Tận Thế: Nhà Cung Cấp Phương Án Sinh Tồn
Chương 97. Kế Hoạch Chiến Lược Tương Lai (2)
Tiến bước lại trước bao tải thức ăn cho heo, cầm lấy cái muôi trên túi lên, thò vào múc ra một muỗng bột protein.
Nhưng lúc cái muôi được đưa lên khóe môi, đã dừng lại.
Ngoái đầu trông sang Tô Tẫn, nàng nhăn nhó mặt mũi nói: “Anh, ta có thể không ăn cái này được không? Toàn mùi phân lợn...”
“Mau ăn!”
Phù Thanh Đại ngậm nước mắt nuốt từng ngụm lớn thức ăn gia súc, trong miệng phốc phốc phụt ra từng đợt bột.
Tô Tẫn ở trước bàn trà cầm cuộn bút ký thực nghiệm chuột bạch xem xét, ngồi đối diện hai ông lão đang thưởng thức bình trà nóng.
Châm ngụm trà nước, Tôn Nhai cất tiếng: “Nội dung ngươi cũng đã xem rồi, lây nhiễm mang tính ngầm lặn, tính trễ, nhưng quy mô hàng mẫu quá nhỏ, cũng có khả năng là do các thể chất sai biệt tạo ra hiện tượng. Có một vài cá thể hấp thu vật chất màu xám lượng nhỏ, cũng sẽ không gây nên cảm nhiễm.”
“Căn cứ từ điểm này, ta vẫn điều phối cho Trình Đô và Lưu Mẫn trú ngụ lại bên cửa đối diện, cửa không có khóa chết chỉ dán thẻ niêm phong. Mặc dù trước mắt nhìn không có rủi ro gì, nhưng dù sao hoàn cảnh hai người bọn họ cùng chúng ta bất đồng, mức độ cảnh giác đối với nước mưa chưa cao, ngươi cùng gia đình Phù Hổ thì có thể yên tâm bỏ qua, lão Ngụy cùng ta đương nhiên cũng chẳng cần bàn. Những kẻ khác để yên lòng xét đến ổn thỏa, vẫn là tốt nhất cách ly ra quan sát một thời gian là tốt nhất.”
“Đến như việc ngươi vừa kể ba người lúc nãy... Khát vọng sinh tồn yếu quá mức! Hơn nữa vật tư trong phòng cũng thiếu hụt, ta kiến nghị nên dè chừng quan sát, hãy để họ tự khô héo qua khoảng thời gian ngay tại phòng riêng của chính mình.”
“Ừm.” Tô Tẫn gấp gập lại ghi chép, cất tiếng, “Thêm tầm hai hoặc ba ngày nữa, ắt hẳn vật chất xám ở cảnh giới bên ngoài sẽ tự động tiêu tán đi toàn bộ, lúc đó nguồn gây ô nhiễm sẽ toàn bộ chuyển sang dạng sống. Chúng ta phải chuẩn bị sẵn từ trước, ta định tìm chút xe ô tô quay vây xung quanh khu dân cư, kế tiếp rồi hẵng chầm chậm bố trí nhân lực ở tiểu khu.”
“Có tác dụng sao?” Ngụy Đức góp tiếng, “Tiết trời ấm lên tính bùng phát của tang thi càng dữ dội, riêng cậy vào mấy con xe thôi rất khó lòng chặn đứng được, lại nói huyên náo quá độ càng chuốc thêm tang thi kéo về. Chúng ta cũng chẳng thể khư khư bám thủ khu dân cư tiểu khu được, làm như vậy chính là chờ chết đấy.”
“Ta cũng từng tính tới mấy chuyện này, đa phần mọi người đều bị kẹp chặt bít bùng bên trong phòng hốc, khối lượng tang thi đầu đường cuối ngõ sẽ không to bự, dù cho có ngăn cản nổi hay không đi nữa, thì xe ô tô ít nhất vẫn cấp được cho một khoảng an toàn hòa xung.”
Tô Tẫn dẫn tiếp lời: “Hiện tại chính là phải tranh đoạt thời gian cùng không gian, cái cục thịt mầm ấy chứa khả năng kiến tạo ra dị năng để trang bị cho dị năng giả. Ta dự trù sẽ phân tách tiểu đội trước tiên, sẽ tiến hành một một sắp xếp vật dụng thiết bị dành cho những mầm sống tồn dư lại, yêu cầu bọn họ tiếp tục trú ngụ nán tại phòng để đợi chỉ thị. Trong khi đó, ta sẽ tự mình đi gặt hái bọn thi ma thây lốc còn bị bao vây ngay nội bộ gian phòng, tìm rà cục thịt mầm đi kèm thu thập trang bị vật phẩm.”
“Ta tin tưởng thể nào cũng sẽ nhặt nhạnh được một ít, đến chừng đó, chúng ta rồi mới phóng tỏa con người bình thường hiện đang vây nhốt ở trong, hẵng hướng dẫn và xốc vác thành đoàn. Một khi tạo hình tổ chức xong xuôi, kèm hệ thống chỉ huy đâu ra đấy, vả lại còn thu nạp được mớ người thủ giữ biệt tài dị năng, hệ thống phòng bị của ta tất sẽ đột biến cường liệt tăng cấp. Tính bước tiếp đó mới trù hoạch thu thập hỏa lực tầm kích, tìm ngay một vị trí thủ chắc khó lùi để dựng lập căn cứ trú đóng, phái xuất công tác tìm kiếm giải cứu toàn thành.”
“Hai vị cảm thấy thế nào?”
Ngụy Đức gật đầu ưng thuận.
Tôn Nhai khoát tay đáp lời: “Chạm tới công đoạn chỉnh lý biên đội ta đồng tình, nhưng ngươi bộc bạch rắp tâm dựng lập căn cứ ngay trong thành thị... Điểm này ta khước từ, mật độ tang thi phồng rộp như vậy thế tất hỏa lực trang bị sẽ lâm khốn trầm trọng.”
Tô Tẫn nghiêng tai lắng nghe.
“Ta mạo mụi kiến nghị đám người nội trong tiểu khu chỉnh sửa ổn định tổ đội rồi, hãy phi mã xuất thành lao thẳng tới khu quân sự. Thức ăn, dược phẩm, nhiên liệu không cần lo thiếu, hơn thế nữa được lão Ngụy cùng với ta bảo lãnh chỉ vẽ cặn kẽ, khua dùng trang thiết bị hỏa lực oanh kích để mở mang khoanh địa trận địa nhanh nhất, kế hoạch đề cử từ ngươi quá mức lề mề, sinh linh bình thường sống trong thành đợi chịu không thấu ngần ấy thời giờ đâu, ngó xa xem rộng tai họa âm ỉ ắt hỏa lại phình bự hơn nhiều.”
Tô Tẫn nhăn nhó đầu mày: “Quân khu khét tiếng hiểm nguy khôn lường, ngươi cũng đã từng phỏng đoán cơ mà, phía binh đoàn phòng chừng đụng độ một cơn sốc kịch tính khốc liệt ở tuyến đầu rồi, tang thi ở tụ hội nơi đó chắc nịch sẽ chen chúc kịt lại với nhau. Thêm nữa nếu lủi thủi ra tới ngoài khu vành đai, giống loài hoang thú sẽ đẻ ra theo cấp số nhân bùng nổ, cái đó hoàn toàn gộp sạch thành động vật bị lây truyền. Dáng chừng vẫn còn nhóm loài sâu bọ côn trùng, mớ côn trùng đó bị nhiễm bệnh hay là không chúng ta hãy còn chưa rành rọt.”