Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 134. Thần Binh Trao Tay, Chuẩn Bị Đột Phá

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Sở ca, anh cứ nói đi, cho dù không cần đao, em cũng làm cho anh thỏa đáng!” Diêu Tường lại không nhận lấy đao. Hắn thấy Sở Vân Thăng một mặt thận trọng, tâm tư mê luyến chiến đao lập tức thu lại. Nói theo một ý nghĩa nào đó, Sở Vân Thăng đã cứu hắn cùng Đinh Nhan hai lần, một lần là lúc đội hộ vệ Đại học Đông Thân vây công Quái vật xúc tu, lần khác chính là ở Sương Mù Chi Thành.

“Đao vốn là chuẩn bị cho cậu, cầm trước đi, sự tình đợi lát nữa lại nói.” Sở Vân Thăng gật đầu nói. Diêu Tường chính là người như vậy, mưu cầu danh lợi tu luyện cùng vũ lực, nhưng lại chân chất không tham lam.

Nghe Sở Vân Thăng nói vậy, Diêu Tường cũng không giả tình, cao hứng tiếp nhận chiến đao. Hắn một mực dị thường hâm mộ thanh Kiếm Thiên Tịch vô kiên bất tồi của Sở Vân Thăng, giờ phút này, thanh chiến đao có thể bốc lên ngọn lửa này chính hợp tâm ý của hắn. Sử dụng như một thể, công sát tự do, uy lực lại được tăng mạnh, làm sao có thể không thích?

Cái khác Hắc Vũ chỉ có thể thèm thuồng nhìn Diêu Tường, nhưng ai cũng không nói gì. Một là thủ hạ của Đinh Nhan hoặc nhiều hoặc ít biết Diêu Tường cùng Sở Vân Thăng ở Sương Mù Chi Thành từng đồng sinh cộng tử; hai là Diêu Tường vốn chính là võ sĩ hắc ám đẳng cấp cao nhất trong bọn họ, đương nhiên là ngoại trừ Sở Vân Thăng - kẻ thâm sâu khó lường này.

“Lục Vũ, cậu đã ngàn dặm xa xôi còn có thể tới tìm ta, về sau tất cả mọi người là huynh đệ, cậu thử cây cung này xem!” Sở Vân Thăng hai ngày này hết thảy chuẩn bị hai loại vũ khí, một kiện là chiến đao vừa rồi cho Diêu Tường, kiện còn lại chính là cây cung tên trước mắt này.

Thân cung được chế tạo từ giáp xác côn trùng. Bởi vì Bọ Giáp Đỏ thuộc tính là Hỏa, mà Lục Vũ là Băng, khi rèn luyện, Sở Vân Thăng đã phí hết một phen công phu đem thừa số Hỏa thuộc tính triệt để loại bỏ.

Mà dây cung lại sử dụng gân cốt của Mắt Đỏ Ma Thảm để chế tạo, thuần túy Băng thuộc tính, khí tức nồng đậm, từng cơn ớn lạnh đập vào mặt.

Mặt khác, Sở Vân Thăng còn rèn luyện một nhóm tên đặc thù, đây là dùng vòi hút của Bọ Phát Sáng Màu Lục làm nguyên vật liệu chế tác mà thành. Bọ Phát Sáng Màu Lục và Mắt Đỏ Ma Thảm đều là Băng thuộc tính, bộ phận vòi hút lại bén nhọn vô cùng, thích hợp rèn luyện biến hóa tạo thành Mũi Tên Hàn Băng tốt nhất.

Cây cung này Sở Vân Thăng đã thử qua, lực xuyên thấu cùng năng lượng công kích đều hơn xa cây cung tên hắn thu hồi lại ở câu lạc bộ tại Sương Mù Chi Thành.

Kỹ năng của Lục Vũ cũng không phải là lần thứ nhất thức tỉnh Băng năng, mà là lần thứ hai thức tỉnh Phong năng. Hắn là võ sĩ hắc ám hiếm thấy thức tỉnh hai lần. Nghe Đinh Nhan nói, hắn lần thứ hai thức tỉnh kỳ thật vẫn là ở Sương Mù Chi Thành.

Lúc ấy, Lục Vũ dưới đả kích mẹ và vợ song song tử vong, bi phẫn muốn tuyệt, xông ra quán cà phê muốn tự sát, cảm xúc cực độ khuấy động dẫn đến ngã xuống đất hôn mê, được Sở Vân Thăng kéo lại. Sau khi tỉnh lại, mặc dù Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường đã đi, nhưng hắn mơ mơ màng màng chống đỡ ba ngày, phát sinh lần thứ hai thức tỉnh, thu hoạch được năng lực Phong năng cùng kỹ năng thuộc tính Phong.

Sở Vân Thăng hiện tại cũng không biết làm sao chế tác vũ khí thuộc tính Phong để phát huy kỹ năng gió của Lục Vũ, chỉ nghĩ đến Mũi Tên Hàn Băng chính hắn thường dùng, miễn cưỡng thích hợp cho Lục Vũ hiện tại sử dụng.

Hắn sở dĩ hai ngày này muốn gấp rút chế tạo hai kiện binh khí này, ngoại trừ muốn tăng cường thực lực tổng hợp của đám người bọn họ hiện tại, mặt khác, hắn cần để cho Diêu Tường cùng Lục Vũ hai người làm chủ lực, dẫn đội đi ra khỏi thành săn giết lượng lớn Bọ Giáp Đỏ. Nguyên vật liệu vũ khí của hắn không có cái nào là không đến từ thi thể côn trùng.

