Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 123. Chiến Giáp Nhị Phẩm, Huyền Thoại Phong Hỏa Liên Thành

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Việc rèn luyện chiến giáp cũng không phức tạp, Sở Vân Thăng trước kia đã từng rèn luyện. Dù là chế tạo Chiến Giáp Phù hay dùng khẩu quyết pháp tắc thao túng phù thể để rèn luyện giáp xác Bọ Giáp Đỏ, hắn đều thành thạo vô cùng.

Hắn hiện tại đã là cảnh giới hai Nguyên Thiên một tầng Dung Nguyên Thể, số lượng giáp xác Bọ Giáp Đỏ trong Vật Nạp Phù lại đầy đủ, thậm chí còn có một bộ giáp xác Bọ Giáp Vàng. Bố trí xong phòng ốc, hắn liền chuẩn bị một lần rèn luyện ra nhị phẩm chiến giáp mạnh hơn một tầng so với nhất phẩm chiến giáp!

Chỉ là gian phòng không lớn, mỗi lần chỉ có thể rèn luyện đồng thời một hai bộ giáp xác, cho nên tốc độ không nhanh lắm. Chẳng qua, Sở Vân Thăng lại vừa vặn có thể tĩnh tâm, tinh tế trải nghiệm toàn bộ quá trình từ chắt lọc trùng giáp đến luyện chế thành chiến giáp.

Từ Bọ Giáp Đỏ tách rời chắt lọc ra bộ phận tinh hoa, hiện lên dạng hạt nhỏ xíu, thậm chí là mắt thường Sở Vân Thăng cũng không nhìn thấy, dần dần ngưng tụ thành hình giữa không trung trong phòng.

Những vật chất tinh hoa này chính là cơ sở tạo nên sự kiên cố của giáp xác Bọ Giáp Đỏ cùng vòng phòng hộ Nguyên Khí. Những vật chất này vốn tồn tại ở thế giới Nguyên Khí của quái vật, từ khi Bọ Giáp Đỏ sinh ra đại khái liền có đặc tính này, lại trải qua năm tháng dài đằng đẵng được Nguyên Khí gột rửa, càng thêm kiên cố bền bỉ.

Sở Vân Thăng từ kích thước và màu sắc thân thể Bọ Giáp Đỏ phán đoán, Bọ Giáp Đỏ càng lớn tuổi trưởng thành, vật chất chứa trong giáp xác càng nhiều, càng tinh khiết!

Tác dụng của Chiến Giáp Phù chính là chắt lọc những vật chất có thể làm nguyên liệu chiến giáp này ra, một lần nữa dựa theo khẩu quyết pháp tắc ghi lại trong Sách Cổ để sắp xếp tổ hợp, hình thành ngoại hình mới cùng liên hệ năng lượng Nguyên Khí.

Sở Vân Thăng cố ý đem bộ giáp xác Bọ Giáp Vàng kia cũng dung nhập vào trong đó. Khác biệt với màu đỏ sậm của Bọ Giáp Đỏ, cơ sở vật chất do Bọ Giáp Vàng cung cấp phát ra kim quang, nhịp nhàng ăn khớp. Bất luận là số lượng, độ bền bỉ hay độ tinh thuần đều hơn xa giáp xác Bọ Giáp Đỏ.

Khi chiến giáp thành hình, phù quang bắn ra bốn phía, chiếu sáng trưng cả căn phòng. Một bộ chiến giáp màu đỏ sậm điểm xuyết kim văn tĩnh lặng lơ lửng giữa không trung. Kiếm Thiên Tịch tự động quy vị, cắm vào hộ thủ khôi giáp.

Khác biệt với nhất phẩm chiến giáp, nhị phẩm chiến giáp khi rèn luyện, căn cứ vào sự lựa chọn khẩu quyết pháp tắc khống chế của Sở Vân Thăng, quy tắc sắp xếp cơ sở vật chất và hình thức hình thành sẽ có đặc tính riêng biệt.

