Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 57. Mở Ra Cánh Cửa Địa Ngục (3)
Tô Tẫn không có dời ánh mắt, lòng bàn tay y nguyên vẫn nấn ná trên bờ mông nàng, thậm chí còn dùng lực nắn bóp một cái. Thịt mông của thiếu nữ trong tay hắn biến đổi hình dáng, cách lớp vải vóc mỏng manh kia, hắn có thể cảm nhận được quần lót đã có chút ướt át... không biết là mồ hôi, hay là thứ gì khác.
“Thanh Đại.” Giọng nói của Tô Tẫn trầm khàn thêm vài phần.
Hắn cúi người xuống, trán tựa vào trán nàng. Khoảng cách giữa hai người gần đến mức có thể nghe thấy nhịp thở, Phù Thanh Đại có thể ngửi thấy trên người Tô Tẫn xen lẫn mùi mồ hôi cùng với khí tức nam tính, kia là một loại mùi vị sạch sẽ lại lộ ra vẻ nguy hiểm. Nhịp tim của nàng bắt đầu mất khống chế, trước ngực kịch liệt phập phồng, hai điểm nhũ hoa không chịu sự khống chế mà cương cứng, dưới lớp áo ngủ gồ lên hai nốt nhỏ xíu, không ngừng cọ xát lồng ngực Tô Tẫn.
Tầm mắt Tô Tẫn rơi vào trên đôi môi nàng. Đôi môi kia bởi vì khóc lóc mà hơi sưng đỏ, phiếm ra sắc trạch ướt át. Yết hầu hắn lăn lộn một chút, sau đó chậm rãi cúi đầu xuống.
Cái chạm đầu tiên chỉ là nhẹ nhàng lướt qua.
Khoảnh khắc cánh môi chạm nhau, thân thể Phù Thanh Đại cứng đờ. Đôi môi Tô Tẫn so với trong tưởng tượng của nàng còn nóng hơn, khô khốc hơn, mang theo mùi thuốc lá thoang thoảng... hắn vừa rồi nhất định đã lén lút hút thuốc. Nàng không có trốn tránh, cũng không có đáp lại, chỉ mặc cho đôi môi kia dán vào chính mình.
Nhưng rất nhanh, nụ hôn của Tô Tẫn trở nên không còn dịu dàng nữa.
Môi hắn dùng sức đè ép xuống, nạy ra kẽ môi hé mở của nàng. Chiếc lưỡi nóng ẩm không hề có điềm báo trước mà dò xét vào trong khoang miệng nàng, cường thế lướt qua hàm răng, vòm họng, cuối cùng quấn lấy đầu lưỡi đang rụt rè của nàng. Phù Thanh Đại phát ra một tiếng nức nở yếu ớt, âm thanh kia bị ngăn cặn giữa môi răng của hai người. Lưỡi Tô Tẫn giống như con rắn uốn lượn chạy vòng trong miệng nàng, liếm láp vòm họng cùng nướu răng nhạy cảm, mỗi một lần quét qua đều khiến sống lưng nàng tê dại.
Nước bọt trao đổi giữa môi lưỡi hai người, phát ra thanh âm ướt át mà ái muội. Một tay Tô Tẫn vòng lấy vòng eo nàng, một tay khác đã dời khỏi bờ mông, men theo eo sườn trượt lên trên. Lòng bàn tay xuyên thấu qua vải vóc áo ngủ áp sát vào mạng sườn mảnh khảnh của thiếu nữ, sau đó tiếp tục đi lên, chậm rãi bao trùm lấy đoàn nhô lên mềm mại kia.
Cơ thể Phù Thanh Đại đột ngột run lên bần bật.
Bàn tay Tô Tẫn hoàn toàn bao khỏa lấy một bầu ngực của nàng, năm ngón tay mở ra, bụng ngón tay hãm sâu vào trong phần thịt bầu ngực mềm nhũn. Cho dù là cách lớp áo ngủ cùng nội y, hắn cũng có thể cảm nhận rõ ràng hình dạng của luồng ngực kia... không lớn, nhưng căng tròn vểnh cao, điểm nhũ hoa đã cương cứng tựa như hai hòn đá nhỏ, đội sát vào lòng bàn tay hắn. Hắn khẽ dùng lực xoa bóp, cảm thụ được đoàn mềm mại trong lòng bàn tay đang không ngừng biến hóa hình dạng, da thịt vú tràn ra từ giữa kẽ ngón tay.
