái người kia... người Namek, anh đi theo tôi một chuyến.”

Phù Thanh Đại ngừng khóc, Tô Tẫn ngoái đầu lại.

Một cô y tá mặt lạnh chừng hăm ba hăm tư tuổi, vẻ mặt không mấy thân thiện không biết đã đứng sau lưng hắn từ lúc nào.

Tô Tẫn nháy mắt ra hiệu với Phù Thanh Đại, đối diện với y tá.

Y tá lạnh nhạt nói: “Đi theo tôi một chút.”

Cô ta nói xong liền đi về phía ban công mở, nhìn bóng lưng đối phương, Tô Tẫn trấn tĩnh lại tinh thần.

Vừa hay... giao thiệp với cô y tá này một phen, coi như luyện tập hòa nhập xã hội vậy.

Y tá dừng bước, đăm đăm nhìn Tô Tẫn nói: “Anh là người nhà của Phù Thanh Đại?”

“Tôi là anh họ con bé.” Tô Tẫn điềm tĩnh đáp.

“Mẹ cô ta sáng nay có qua thăm, anh đến đây đã đăng ký chưa?”

“Đương nhiên, có vấn đề gì sao?”

“Cái này thì không có vấn đề gì, nhưng cô gái đó hiện tại đang hoang tưởng nghiêm trọng, anh còn ở đây nói năng lung tung với cô ta, điều này rất bất lợi cho bệnh tình của em họ anh!” Y tá nghiêm mặt nói, “Thăm cô ta thì được, nhưng tôi hy vọng anh không ảnh hưởng đến việc điều trị của chúng tôi.”

“Y tá này, tôi nghĩ trong chuyện này có chút hiểu lầm, xin hỏi cô xưng hô thế nào?”

“Đinh Gia, có hiểu lầm gì?”