Chiến giáp phụ trợ chiến đấu có rất nhiều công năng. Thứ nhất là tốc độ, Sở Vân Thăng khi mặc nhất phẩm chiến giáp thậm chí chỉ kém hơn Chim Lửa Huyền Ảo một chút! Thứ hai là độ bền bỉ, năng lực phòng hộ chống lại công kích trí mạng từ bên ngoài; thứ ba là tăng phúc lực lượng, thể hiện ở việc hắn huy quyền công kích hay múa kiếm xuất kích đều được tăng cường; thứ tư là phòng hộ Nguyên Khí, loại công năng này có thể cộng hưởng với Lục Giáp Phù, hiệu quả điệp gia tăng phúc, bất luận là hỏa công kích của Chim Lửa Huyền Ảo hay dịch nhờn hỏa độc của Bọ Giáp Đỏ, nó đều có thể suy yếu trên diện rộng. Ngoài ra còn có rất nhiều chiến năng đặc thù, những cái đó đều là thuộc tính của chiến giáp tam phẩm trở lên, như Kiếm Giáp Nhất Thể, đình trệ không trung các loại, còn chưa phải cảnh giới bây giờ của hắn có thể làm được.

Nhị phẩm chiến giáp tăng lên đều đặn các loại chiến năng so với nhất phẩm, nhưng căn cứ vào pháp tắc rèn luyện, sẽ có một loại chiến năng nổi trội hơn hẳn.

Sở Vân Thăng lựa chọn pháp tắc rèn luyện là tốc độ. Trong rất nhiều chiến năng, hắn luôn đặt tốc độ lên hàng đầu. Những ngày tháng đào mệnh đã khắc sâu vào đầu óc hắn ấn ký không thể xóa nhòa: trong đại quân Bọ Giáp Đỏ, phòng hộ mạnh hơn, công kích lăng lệ hung hãn hơn nữa thì Nguyên Khí và lực lượng cuối cùng cũng có lúc cạn kiệt, không trốn thoát được chính là chờ chết, chứ đừng nói chi là những tình huống bị lượng lớn Bọ Giáp Xanh, Bọ Giáp Vàng hoặc là Chim Lửa Huyền Ảo vây khốn.

Tốc độ tăng lên tự nhiên không chỉ thể hiện ở ưu thế chạy trối chết, quan trọng hơn là khi chu toàn với quái vật, có thể mau lẹ tránh né công kích hung mãnh, nhanh chóng cắt vào điểm yếu của quái vật, phát động một kích trí mạng khi quái vật không kịp phản ứng.

Bộ chiến giáp này hiện lên một ký tự tượng trưng cho "Nhanh" trong Sách Cổ ngay trước ngực, báo hiệu chiến năng nổi trội của nó chính là tốc độ càng thêm nhanh chóng!

Chiến giáp thành hình, Sở Vân Thăng trong lòng hơi động, lập tức thu chiến giáp vào phù thể, phong ấn nhập thân thể mình, một lần nữa mở ra chiến giáp. Trong nháy mắt bao phủ toàn thân, nhị phẩm chiến giáp còn có thêm một ưu thế khác: tốc độ khởi động chiến giáp được rút ngắn rất nhiều!

Nhẹ nhàng mở cửa lớn ra, Sở Vân Thăng lo lắng đánh thức mọi người, mãi cho đến ngoài viện mới toàn lực phát động bản thể Nguyên Khí. Toàn bộ chiến giáp giống như sống lại, dồi dào sinh mệnh lực mênh mông.

Hai chân phát lực, Sở Vân Thăng cả người vèo một tiếng biến mất tại chỗ, thuận theo con đường vọt đi ba trăm mét. Trên đường đi chỉ để lại một chuỗi tàn ảnh. Hắn đoán chừng với tốc độ này, dù gặp lại Chim Lửa Huyền Ảo, đánh không lại cũng chạy thoát được.

Về phần Bọ Giáp Đỏ, Sở Vân Thăng hoàn toàn tin tưởng tốc độ bây giờ đã hoàn toàn vượt qua bọn chúng.

Kiếm Thiên Tịch ban đầu cũng có thể tăng cấp, chẳng qua Sở Vân Thăng không có nhiều thời gian như vậy. Thí nghiệm trở về, Sở Vân Thăng chế tạo hai tấm Băng Băng Phù cùng một tấm Ly Hỏa Phù. Loại nguyên phù công kích tam giai này uy lực mạnh mẽ, chính hắn đã tự mình trải nghiệm qua.

