Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 73. Diệt Tang Thi Đầu Tiên! (2)
“Khả năng thứ nhất là côn trùng có lẽ cũng bị lây nhiễm, nếu côn trùng bị nhiễm thì ngày nhân loại diệt vong chỉ còn là vấn đề thời gian sớm hay muộn, tầng lớp chóp bu không bảo vệ được người khác thì chỉ đành cầu lấy tự bảo vệ mình.”
“Khả năng thứ hai... Chính là tác động mà trận mưa này tạo ra còn lâu mới đơn giản như bề ngoài, nhất định còn có những đặc tính khác nữa.”
“Trong giới tự nhiên không có một loại virus nào có thể vượt loài, lại lây nhiễm biến dị nhanh đến mức độ này... Đây căn bản không phải là virus, mà là thảm họa siêu tự nhiên.”
Tôn Nhai nói xong, ôm lấy mặt thở dài một hơi thật sâu.
Tô Tẫn không nói gì, chỉ chìm sâu vào sự bàng hoàng và lo âu khôn xiết.
Lại hít sâu một hơi, sau khi quệt một cái lên mặt, Tôn Nhai ngẩng đầu nhìn Tô Tẫn: “Những câu hỏi cậu hỏi tôi, tôi đều đã trả lời rồi, bây giờ đến lượt cậu trả lời tôi.”
“Ông hỏi đi ạ.”
“Việc phong tỏa các hộ dân từ trước, không chỉ phong tỏa riêng một nhà tôi thôi đúng không?”
“Toàn bộ đơn nguyên này đều bị cháu phong tỏa.”
“Tại sao?” Tôn Nhai tập trung ánh mắt nhìn chằm chằm vào Tô Tẫn.
“Ở tầng năm có một bé gái nói ngày tận thế sắp đến rồi, cháu tin cô bé.”
“Hừ... Quả nhiên là đầu óc có bệnh!” Tôn Nhai buông lời mỉa mai, nhưng ngay sau đó vẻ mặt lại trở nên nghiêm nghị, bắt đầu lẩm bẩm tự nói một mình, “Con bé Thanh Đại đó... Tôi biết chuyện của nó, tôi cũng tưởng tinh thần nó có vấn đề, giờ xem ra không đơn giản như vậy, tại sao nó lại có thể biết trước được?”
“Ông có tin vào tự nhiên không?” Tô Tẫn khẽ hỏi.
“Tự nhiên sao?”
“Cháu tin vào khoa học, nhưng cháu cũng tin rằng tự nhiên sẽ cân bằng lại tất cả mọi thứ. Xảy ra thảm họa thế này, tuy tổ chức đã sụp đổ, nhưng nhất định phải có lời giải.” Tô Tẫn nhìn chăm chú vào Tôn Nhai, nói, “Thảm họa lần này, cháu tin rằng sẽ có sức mạnh để chế ước, Thanh Đại chính là bằng chứng nói lên vấn đề. Lão gia tử, cháu thấy ông cầm khẩu súng ngồi ở đây chứng tỏ ông cũng không muốn chết đúng không?”
“Đi theo cháu đi, bây giờ chính là lúc tổ chức đội ngũ, là lúc cần dùng người, cháu có một lồng chuột, ông là chuyên gia nghiên cứu khoa học, ông có thể giúp cháu làm những thí nghiệm đáng tin cậy hơn.”
Nghe thấy lời này, trong mắt Tôn Nhai bừng lên một tia thần thái, ngay sau đó ông đảo mắt đánh giá Tô Tẫn từ trên xuống dưới.
“Tổ chức đội ngũ sao? Cậu đủ bản lĩnh không? Người khác lấy cái gì để mà tin cậu.”
“Chỉ dựa vào việc trong tay cháu có một nhà tiên tri, và cháu còn là Chủ nhiệm Cục Chấp hành Can thiệp Rủi ro Trọng điểm Quốc gia.”
Tôn Nhai híp mắt lại: “Bốc phét! Nhà nước căn bản không có cái bộ phận này.”
