Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, con ngươi hắn lập tức giãn to, đến cả hai chân cũng run rẩy bần bật.
Tít tận chân trời xa xôi, hướng về phía khu trung tâm thành phố.
Hơn mười vật thể bay không xác định nghi là tên lửa đang kéo theo những vệt khói trắng phía sau, từ ngoài thành phố vút lên không trung, rạch ngang trời cao như thiên thạch bay ngược.
Các “tên lửa” biến mất, một lớp sóng xung kích cực mạnh bộc phát rõ mồn một.
Ngay sau đó, mây đen tại vị trí phát nổ bắt đầu sinh sôi, khuếch tán trên diện rộng như sóng biển cuộn trào.
“Ong...” Một tiếng nổ đinh tai nhức óc tựa như chiếc búa tạ giáng thẳng vào màn trời.
Cả tòa nhà nơi Tô Tẫn đang ở dường như bị treo lơ lửng giữa không trung rồi bị giật mạnh một cái.
Khung cửa sổ rên rỉ, kính rung lên bần bật, nhân gian trong khoảnh khắc dường như rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn.
Tận thế... Giờ phút này không còn là cơn mưa xám nữa, mà là thiên tai đã được cụ thể hóa, cuồng bạo giáng lâm!
Các khối mây kịch liệt chuyển động không ngừng, đi kèm với những đợt cuồn cuộn dữ dội, tia sét bắt đầu nhảy múa bên trong.
Luồng gió giáng cực mạnh hình thành, từng cột mây tựa như lốc xoáy hạ xuống oanh tạc mặt đất.
Nơi nào luồng khí dữ dội quét qua... Mặt đất nơi đó lập tức đóng băng.
Đồng tử của Tô Tẫn chấn động, tay bám chặt mép bậu cửa sổ, nhìn về phương xa mà hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Hệ thống tên lửa Hàn Khung... Mây biến động trên diện rộng và sử dụng luồng khí lạnh nhiệt độ thấp để tạo ra công kích chính là đặc trưng điển hình của loại vũ khí này.
Vũ khí tối thượng của quốc gia này! Không hề có bất kỳ điềm báo nào, lại bắn thẳng vào chính khu vực trung tâm thành phố của mình!
Mình... Sẽ chết sao?!
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì! Lẽ ra ngày mai mưa tạnh thì quân đội phải xuất hiện mới đúng, tại sao lại xảy ra chuyện này!
Một cảm giác sợ hãi tột độ và buồn nôn dữ dội cuộn trào lên trong lồng ngực.
Tô Tẫn vội bịt miệng mũi, khom lưng chạy thục mạng về phía nhà vệ sinh.
Nhưng vừa ra đến phòng khách, một búng nước chua lớn đã nôn thốc ra sàn nhà.
Vị chua chát cực độ tràn ngập khoang miệng, Tô Tẫn ho sặc sụa đến ứa nước mắt nơi khóe mi, trái tim như bị hiện thực bóp nát vụn!
Tại sao một quốc gia công nghiệp đã bước vào thời kỳ hiện đại lại yếu ớt, không chịu nổi một đòn đến thế?
Logic cốt lõi của bộ máy nhà nước là duy trì trật tự, việc trực tiếp tuyên bố diệt vong sẽ chỉ dẫn đến sự sụp đổ xã hội toàn diện, cướp đoạt tài nguyên, binh biến quân sự.
Dù diện tích lây nhiễm Tang Thi có lớn đến đâu, họ cũng không có lý do gì để tuyên bố với người dân rằng quốc gia đã bị xóa sổ.
Chỉ là vấn đề lây nhiễm Tang Thi thôi, tầng lớp chỉ huy tối cao đã thực hiện phong tỏa hủy diệt đối với thủ đô... Suốt mấy ngày nay, đến bóng dáng quân đội cũng chẳng thấy đâu.
Nếu một đất nước rộng lớn nhường này còn không chịu nổi một đòn, thì ta là cái thớ gì chứ?!
Thiên tai kép, mọi kế hoạch của cá nhân trong tình cảnh này đều mỏng manh, yếu ớt chẳng khác nào tờ giấy trắng.
Có lẽ là tầng lớp ra quyết sách tối cao đã xảy ra vấn đề, hoặc có lẽ là do sự hiểu biết về đợt lây nhiễm này chưa đủ thấu đáo... Nhưng những điều đó Tô Tẫn đã chẳng còn tâm trí đâu mà phân tích, hắn hoàn toàn mất phương hướng, tinh thần hỗn loạn một mảnh.
Cơ thể cứng đờ hồi lâu, hắn bỗng chạy như điên vào phòng ngủ, chộp lấy một chiếc đài thu thanh giận dữ gào hỏi: “Đừng tin cái gì... Đừng tin cái gì hả? Nói đi chứ!”
Ngay giây tiếp theo, chiếc đài đã bị đập nát vụn thành từng mảnh.
Tận thế... Trong thâm tâm hắn vốn đã có phán đoán, sự tồn tại như công ty đã đưa ra kết luận cho thế giới này thì không cần phải nghi ngờ thêm nữa.
Thế mà hắn vẫn luôn ôm ấp ảo tưởng chờ đợi quân đội cứu viện.
Trong lòng hắn từ đầu chí cuối vẫn luôn tồn tại sự may mắn, nhưng giờ đây toàn bộ thế cục đã sụp đổ, trước mắt chẳng còn đường sống, phải bỏ mạng nơi đất khách quê người... Thứ để lại cho hắn chỉ có hiện thực đẫm máu.
Khu vực trung tâm thành phố vẫn đang gánh chịu sự tàn phá của những luồng bão tuyết, mà gió lạnh đã sớm càn quét khắp toàn thành, mây đen giăng kín trời.
Từng tiếng khóc thét the thé xé toạc làn gió lạnh, lọt vào tai Tô Tẫn.
Tô Tẫn lảo đảo chạy ra cửa sổ phòng khách, mới phát hiện tòa nhà đối diện đã có người trèo lên mép cửa sổ, vừa khóc vừa gieo mình nhảy xuống.
Trong những tòa nhà dân cư bên cạnh cũng có người gào khóc rồi nhảy lầu tự sát.
Tiếng khóc tựa như tiếng gọi của tử thần, những hành vi tự sát nối tiếp nhau bắt đầu diễn ra trước mắt Tô Tẫn.
Cho đến khi một người phụ nữ ở tầng sáu tòa đối diện ôm đứa con còn quấn trong tã lót bước lên bậu cửa sổ, vừa khóc vừa liên tục lắc đầu nhìn Tô Tẫn... Sau đó ôm con cùng nhảy xuống.
“Không không không... Đừng mà! Đừng nhảy! Đừng nhảy nữa mà!!!”
Tô Tẫn cuống cuồng giậm chân, trợn tròn mắt gào thét.
Nhìn bầy xác sống sắp xâu xé thi thể của hai mẹ con, hắn chẳng màng đến điều gì khác nữa.
Hắn giật phăng cửa sổ, giơ tay bắn xối xả!
Đoàng đoàng đoàng... Chín phát súng vang lên, chỉ còn lại tiếng cò súng lách cách khô khốc.
Tô Tẫn bóp cò một cách máy móc, trơ mắt nhìn hai mẹ con nọ bị bầy xác sống xé thành từng mảnh vụn, cuối cùng chỉ còn lại vệt máu đỏ thắm dập dềnh theo làn nước.
...
Con người khi chứng kiến người khác bị tiêm thuốc thường sẽ theo bản năng cảm thấy một cơn đau nhói, tựa như mũi kim cũng đang đâm vào da thịt mình vậy.