Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 71. Khu Dân Cư Nhân Tài Có Nhân Tài (2)
Theo lẽ thường mà suy đoán, quân nhân có tính kỷ luật cao, chỉ số vũ lực cũng lớn, độ tuổi ngoài bốn mươi thì thể lực hẳn là vẫn còn khá tốt.
Bắt đầu chiêu mộ từ người này là thích hợp nhất.
Cầm sẵn chai xịt tẩy keo, Tô Tẫn đi thẳng tới tầng bốn bắt đầu phun xịt.
Sau khi chờ đợi mười mấy phút, hắn dùng sức gõ vang cánh cửa lớn nhà Vương Tùng.
Người trong phòng có khả năng đã biến đổi thành xác sống, chỉ cần âm thanh đơn giản là có thể nhận biết ra ngay.
Thế nhưng gõ mãi một hồi lâu, dưới lầu đều đã bắt đầu có tiếng gào cứu mạng, mà nhà Vương Tùng vẫn chẳng hề có chút phản ứng nào.
Suy nghĩ giây lát, Tô Tẫn rút khẩu súng bạc ra.
Khẩu súng này tối qua hắn đã tiến hành thử nghiệm rồi.
Sau khi bắn hết sạch chín phát đạn, nửa tiếng sau nó sẽ tự động nạp đầy lại.
Đạo cụ do công ty cung cấp quả thực phi thường, ngón tay vàng này quá đỗi mạnh mẽ.
Hắn chĩa súng nhắm ngay mắt mèo trên cửa rồi bóp cò một phát!
Cả chiếc mắt mèo bị bắn thủng hoàn toàn, linh kiện bắn tung tóe vào bên trong nhà.
Tô Tẫn lùi lại một bước, xuyên qua lỗ thủng từ xa quan sát vào bên trong.
Mặt sàn đã là một vũng máu đen ngòm, hai thi thể nằm sõng soài trên mặt đất, đều đã được trùm vải trắng lên trên.
Đúng lúc hắn định tiếp tục quan sát thì bên trong phòng truyền ra một giọng nói yếu ớt.
“Là ai đấy?”
“Tôi là hàng xóm của anh, anh có phải là Vương Tùng không, anh có bị thương không?” Tô Tẫn lách mình một cái, giẫm lên bậc cầu thang, nép sát vào bên mép cửa hai tay cầm súng.
“Có bị thương hay không quan trọng lắm sao? Cậu đi đi.”
Tô Tẫn nhíu mày.
Hai thi thể trong phòng chắc là bị lây nhiễm rồi bị tiêu diệt, nhìn vết máu thì đã chết được một thời gian rồi.
Đối phương vẫn còn lý trí, dù có nghi ngờ bị lây nhiễm thì mức độ an toàn hiện tại vẫn còn rất cao.
Nghĩ đến đây, Tô Tẫn chuyển hướng họng súng nhắm thẳng vào ổ khóa cửa.
Uy lực của khẩu súng bạc rất lớn, hơn nữa không cần lo lắng về việc đạn nảy, chỉ cần hai phát súng đã phá tan kết cấu của ổ khóa.
Khẽ kéo cánh cửa ra, Tô Tẫn học theo động tác trong phim từ từ nghiêng mình lách vào trong, giơ súng quét mắt nhìn sang hai bên.
“Vương Tùng, anh có ở trong đó không?”
“Cậu rốt cuộc là ai? Sao cậu lại có súng?”
Nghe thấy tiếng nói truyền ra từ phòng ngủ, Tô Tẫn bước chậm lại rồi di chuyển tới gần.
Bước vào phòng ngủ, hắn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Một người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn dáng vẻ dường như đang do dự chuẩn bị nhảy xuống dưới.
Tô Tẫn tiện tay đóng cửa lại, hạ nòng súng xuống.
“Vương Tùng anh bình tĩnh một chút, khoan hãy nhảy.”
Vương Tùng đang ngồi bên cửa sổ quay đầu lại, cả người bị đông cứng gần như đơ dại, sắc mặt trắng bệch, hai hàm răng va vào nhau lập cập nói.