“Bây giờ thì có rồi!”
Tôn Nhai nghi hoặc đảo mắt quan sát Tô Tẫn, sau đó bừng tỉnh khẽ gật đầu.
“Được... Được... Cậu nói đúng, bây giờ có thể có rồi, tôi có thể giúp cậu.”
Ngay sau đó giọng điệu Tôn Nhai xoay chuyển: “Nhưng cậu phải biết tôi đã gần bảy mươi tuổi rồi, cách cái lỗ chôn cũng chẳng còn xa nữa, thế giới này nát bét đến mức này thì sống hay chết đối với tôi cũng chẳng có gì khác biệt.”
“Cậu muốn làm thủ lĩnh để tôi bán mạng cho cậu thì cũng phải có cái tư cách đó đã, nếu cậu chỉ là một tên phế vật không có não, thì chi bằng bây giờ tôi tự cho mình một phát súng còn sướng hơn!”
“Vậy ông muốn thế nào?”
Tôn Nhai suy nghĩ giây lát, thẳng tay quẳng khẩu súng săn cho Tô Tẫn.
“Đây là súng hoa mai hoa cải, tôi còn ba mươi viên đạn nữa, cậu xuống lầu dọn dẹp sạch sẽ lũ Tang Thi kia đi.”
“Tim dường như là điểm yếu của chúng, chúng phản ứng với âm thanh, ánh sáng và mùi vị, mèo hoang chó hoang trong khu dân cư không ít đâu, cậu phải chú ý đề phòng. Làm được điều đó, thì cho dù cậu là một kẻ điên, cái mạng già này của tôi cũng giao cho cậu luôn!”
“Cháu cũng đang có ý đó, ông ở trên lầu chờ xem đi!” Đón lấy khẩu súng săn, trong mắt Tô Tẫn lóe lên một tia hàn quang sắc lạnh.
Cầm lấy đạn rồi cất bước đi ra ngoài, vừa đi vừa nói: “Lão gia tử, đối diện nhà ông cũng là một chuyên gia đúng không? Cửa bị cháu bơm keo dán rồi, cháu để lại chai xịt tẩy keo cho ông, nếu ông có thể đảm bảo an toàn thì thả ông ấy ra, nếu xử lý không được thì đợi cháu quay về. Phòng này lạnh lắm, ông sang nhà Phù Hổ đợi cháu đi.”
“Tôi biết rồi.”
Tô Tẫn gật đầu, bỗng nhiên dừng bước nơi ngưỡng cửa.
Hắn quay đầu lại nở một nụ cười gượng gạo với Tôn Nhai: “Khẩu súng này dùng thế nào ạ?”
Tôn Nhai vừa bực mình vừa buồn cười: “Ối giồi ôi... Tôi còn tưởng cậu lợi hại thế nào! Quay lại đây, tôi dạy cho!”
...
Bốn mươi phút sau.
Tô Tẫn đứng ở hành lang tầng một, bên dưới lớp áo lông vũ lại mặc thêm một bộ giáp phòng Tang Thi tự chế thô sơ lót thêm các tấm chắn. Dưới lớp áo lông vũ dày cộm, bộ giáp đơn sơ do chính hắn dùng sách cũ, bìa các-tông cứng và băng dính may lại đang bọc lấy cơ thể một cách cồng kềnh, khiến vóc dáng vốn dĩ khá thon thả của hắn trông trở nên vụng về, thô kệch. Bộ trang bị này tốn mất gần nửa tiếng đồng hồ, từng tấm vật liệu cứng đều được dùng chỉ khâu cố định chắc chắn trên vải bạt, vải bạt từ chiếc ô cũ lục lọi được trong nhà Tôn Nhai, đã dùng lửa hơ mép để tránh tuột chỉ. Những vị trí hiểm yếu như nách, mạn sườn, sau gáy đều được nhét hai lớp, tuy hành động bất tiện, nhưng ít nhất có thể chống đỡ được một cú cắn xé của Tang Thi.