Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 69. Ta Là Quốc Gia, Ta Là Quân Đội
Tô Tẫn tiếp tục: “Lão Phù, anh là người từng đi lính, cũng có hiểu biết về vũ khí. Bây giờ ảnh hưởng của việc phóng tên lửa Hàn Khung anh cũng đã thấy rồi, nhiệt độ bên ngoài bao giờ mới có thể ấm trở lại, anh có dự tính gì không?”
“Tôi không biết... Tôi không rõ, có thể là một tuần, bây giờ lại đang là mùa hè, có lẽ không đến một tuần đâu...” Phù Hổ uể oải phẩy tay nói.
Một tuần sao... Tô Tẫn trong lòng thầm tính toán.
Tên lửa Hàn Khung xem như đã tranh thủ cho hắn một tuần làm thời gian giảm xóc.
Bây giờ nhiệt độ giá lạnh bên ngoài đã gây ra ảnh hưởng đến bầy Tang Thi, bất kể là trong nhà hay ngoài trời.
Ước tính thận trọng, hắn có ba ngày để dọn dẹp sạch sẽ Tang Thi trong khu dân cư, thu gom vật tư và nhân lực.
“Chủ nhiệm Lý, làm phiền cậu về cho, tôi không biết cậu muốn làm gì, nhưng hiện tại tôi không muốn dính líu gì với cậu cả.” Thần sắc Phù Hổ rầu rĩ, “Vợ tôi hôn mê, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Tôi đã nhận được tin nhắn và cũng nghe thấy tiếng phát thanh rồi, nhưng tôi tin nhà nước không dễ sụp đổ như vậy đâu, tôi phải chờ cứu viện...”
“Lão Phù!” Tô Tẫn trầm giọng quát lên, “Anh còn đang ảo tưởng cái gì thế hả? Nhà nước không trông cậy vào được nữa rồi! Nếu trông cậy được thì chúng ta không thể nào đến tận bây giờ vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng quân đội đâu! Nếu trông cậy được thì tại sao bọn họ lại bắn tên lửa vào trong thành phố?”
“Được! Tôi lùi một vạn bước mà nói, cho dù lực lượng vũ trang vẫn còn... Với cục diện hiện tại, cứu người có đến lượt anh không? Anh chỉ là một tên dân đen khố rách áo ôm, lấy cái thớ gì mà đòi người ta cứu anh! Chờ đợi cứu viện, anh có thể đợi được bao lâu? Lần này là do may mắn, tên lửa Hàn Khung không rơi trúng đỉnh đầu chúng ta, ngộ nhỡ lại có thêm một đợt tên lửa san bằng mặt đất nữa, anh sống nổi không!”
“Vậy cậu bảo tôi còn có thể làm thế nào nữa đây?! Tôi có thể làm được gì chứ?!” Phù Hổ sụp đổ gầm lên, “Cậu cút khỏi nhà tôi mau, có chuyện gì thì đừng kéo con gái tôi vào, tôi không muốn nghe cậu nói nhảm nữa!”
“Bố!” Phù Thanh Đại sốt ruột và bất lực níu lấy vạt áo Phù Hổ.
“Chỉ cần có thể sống sót, chuyện gì cũng làm được hết!” Tô Tẫn một tay siết chặt hai vai Phù Hổ, hai mắt trợn trừng, “Không có quốc gia thì chúng ta lập nên quốc gia! Không có quân đội thì chúng ta tự dựng nên quân đội! Không trốn được thì chúng ta không trốn nữa, liều mạng với lũ Tang Thi chó đẻ kia luôn đi!!!”
“Khu dân cư này của các người ai nấy đều quen biết nhau, con gái anh trước kia mơ thấy tận thế từng bị anh tống vào bệnh viện tâm thần, chắc chắn có không ít người biết chuyện đúng không?”
