Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn

Chương 33. Bộ Môn Bí Ẩn, Đấu Trí Tâm Lý (2)

Đợi đến khi Phù Hổ quay người lại, thấy điệu bộ này của hắn, nhất thời lại có chút mơ hồ.

“Cái này không liên quan tới ngươi.” Tô Tẫn quơ quơ cây bút trong tay, “Lão Phù ngươi hỏi tiếp đi, những gì có thể nói ta đều có thể nói cho ngươi biết. Lần này tới cửa quả thực có chút đường đột, đều là người mình ta không muốn để ngươi sinh ra hiểu lầm.”

Phù Hổ gật đầu, tiếp tục hỏi: “Ngươi nói ngươi là Chủ nhiệm của Quốc Cán Cục, nhưng ta thấy tuổi tác của ngươi cũng chỉ tầm hơn hai mươi thôi nhỉ? Bộ môn trọng đại như vậy... Chức vụ như vậy, sao có thể để một người trẻ tuổi như ngươi đảm nhiệm được?”

“Kỳ thực ta đã hơn ba mươi rồi, tướng mạo trẻ trung mà thôi. Nhưng quả thực, cho dù hơn ba mươi mà ở bộ môn và cấp bậc như vậy cũng rất bất bình thường.”

“Nhưng nguyên nhân đằng sau cũng không phức tạp, bởi vì người như ta rất khó tìm. Bộ môn chúng ta cần phụ trách những nhiệm vụ tương đối trọng đại, cần phải tinh thông văn hóa nước ngoài, giỏi nhiều thứ tiếng, toán học, vật lý, máy tính... Thậm chí cả tâm lý học vân vân, trên dưới cả nước người đáp ứng được những yêu cầu này đếm trên đầu ngón tay.”

“Lần này ta cũng là vừa về nước thuê phòng, khu vực Khu dân cư Nhân Tài này đều là nơi người già trước kia sinh sống, ta liền chọn tới đây, không ngờ lại làm hàng xóm với ngươi.”

“Ừm...” Phù Hổ nhất thời nghẹn lời.

Một người xa lạ đặc thù, một bộ môn chưa từng nghe nói tới.

Tuy rằng đã đưa ra một số chứng cứ, nhưng hiện tại hắn căn bản không dám tin tưởng đối phương.

Kỳ quặc, khắp nơi đều tràn ngập sự kỳ quặc.

Cho dù đối phương giải thích hợp lý, nhưng chuyện một tiểu tử miệng còn hôi sữa ở độ tuổi trẻ như vậy lại lăn lộn lên tới chức Chủ nhiệm ở một bộ môn trọng đại, hắn vẫn không thể nào chấp nhận được.

Hỏi tiếp cái gì bây giờ đây...

Ngay lúc Phù Hổ rơi vào trầm tư, Tô Tẫn chủ động mở miệng: “Lão Phù, ta biết ngươi không tin ta, nhưng ngươi nhìn cái này là biết liền.”

Dứt lời, chiếc Xiaomi 6 trong tay sau khi mở khóa, liền trực tiếp ném về phía Phù Hổ.

Phù Hổ nhanh tay lẹ mắt bắt lấy, lập tức cầm trong tay xem xét.

Thứ đồ chơi này lần đầu nhìn thấy hắn đã cảm thấy vô cùng đặc biệt!

Nhất định là một loại công nghệ cao tinh vi chuẩn xác, bây giờ có thể cầm trong tay nghịch ngợm, tự nhiên không thể lãng phí cơ hội.

“Thứ này gọi là gì? Chữ bên trong là chữ gì vậy?”

“Kỳ thực đây chính là một chiếc điện thoại di động, hệ thống bên trong đã qua cải biến của bộ môn chúng ta, toàn bộ đã được thay thế thành mật văn mà chỉ người nội bộ mới có thể nhận biết.” Tô Tẫn thản nhiên nói.