“Cậu... Có súng? Cậu không phải hàng xóm của tôi, cậu là ai?”
“Tôi là ai không quan trọng! Anh mau trèo xuống đi, đóng cửa sổ lại, đừng từ bỏ hy vọng, chúng ta từ từ nói chuyện!”
Vương Tùng vẻ mặt đầy đau khổ: “Còn hy vọng gì để nói nữa chứ, quốc gia không còn rồi... Cả thế giới đều đang đổ mưa, cậu nhìn xem thế giới này còn cứu vãn được nữa không?”
“Có nhà mới có nước, chỉ cần còn sống là còn hy vọng, anh cứ xuống đây trước rồi chúng ta hẵng nói.” Tô Tẫn không ngừng khuyên nhủ ân cần.
“Nhà... Nhà cũng chẳng còn nữa rồi, chắc cậu cũng nhìn thấy cả rồi đấy. Mẹ tôi... Cùng với vợ tôi đã biến thành quái vật, con trai tôi ở nơi khác... Chắc cũng chẳng còn hy vọng gì nữa rồi.” Vương Tùng hơi thở yếu ớt như sợi tơ, thần tình hoảng hốt, “Tôi cũng sắp rồi, cậu đi đi, không cần bận tâm đến tôi nữa.”
“Tôi bắt buộc phải lo cho anh, bây giờ có rất nhiều người mất đi người thân giống như anh vậy, tôi cũng thế thôi.” Tô Tẫn áp sát vào tường, nhìn chăm chú vào đối phương, “Đừng bi quan như thế, tương lai vẫn còn hy vọng mà.”
Vương Tùng run rẩy quay người lại, vén áo lên để lộ lồng ngực quấn đầy băng gạc, cúi đầu nhìn vùng da màu xám xịt lộ ra trên diện rộng ở bụng, cay đắng cười một tiếng: “Cậu nhìn xem... Ặc... Hừ...”
Đoàng!
Một tiếng súng vang lên, nụ cười cay đắng của Vương Tùng đông cứng lại trên gương mặt, thi thể rơi tọt xuống chân tòa nhà.
Tô Tẫn vịn tường ngồi phịch xuống, ôm chặt lồng ngực thở dốc từng cơn dữ dội.
Giết người rồi... Mình giết người rồi... Không sao, không sao cả, kẻ bị giết là Tang Thi!
Khả năng ngôn ngữ đã mất kiểm soát... Hắn ta ít nhất cũng đã ở vào ranh giới sắp biến đổi thành xác sống rồi.
Mình làm vậy cũng xem như là giúp hắn một tay đúng không?
Tự an ủi bản thân một hồi lâu, Tô Tẫn vịn tường đứng dậy, mang theo nỗi sợ hãi còn sót lại bước tới đóng cửa sổ lại.
Sau đó hắn vòng ra phòng khách, tìm một cán cây lau nhà khều tấm vải trắng che trên xác chết ra.
Nhìn thấy vết thương trên thi thể, cổ họng Tô Tẫn khẽ giật giật, hắn cầm cán cây lau nhà chọc vào ngoáy ngoáy mấy cái.
Bị Tang Thi tấn công lây nhiễm có lẽ không phải là xác suất một trăm phần trăm, nhưng hiện tại tuyệt đối không phải là lúc để kiểm chứng điều đó.
Cho nên Vương Tùng bắt buộc phải chết.
Hai cái xác Tang Thi trên mặt đất này tuyệt đối đã từng vật lộn với Vương Tùng, quần áo đều bị xé rách tả tơi.
Cổ, ngực, bụng đâu đâu cũng có vết dao chém.
Nhưng rõ rệt nhất vẫn là ở vùng ngực, có một vết thương sâu hoắm... Đây mới chính là vết thương chí mạng!
Kết hợp với thí nghiệm trên loài chuột trước đó, điểm yếu của Tang Thi quả nhiên thực sự nằm ở tim!
Chuyến đi này xem như cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch.
Nghĩ đoạn, Tô Tẫn hít sâu một hơi, tìm thấy một chiếc chăn bông trong phòng.