Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 87. Điều Tra Sâu Về Tang Thi
“Phi thường tốt, cứ như vậy đi.” Tô Tẫn xoay người nhìn về phía Trương Uyển đang có chút cục cằn, thanh âm chuyển nhẹ, “Đại tẩu.”
“Ta biết ngươi sợ, nhưng nếu ta đã ở đây, ta thân là quan chức quốc gia, khoan bàn đến tình huống đặc thù của Thanh Đại, ta cũng có trách nhiệm bảo vệ ngươi. Ta sẽ bảo hộ các ngươi đến cuối cùng, ngươi thả tim vào trong bụng đi.”
Trong hốc mắt Trương Uyển ứa ra ánh lệ, không ngừng gật đầu.
“Ngươi đem tâm tình điều chỉnh tốt, ta cũng có nhiệm vụ phải giao cho ngươi.” Tô Tẫn nhìn về phía đống vật tư trên mặt đất, “Ngươi biết may vá, đống quần áo và xấp vải trên mặt đất này ta cần ngươi thiết kế lại, may thêm túi lên trên, cuộn nhôm cắt thành mảnh cắm vào trong túi.”
“Một là phải bảo đảm tính linh hoạt, hơn nữa phải phòng hộ toàn diện không chừa góc chết, ta nghĩ với tố chất chuyên nghiệp của ngươi, hẳn là sẽ không làm khó được ngươi.”
Thẩm thị một chút quần áo trên mặt đất, Trương Uyển gật đầu: “Cái này không khó, ta thử một chút hẳn là sẽ được.”
“Rất tốt! Đại tẩu, đây là một khâu cực kỳ quan trọng trong việc bảo đảm an toàn.” Tô Tẫn thần tình chuyên chú, nhìn về phía Trương Uyển, “Mạng của chúng ta liền giao cho ngươi.”
“Ừm, yên tâm đi... Ta bảo đảm không xảy ra sai sót.”
...
Đã tới buổi chiều, ăn xong cơm trưa.
Một lần nữa chỉnh đốn trang bị, làm tốt công tác phòng hộ nghiêm ngặt, Tô Tẫn cầm một miếng sắt mỏng vội vã xuống lầu.
Hôm nay không chuẩn bị tìm kiếm người mới trong tòa nhà.
Hai vị chuyên gia đang nghiên cứu vật chất lây nhiễm, lát nữa nhân lúc trời chưa tối còn phải làm giải phẫu tang thi.
Thể lực và tinh thần của mình có hạn, bắt buộc phải duy trì trạng thái đầy đủ để chiêu mộ người mới, đề phòng bất trắc.
Mặt khác kéo dài thêm một khoảng thời gian cũng tốt, con người kiên trì càng lâu, tâm trí lại càng kiên cường.
Tổ đội vội vàng, người tâm trí mềm yếu chi bằng không cần.
Mặc dù kế hoạch như thế, nhưng đi đến tầng một, Tô Tẫn vẫn như cũ gõ gõ cửa của hai hộ ở tầng một.
Nghe thấy tiếng bước chân rất nhẹ, còn có tiếng va chạm vào cửa, thở dài một tiếng rồi bước ra ngoài tòa nhà.
Hai hộ ở tầng một đã toàn quân bị diệt.
Nước mưa tuy rằng không tràn tới, nhưng hắn nhìn thấy sáng sớm ngày thứ hai có tang thi chạy đến gõ cửa sổ... Hai hộ tầng một đều đã mở cửa sổ, xem ra là triệt để không còn.
Bên ngoài tòa nhà, Tô Tẫn đã xuất hiện, tòa nhà phía sau lưng cùng tòa nhà đối diện lập tức có người phát ra tiếng la hét kêu cứu.
Tô Tẫn không thèm để ý, nhanh chóng rút súng, đo đạc khoảng cách bắn chết hai con tang thi duy nhất còn sót lại.
Sau đó tìm đến thi thể tang thi gần nhất, dùng miếng sắt che thi thể kéo ngược trở về.
Thứ này không biết liệu có vùng lên lừa thi hay không, lấy thứ gì đó che lên, nếu có bất ngờ chồm dậy chính mình cũng có thể phản ứng kịp thời.