“Công nghệ ẩn chứa trong thiết bị này gần như tích hợp toàn bộ chức năng của các sản phẩm điện tử trên thị trường. Đây là sản phẩm được bộ môn nước ngoài bí mật lập dự án chế tạo, có ý nghĩa chiến lược mang tính thời đại, ta chấp hành nhiệm vụ ở nước ngoài, chính là vì thu thập các tư liệu chế tạo liên quan.”

Phù Hổ mang theo lòng hiếu kỳ to lớn loay hoay với chiếc điện thoại, đợi đến khi nghịch tới lúc màn hình khóa lại, liền ngẩng đầu nheo mắt nhìn về phía Tô Tẫn: “Tin tức quan trọng như thế này... Ngươi nói với ta có vẻ hơi nhiều rồi đấy!”

Tô Tẫn gật đầu: “Rất tốt, với tư cách là nhân viên dự bị năm đó của Quốc Cán Cục, tính cảnh giác quả thực không tồi. Kỳ thực chuyện này cũng không đáng phải kiêng kỵ, bởi vì từ một năm trước ta đã truyền toàn bộ tư liệu sản xuất chế tạo về nước rồi, hơn nữa từ nửa năm trước nội bộ đã bắt đầu sản xuất thử nghiệm.”

“Sau khi Quốc Cán Cục chúng ta công khai, thiết bị này cũng sẽ chính thức được mở bán trên thị trường trong nước như một sản phẩm dân dụng, đến lúc đó ai ai cũng mua nổi, trên quốc tế chắc chắn sẽ dấy lên một cơn chấn động... Bây giờ tính toán lại thì đại khái cũng chưa đầy một tháng nữa thôi.”

“Thật hay giả vậy! Đồ công nghệ cao thế này mà ai ai cũng mua nổi á?” Con ngươi Phù Hổ phóng đại, tim đập thình thịch, “Vậy phải tốn bao nhiêu tiền?”

“Tầm chục nghìn tệ gì đó.”

“Đây là cái giá mà ai ai cũng mua nổi sao?”

“Trả góp không lãi suất.”

“...”

Thừa dịp Phù Hổ còn chưa kịp phản ứng, Tô Tẫn đòn phủ đầu đánh trước: “Trong lòng ngươi nhất định còn rất nhiều nghi hoặc, đối với thân phận của ta ngươi cũng không yên tâm, càng không hiểu một người có thân phận như ta tại sao lại xuất hiện ở đây.”

“Kỳ thực nói trắng ra, lần này ta giấu giếm cấp trên bí mật về nước, nhiệm vụ kỳ thực đã sớm hoàn thành rồi, tháng sau cũng qua thời hạn giải mật. Trong cục xảy ra một số chuyện, vị trí Phó cục trưởng bị trống, vốn dĩ phải là của ta. Nhưng ta nhiều năm không ở Long Sơn, trong cục có người muốn đục nước béo cò. Cho nên ta mới trao đổi kín với cấp dưới, tạm thời thuê một căn phòng ở đây.”

“Chạm mặt ngươi cũng là ngoài ý muốn, ta vốn dĩ chỉ muốn mượn cái tivi... Những chuyện này nói cho ngươi biết cũng chẳng sao, chỉ cần ngươi giữ bí mật giúp ta là được.”

Cảnh giác trong mắt Phù Hổ không hề giảm bớt: “Nhiều chuyện như vậy, ngươi nói cho ta biết có thích hợp không?”

Tô Tẫn bật cười, lười biếng dựa vào ghế sofa, ánh mắt nhìn chăm chú vào tivi: “Chẳng có gì là không thích hợp cả, ngươi không ở trong cuộc thì không ảnh hưởng được gì. Hơn nữa ta ở nước ngoài cũng không thể nào không giấu lại chút bài tẩy, ta dịch nốt những tư liệu khác ra giao cho cấp trên, vị trí Phó cục trưởng vẫn là của ta.”

Nói xong, Tô Tẫn giơ cuốn sổ tay trong tay lên.

Chữ viết bên trên y hệt như trong điện thoại, hoàn toàn xem không hiểu.

Phù Hổ nhất thời không nói nên lời, rơi vào suy tư.

Chuyện này quá lớn, hơn nữa lại tới một cách vô cớ.