Ba tấm nguyên phù công kích tiêu hao gần sáu cái lượng Nguyên Khí to lớn của hắn. Sau khi sử dụng Nhiếp Nguyên Phù bổ sung xong Nguyên Khí, Sở Vân Thăng mắt mỏi thân mệt mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

"Thập Tam gia đã đồng ý?" Chúc Lăng Điệp đặt chén trà trong tay xuống, thanh nhã hỏi. Nàng đợi câu trả lời chắc chắn này đã rất lâu rồi, thẳng đến lúc đêm khuya này vẫn một mực chờ đợi.

Chúc Lăng Điệp dáng người cao gầy, tùy tâm sở dục tựa vào ghế sô pha, một lọn tóc mềm trượt xuống qua kẽ ngón tay nàng. Trong đôi mắt đẹp tản ra khí tức bức người.

Không chỉ bản thân nàng là võ sĩ Hắc Ám đánh giá cấp hai Giáp đẳng, gia đình nàng tại thành Kim Lăng thế lực vô cùng khổng lồ, rắc rối khó gỡ, thậm chí tại Bộ Tổng nghiên cứu cùng Tổng chỉ huy đều có nhân vật mấu chốt cùng chức vị, cho dù là Hỏa Vương cũng không dám tùy tiện đắc tội nàng!

Toàn bộ Bắc khu, người có thể làm cho Chúc Lăng Điệp bội phục không có mấy ai. Ngoại trừ cường nhân số một Bắc khu là Hỏa Vương, chính là cái vị Thập Tam gia này. Người này làm việc quỷ dị kín đáo, thủ hạ cũng không phải như lời đồn bên ngoài chỉ có một tên tiểu đệ biết đánh nhau, mà là hai viên đại tướng!

Chỉ là một người khác cơ hồ không mấy khi ra tay. Cho dù là Chúc Lăng Điệp cũng chỉ gặp qua người này ra tay một lần, cùng vị Hắc Vũ hỏa năng nổi danh bên ngoài kia liên thủ, đại phá Bọ Giáp Vàng. Những nhân sĩ thượng tầng Bắc khu biết nội tình đều gọi hai viên đại tướng dưới trướng Thập Tam gia là Phong Hỏa Liên Thành!

Nàng đã từng vụng trộm thăm dò lôi kéo hai cao thủ thủ hạ của Thập Tam gia, lại không ngờ vô luận mình đưa ra điều kiện gì, đối phương đều không nhúc nhích chút nào, làm nàng hết sức ngạc nhiên. Lúc này nàng mới quay sang chú ý tới vị Thập Tam gia mới xuất hiện này. Nghe nói tại thời đại ánh sáng, Thập Tam gia cùng Hỏa Vương có chút quan hệ cá nhân, cho nên khi hắn cướp đoạt địa bàn, Hỏa Vương đã toàn lực ủng hộ hắn.

Nhưng cái này cũng không thể là nguyên nhân khiến Phong Hỏa Liên Thành tử trung với Thập Tam gia. Chúc Lăng Điệp một mực vận dụng lượng lớn tài nguyên tìm hiểu nguyên nhân trong đó, đến nay hiệu quả quá mức bé nhỏ.

"Đúng vậy, Lăng Điệp tỷ, mặt mũi của ngài cùng Hỏa Vương, hắn rốt cuộc vẫn phải nể. Ngày mai hắn sẽ mang Phong Hỏa Liên Thành ở ngoài thành cùng chúng ta hội hợp." Tô Vân, nhỏ hơn Chúc Lăng Điệp một tuổi, đứng ở một bên báo cáo.

"Ừm? Đã bọn hắn đáp ứng, em còn lo lắng cái gì?" Chúc Lăng Điệp nhạy bén bắt được sự do dự của Tô Vân.

"Lăng Điệp tỷ, nghe nói nhóm Vu bà lâm thời lại chiêu mộ một Hắc Vũ cấp hai Bính đẳng." Tô Vân đem tình báo mới vừa nhận được từ nội tuyến báo cáo ngắn gọn.

"Cấp hai Bính đẳng? Năng lực gì?" Chúc Lăng Điệp gật đầu, một Hắc Vũ cấp hai còn không ảnh hưởng tới kế hoạch, thần sắc cũng không mười phần để ý.