May mà sự kiện ác tính trong tưởng tượng không có xảy ra, liên tục kéo hai cỗ thi thể, toàn bộ đặt trong nhà Vương Tùng.
Một giờ sau, thí nghiệm của Tôn Nhai tạm dừng, xuống lầu.
Tô Tẫn đứng cạnh bàn ăn, tang thi giang tứ chi ra, trói chặt ở chân bàn chân ghế.
Bên cạnh bàn bày biện không ít công cụ.
Một cỗ tang thi khác thì bị trói rắn chắc vứt ở một bên.
Quét mắt hai cái, Tôn Nhai hài lòng gật đầu: “Rất tốt Tiểu Lý, con người của ngươi đủ cẩn thận, là hạt giống làm nghiên cứu khoa học. Nếu không có chuyện này, ta nguyện ý nhận ngươi làm học sinh của ta, lát nữa ta chỉ thị ngươi thao tác, ta tới ghi chép.”
“Bỏ đi... Loại chuyện này, đời này ta đều không muốn trải qua nữa.” Tô Tẫn thở hồng hộc, không ngừng nuốt nước miếng, “Đúng rồi Tôn lão, ngươi không phải làm về máy móc thiết bị sao? Bình thường còn liên quan đến giải phẫu?”
“Cũng không tính là hoàn toàn không liên quan, nhưng đã từng xem qua giải phẫu vài lần... bắt đầu đi.”
Tô Tẫn hít sâu một hơi, định thần nói: “Tới đi.”
“Hạ đao phải chậm, bên trong có khả năng có khí tích tụ áp suất cao, chú ý đề phòng phun bắn. Nhược điểm ở tim, chúng ta liền chỉ xem nội tạng, từ hai bên xương đòn giáng xuống một centimet hạ đao, rọc đến đường giữa xương ức. Rồi dọc theo điểm giao nhau rọc xuống khớp mu...”
Tô Tẫn nín thở, cắn răng bắt đầu hạ đao... Cảm giác nhục cảm truyền đến từ lưỡi đao không ngừng kích thích tâm thần.
Cho dù có tầng tầng phòng hộ, nhưng thị giác bị kích thích, mùi vị gay mũi, cùng với sự sợ hãi bị lây nhiễm vẫn như cũ kích thích người ta chỉ chực nôn mửa.
Làn da bị xé rách, khuôn mặt Tô Tẫn dần rút đi huyết sắc: “Cắt khó như vậy cùng ta tưởng tượng có chút không giống nhau... Là làn da tang thi có biến hóa sao?”
“Không phải, là đao của ngươi quá cùn, tang thi quá lạnh, ngươi cũng quá khẩn trương rồi.” Tôn Nhai điềm đạm nói.
“Hù... Tôn lão, kể cho ta nghe chút chuyện khác đi, oẹ... Đúng rồi Tôn lão, ngài không phải làm về quân công sao, làm sao lại đi làm thiết bị y tế?”
“Ha ha, tính tình của ta ngươi cũng nhìn ra được, cùng người trong bộ phận không hợp. Nhưng làm chuyện khác, chúng ta cũng là hảo thủ, ngươi có biết máy chụp cộng hưởng từ hạt nhân đầu tiên của nước ta là ai nghiên cứu ra không?”
“Newton?”
“Ai là Newton! Bị dọa đến hồ đồ rồi sao ngươi, là ta! Ta!”
Trên tay là một mảng mờ mịt dính nhớp, Tô Tẫn vẫn như cũ rọc lấy, nhẫn nhịn buồn nôn nói: “Ách... Không ngờ lại có thể quen biết loại người thân phận như ngài, ngươi sao lại sống ở cái nơi rách nát này?”
“Rách nát? Đẩy ngược lại hai mươi năm trước, khu dân cư Nhân Tài người bình thường đều không ở nổi, sau này thì không xong rồi, bất quá ta cũng ở quen nên lười dọn đi.” Tôn Nhai nói, “Ngươi có biết lão Ngụy là làm cái gì không?”