“Chỉ dựa vào điểm này thôi chúng ta đã có thể lôi kéo người khác nhập bọn rồi, Thanh Đại chính là hy vọng duy nhất của tất cả mọi người, con bé có thể làm hoàng đế, có thể làm giáo chủ, tôi tuyệt đối không thể để con bé bị hủy hoại trong tay anh được!”
Phù Hổ lập tức bị chấn nhiếp, sững sờ ngơ ngác nhìn Tô Tẫn.
Thời cuộc đã nát bét đến mức này rồi... Hắn lại muốn thành lập quân đội để phản công? Lại còn muốn lợi dụng Thanh Đại?
“Lão Phù, tôi biết anh thương con gái, nhưng bây giờ con bé đi theo anh thì chỉ có con đường chết!” Tô Tẫn lạnh lùng nói, “Tôi không thể trơ mắt nhìn anh dẫn con bé xuống hố được.”
“Thời gian qua tôi ở cùng Thanh Đại cũng có tình cảm, nhưng nếu anh vẫn u mê không chịu tỉnh ngộ, thì thay vì để con bé đi theo anh rồi bị lũ Tang Thi kia xé xác ăn thịt, chi bằng bây giờ tôi cho con bé một phát súng thanh thản luôn đi!”
Dứt lời, Tô Tẫn đột ngột rút khẩu súng bạc ra, chĩa thẳng vào Phù Thanh Đại.
“Bây giờ không có thời gian cho anh suy nghĩ đâu, anh muốn ở lại chờ chết, hay là hợp tác với tôi, một câu thôi!”
Phù Thanh Đại nhìn chằm chằm vào họng súng đen ngòm, nuốt một ngụm nước bọt.
Ngay sau đó, cô nhắm nghiền hai mắt, mím chặt môi rồi ghé sát trán mình lại gần họng súng.
“Đừng mà!!!” Phù Hổ vươn tay run rẩy ngăn cản, “Tôi đồng ý, tôi đồng ý với cậu... Cậu bảo tôi làm gì cũng được hết.”
Tô Tẫn lùi lại một bước, cất khẩu súng bạc đi.
Thấy vậy, Phù Hổ vội vàng ôm lấy con gái che chắn ra sau lưng, cảnh giác nhìn chằm chằm Tô Tẫn.
Tô Tẫn thở dài một tiếng, nói: “Lão Phù... Tôi chưa từng nghĩ sẽ hại hai cha con anh, chúng ta thực sự đã không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có duy nhất một con đường này để đi thôi. Anh đánh giá mức độ nguy hiểm quá thấp, tôi bắt buộc phải kích thích anh một chút để anh sớm nhận rõ hiện thực.”
“Một khi anh đã đồng ý với tôi, tôi sẽ dùng mạng sống của mình để bảo vệ tốt con gái anh, tôi cũng hy vọng anh có thể bảo vệ tốt con bé... Tôi đã tích trữ sẵn vật tư cho Thanh Đại ở tầng bốn, chìa khóa cũng đã sớm giao cho con bé rồi.”
Ánh mắt Phù Hổ nhìn về phía con gái.
Thấy Phù Thanh Đại khẽ gật đầu, nét mặt căng thẳng của gã mới hơi giãn ra đôi chút.
Tô Tẫn nói tiếp: “Chị dâu bị kinh hãi quá độ rồi đúng không? Môi trường trong căn nhà này của các người rất khó để chị ấy hồi phục. Tôi có tích trữ một ít than tổ ong, còn có một chiếc bếp than đều để ở tầng bốn. Trong phòng có tôn sắt và ván gỗ cũng mang hết qua đây, phải đập vỡ cửa sổ lắp một cái ống khói, số còn lại các người cần thứ gì thì cứ lấy thứ đó.”
Nói xong, Tô Tẫn ngồi xuống một chiếc ghế sofa còn nguyên vẹn ở bên cạnh, phẩy tay về phía Phù Hổ.
“Đi nhanh đi... Tôi ở đây đợi anh, quay lại lắp xong bếp rồi chúng ta nói chuyện tiếp, đừng để chị dâu bị lạnh quá.”