Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 9. Thế Giới Mới Tươi Đẹp (3)
Mặc dù mấy ngày nay tâm trạng cô cứ luôn thất thường như vậy...
Ngắm chán phong cảnh ngoài cửa sổ, Phù Thanh Đại đứng dậy chuẩn bị về phòng.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô vừa quay đầu, trong hành lang u tối, một tà áo bay bay, một bóng đen xách cặp da lọt vào tầm mắt!
Bóng lưng xách cặp một tay, tay kia cầm súng giữa núi xác biển máu dưới bầu trời tăm tối trong tâm trí cô, gần như trùng khớp hoàn hảo với bóng đen trước mắt!
Cứ như sét đánh giữa trời quang!
Nước mắt lã chã tuôn rơi nơi khóe mắt Phù Thanh Đại.
Giờ khắc này trong đầu cô chỉ còn đọng lại một suy nghĩ duy nhất.
Tiêu rồi... Mạt thế quả nhiên là sự thật.
...
Rửa mặt trong nhà vệ sinh xong, Tô Tẫn bước ra ngoài, cảm giác hoảng hốt trong lòng đã bị ép xuống không ít.
Nhà vệ sinh cũng na ná như trên Trái Đất, có nước máy, chỉ là dùng bồn cầu bệt... Đặc biệt là cái mùi khai quen thuộc đó thực sự khiến người ta an tâm.
Đúng là hương vị quê nhà!
Đi đến giữa hành lang, hắn đã liếc mắt khóa chặt lấy Phù Thanh Đại.
Trái tim lập tức chìm xuống đáy vực... Một đứa trẻ mặc đồ bệnh nhân, đại khái là bộ dạng của nữ sinh cấp ba.
Mặc dù dáng dấp vô cùng thanh tú, nhưng giờ phút này ngoại hình căn bản không quan trọng!
Trước khi vào tòa nhà hắn vẫn luôn cầu nguyện, cho dù khách hàng là bệnh nhân tâm thần, nhưng chỉ cần ban cho hắn một gã đàn ông cường tráng thì hắn cũng cam chịu!
Nhưng hiện thực lại là...
Bệnh tâm thần! Học sinh! Mỹ nữ! Lôi cái nào ra cũng là điểm trừ! Đi tới đại sảnh, Tô Tẫn quét mắt nhìn môi trường xung quanh. Quạt trần kêu cọt kẹt trên đỉnh đầu, vài bệnh nhân hoặc đứng ngây ra tại chỗ hoặc lẩm bẩm tự ngữ, trong góc có hai cô y tá đang thấp giọng trao đổi về đơn thuốc. Ở đây người không ít, nhưng ánh mắt đan xen — chẳng ai rảnh rỗi nhìn chằm chằm một kẻ xa lạ quá lâu, đây là chuyện thường tình ở bệnh viện tâm thần, bệnh nhân lo thân mình chưa xong, nhân viên y tế thì đã sớm chai sạn. Trong không khí ngập tràn mùi nước khử trùng, mùi mồ hôi và mùi khai thoang thoảng trộn lẫn vào nhau.
Hắn tiện tay lôi một chiếc ghế gỗ tróc sơn từ sát tường ra, chân ghế rít lên những tiếng chói tai trên nền gạch. Âm thanh này thu hút vài bệnh nhân xung quanh ngoái nhìn, nhưng ánh mắt đờ đẫn đó rất nhanh lại tản ra. Tô Tẫn đặt ghế trước mặt Phù Thanh Đại, động tác ngồi xuống cố ý chậm lại — hắn cần quan sát, cần xác nhận cô gái trước mắt này có thực sự là khách hàng hay không, hay chỉ là một cái bẫy khác do công ty giăng ra.
Góc độ hắn ngồi rất bài bản, hai đầu gối mở ra tự nhiên, vạt áo gió trải rộng trên đùi. Tư thế này khiến đũng quần hắn đối diện trực tiếp với khuôn mặt đang cúi gầm của Phù Thanh Đại, khoảng cách chưa tới nửa mét. Tô Tẫn có thể cảm nhận rõ ràng dương vật của mình đang hơi cương cứng lên vì căng thẳng và adrenaline tăng vọt, quần lót căng chặt, lớp vải ma sát vào vùng nhạy cảm nơi đầu quy đầu. Hắn hít sâu một hơi, ép buộc bản thân phải tập trung sự chú ý.
Khoảnh khắc hai người mặt đối mặt, trong mắt hắn, chấm đỏ trên trán Phù Thanh Đại đột ngột biến mất.
Trái tim Tô Tẫn hẫng đi một nhịp, rồi lại đập dồn dập — Xác nhận rồi. Chính là cô gái này. Một thiếu nữ mặc bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc xanh trắng, trông nhiều nhất chỉ mười tám, mười chín tuổi. Chất vải đồ bệnh nhân thô ráp, nhưng được giặt rất sạch sẽ, cổ áo hơi hở, có thể loáng thoáng thấy được chiếc cổ trắng ngần và đường nét xương quai xanh thoắt ẩn thoắt hiện bên dưới. Dáng vẻ cô ngồi rất gò bó, hai chân khép chặt nghiêng sang một bên, chân đi tất bông trắng và dép nhựa. Nhưng bộ đồ bệnh nhân dẫu có rộng thùng thình cũng không giấu nổi đường cong cơ thể phát triển hoàn hảo của cô — bầu ngực căng lên thành một đường cong mềm mại dưới lớp vải, vòng eo thon gọn, bờ mông đè lên mặt ghế tạo thành một đường viền căng mẩy.
Yết hầu Tô Tẫn lăn lộn. Mùi nước khử trùng trong không khí đột nhiên trở nên rõ ràng, pha trộn với mùi cơ thể nhàn nhạt đặc trưng của những cô gái trẻ phát ra từ người cô — là mùi sạch sẽ của xà phòng, lại mang theo chút mặn chát của mồ hôi. Ánh mắt hắn bất giác trượt xuống ngực cô, cặp nhũ hoa cao ngất đó khẽ nhấp nhô theo nhịp thở của cô, hai chiếc cúc trên cùng của áo bệnh nhân không cài, có thể nhìn thấy một chút da thịt phấn hồng dưới cổ áo.
“Mẹ kiếp...” Tô Tẫn thầm chửi thề trong lòng. Hắn nhận ra mình càng cứng hơn. Dương vật trương to không an phận bên trong quần lót, đầu quy đầu rỉ ra một ít dịch tuyến tiền liệt ướt dính, thấm vào lớp vải quần lót tạo thành một vệt sẫm màu. Sự che chắn của chiếc áo gió tạm thời không nhìn ra được, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự nóng bỏng, căng phồng và xúc động không chỗ phát tiết đó. Cú sốc xuyên không, nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết, tác dụng của adrenaline trong cơ thể — tất cả những thứ này hòa quyện vào nhau, lại hóa thành một loại dục vọng chinh phục nguyên thủy, mang tính thú tính. Cô trông yếu đuối như vậy, mong manh như vậy, mặc bộ đồ bệnh nhân ngồi trong góc bệnh viện tâm thần, chờ đợi một người đàn ông xa lạ đến “cứu vớt” mình. Sự chênh lệch quyền lực này khiến ngọn lửa dưới bụng hắn cháy càng rực rỡ hơn.
Chẳng ai lên tiếng. Trong đại sảnh chỉ có tiếng vo ve của quạt trần và tiếng nói mớ của bệnh nhân đằng xa.