"Tra xét ghi chép của Tổng bộ Hắc Vũ, là hỏa năng dùng súng. Chẳng qua hết sức dị thường là, từ khi Vu bà xác nhận người này gia nhập, lòng tin đại chấn, lập tức đình chỉ việc mời chào các Hắc Vũ khác, trực tiếp chuyên tâm chuẩn bị xe cộ cùng xăng. Kế hoạch chuẩn bị sớm, ngay cả với tín đồ của bà ta cũng đổi giọng tuyên bố: Không quá mấy ngày tất có lương thực!" Tô Vân có chút kỳ quái trả lời.

"A, một võ sĩ Hắc Ám hỏa năng dùng súng? Chút thực lực ấy, Vu bà thật đúng là biết cố lộng huyền hư! Vu bà loại người này, đến thành Kim Lăng chưa được mấy ngày đã gây sóng gió, sớm muộn có người sẽ ra tay trừng trị bà ta. Hiện tại không cần để ý đến bà ta, không gây ra được sóng gió gì lớn đâu. Em cẩn thận tìm hiểu động tĩnh của Thẩm Thiếu Trạch, nghe nói bọn hắn từ lưới Hắc Vũ kiếm được một cao thủ cấp ba Bính đẳng, cần cẩn thận đề phòng!" Chúc Lăng Điệp nhẹ nhàng cười nói. Thế lực của Vu bà căn bản không tính là đối thủ của nàng, chỉ là người này tương đối kỳ quái mà thôi.

Ban sơ nghe nói năng lực trị liệu kỳ lạ của Vu bà ở khu phía Đông, nàng còn chuẩn bị mời chào, kết quả lại phát hiện đối phương lợi dụng loạn thế, nhân gian tín ngưỡng sụp đổ, cực lực nóng lòng truyền bá tín ngưỡng mới, mê hoặc thị dân bình thường, tự nhiên kính nhi viễn chi. Nàng tin tưởng chỉ cần Bộ Tổng chỉ huy ra tay, sớm muộn sẽ thu thập những người này.

Lần này trạm lương thực nhỏ ở biên giới Tô Hoàn bị một chút công tử quan viên Bộ Tổng chỉ huy tiết lộ ra ngoài, gây nên các phương thế lực Hắc Vũ tranh đoạt. Lương thực chính là sinh mệnh! Nhân lúc Bộ Tổng chỉ huy hoàn mỹ đoán chừng trạm, mà các đại lão các khu cũng đang phối hợp quân đội cướp đoạt những trạm dự trữ cấp quốc gia, các thế lực nhỏ ở thành Kim Lăng vì thế đã gió nổi mây phun.

Sở Vân Thăng buổi sáng nhớ tới chuyện bản đồ trong Sách Cổ. Từ miệng Lâm Thủy Dao biết được hạ lạc của chiếc khuyên tai ngọc, mình còn chưa kịp đi nghiệm chứng. Thành Kim Lăng bây giờ mười phần hỗn loạn, tra một người giống như mò kim đáy biển, khó khăn trùng điệp!

Cũng may đối phương tựa hồ vẫn là một người nổi tiếng, mặc dù hiện nay thế đạo này cũng chẳng đáng mấy đồng, nhưng so với những người vắng vẻ không tên tuổi mà nói đã dễ tìm hơn nhiều.

Hắn nhờ Cảnh Điềm chuẩn bị đi phân khu làm việc nhắn cho Lộ chuyên viên một tin, nhờ hắn hỗ trợ tra tìm một chút. Tin tức của Bộ Tổng chỉ huy xa so với thế lực khác nhiều hơn, đầy đủ hơn một chút.

Cảnh Dật thân thể còn rất yếu ớt, Sở Vân Thăng lưu lại đầy đủ lương thực cùng dược phẩm giao cho Sở Hàm, nói cho bà biết gần nhất muốn đi ra ngoài mấy ngày làm việc. Có Lộ Á Minh cái chuyên viên phân khu này tại đây, du côn lưu manh trong khu tuyệt không dám tới cửa gây sự.

Hắn vốn định để hổ con ở nhà canh cửa, kết quả hổ con chết sống không chịu. Sở Vân Thăng cũng sợ nó thú tính đại phát, Sở Hàm cũng khống chế không nổi nó, đả thương người liền phiền phức lớn, thế là đành phải mang nó theo bên người.