“Ưm...” Phù Thanh Đại từ sâu trong cổ họng nặn ra một tiếng rên rỉ mơ hồ.
Cơ thể nàng bắt đầu nhũn ra, nếu như không phải cánh tay Tô Tẫn gắt gao ôm chặt lấy eo nàng, nàng có khả năng đã trượt ngã xuống mặt đất. Nụ hôn của Tô Tẫn biến thành càng thêm thâm nhập, chiếc lưỡi của hắn càn quét ở trong khoang miệng nàng, không ngừng mút mát lấy đầu lưỡi của nàng, giống như là muốn nuốt trọn lấy tất cả hô hấp của nàng. Cùng lúc đó, bàn tay đang phủ trên bầu vú nàng của hắn bắt đầu có động tác... năm ngón tay khép lại, đem trọn vẹn cả bầu ngực nắm chặt trong lòng bàn tay, ngón bụng dùng lực chèn ép, vò nắn, ngón tay cái cách lớp vải không ngừng cọ xát điểm nhũ hoa đang dựng đứng lên.
Lớp vải áo ngủ rất nhanh liền bị thấm ướt một mảng nhỏ. Kia là mồ hôi, cũng có khả năng là thứ gì khác. Đầu nhũ hoa cộm cứng thẳng tắp đứng sừng sững dưới lớp vải, mỗi một lần cọ xát đều mang đến từng trận khoái cảm tê dại, giống như dòng điện từ lồng ngực xộc thẳng xuống bụng dưới. Phù Thanh Đại cảm giác được hai chân của chính mình bắt đầu như nhũn ra, một nơi ẩn bí nào đó bắt đầu không chịu khống chế rỉ ra hơi nước ướt át.
Tô Tẫn rốt cục buông đôi môi của nàng ra.
Giữa hai bờ môi kéo ra một đường chỉ bạc tinh tế, dưới ánh đèn mờ ảo lúc ẩn lúc hiện. Phù Thanh Đại há mồm thở dốc, trước ngực kịch liệt phập phồng, bầu ngực bị xoa bóp kia ở trong bàn tay Tô Tẫn đang run rẩy, đỉnh nhũ hoa đâm xuyên qua lớp vải ướt sũng đội lên một điểm nhô ra phá lệ rõ ràng. Trên mặt nàng ửng lên rặng mây đỏ không bình thường, đôi mắt ướt sũng, ánh mắt rã rời lại bàng bạc.
“Sợ sao?” Tô Tẫn khàn giọng hỏi, lòng bàn tay y nguyên vẫn phủ trên bầu vú của nàng, ngón tay cái có nhịp điệu ấn ép lên đỉnh nhũ hoa.
Phù Thanh Đại không nói nên lời, chỉ là lắc đầu, nước mắt lại bắt đầu đảo quanh trong hốc mắt.
Tô Tẫn cúi người xuống, đôi môi dán vào vành tai nàng, hơi thở ấm áp phả vào ống tai của nàng: “Này mới chỉ là bắt đầu, Thanh Đại. Mạt thế tới rồi, hết thảy đều đã thay đổi.”
Giọng nói của hắn trầm ấm mà ngập tràn từ tính, mang theo một loại sức mạnh không thể chối từ. Phù Thanh Đại cảm thấy đôi tai của mình nóng rực, cỗ khí nóng kia men theo màng nhĩ chui thẳng vào trong não, quấy nhiễu ý thức của nàng thành một mảnh hỗn loạn. Đầu lưỡi Tô Tẫn nhẹ nhàng liếm lấy vành tai nàng, sau đó ngậm lấy dái tai, dùng hàm răng tinh xảo gặm cắn.
Cùng lúc đó, bàn tay đang bao trùm trên bầu ngực nàng của hắn dịch chuyển đi. Trong lòng Phù Thanh Đại dâng lên cảm giác trống rỗng khó hiểu, nhưng một giây sau, bàn tay kia trực tiếp luồn vào dưới vạt áo ngủ của nàng.