Không riêng gì chính Sở Vân Thăng cần lượng lớn giáp xác Bọ Giáp Đỏ để chuẩn bị chế mấy bộ chiến giáp, phòng ngừa xuất hiện tình huống như đối mặt Chim Lửa hoặc vụ nổ hạt nhân của loài người, ngộ nhỡ chiến giáp chống đỡ không nổi thì mình cũng có cái dự phòng.

Đồng thời còn cần nhanh chóng vũ trang cho thế lực của bản thân. Xa không nói đến chuyện côn trùng sớm muộn sẽ công thành, gần ngay trước mắt là Tằng Hành Duệ cùng Băng Vương, chỉ sợ vừa về đến liền muốn tìm phiền toái với mình. Đến lúc đó, không chiến thì thôi, đánh một trận, Sở Vân Thăng liền muốn triệt triệt để để áp đảo đối phương, tránh khỏi phiền phức không ngừng!

Mà chính hắn, trong khoảng thời gian này muốn đơn độc hành động, sát trùng lấy tồn Nguyên Khí, thậm chí là phong ấn Bọ Giáp Đỏ, thời khắc nguy cơ có thể coi như con át chủ bài không tưởng tượng được mà sử dụng!

Mặt khác, hắn còn cần quan sát độ tin cậy của Lục Vũ. Mặc dù Đinh Nhan nói qua Lục Vũ không có vấn đề, nhưng Sở Vân Thăng vẫn là không quá yên tâm. Lục Vũ cùng Diêu Tường khác biệt, Diêu Tường cùng hắn ở chung thời gian dài, cơ hồ đồng sinh cộng tử qua, tăng thêm bản tính Diêu Tường Sở Vân Thăng cũng biết vô cùng rõ ràng, tất nhiên là có thể tín nhiệm.

Nhưng Lục Vũ vẻn vẹn cùng hắn cơ hồ chỉ có gặp mặt một lần. Sở Vân Thăng luôn luôn rất cẩn thận, độ tín nhiệm với người khác là chậm rãi thành lập, cũng không phải một ngày là xong. Hiện tại cơ sở quan hệ không tệ, cho nên hắn cho Lục Vũ Mũi Tên Hàn Băng đặc chế, chính là hi vọng hai bên có thể xây dựng bước đầu tiên của sự tín nhiệm.

Sưu!

Một tiếng xé gió đánh gãy dòng trầm tư của Sở Vân Thăng.

Lục Vũ không nói một lời bắn ra một mũi tên Hàn Băng. Hắn đối với hai loại năng lượng vận dụng vô cùng xảo diệu, khi cung tên bắn ra, hắn đem tất cả Băng năng tụ tập ở mũi tên Hàn Băng, xung quanh tràn ngập Phong năng cường đại.

Khi mũi tên Hàn Băng mang theo trận gió đảo qua ngọn lửa Diêu Tường lưu lại còn đang thiêu đốt, cũng không phải là thổi tắt, mà là kích thích thế lửa càng lớn hơn. Mũi tên Hàn Băng lại vững vàng cắm ở chỗ thủng trên tường vây, cũng không bắn xuyên qua, mà nhanh chóng đóng băng lại lỗ hổng bị Diêu Tường phá hư.

“Cám ơn anh!” Lục Vũ chỉ thử một mũi tên, quay người nói với Sở Vân Thăng. Hắn không có lời thừa thãi, nhưng rất kiên định.

Mũi tên Hàn Băng đối với Lục Vũ mà nói, không thể nghi ngờ là tăng thêm một loại kỹ năng năng lực Băng. Hiện tại ngoại trừ Sở Vân Thăng, chỉ sợ hắn đã là võ sĩ hắc ám độc nhất vô nhị có được hai loại kỹ năng tại thành Kim Lăng.

Sở Vân Thăng gật đầu cười, lại nhìn xem Đoạn Đại Niên ở một bên, kích động run rẩy cả người mỡ, hai mắt sốt ruột chờ đợi nhìn qua hắn.

Sở Vân Thăng vừa rồi đưa ra hai kiện bảo bối, thấy Đoạn Đại Niên hết sức đỏ mắt. Hai thứ đồ này, nhất là thanh chiến đao của Diêu Tường, để hắn hâm mộ kém chút phát cuồng. Hắn vốn cho rằng Sở Vân Thăng chỉ là cao thủ có năng lực bản thân cực mạnh, nhưng căn bản không ngờ rằng Sở Vân Thăng còn có thể chế tạo ra vũ khí lợi hại như thế. Điều này có nghĩa là đi theo Sở Vân Thăng, sớm muộn sẽ có liên tục không ngừng chỗ tốt!

Ở cái thời đại côn trùng hoành hành này, một tơ một hào đồ vật có thể tăng cường thực lực cũng bị coi là trân quý nhất, tựa như Súng trường ám năng phiên bản 1, không biết bao nhiêu Hắc Vũ dùng súng hỏa năng đối với nó tha thiết ước mơ!

Mà bây giờ, đồ tốt hoàn toàn vượt qua Súng trường ám năng phiên bản 1 cơ hồ có thể đụng tay đến, Đoạn Đại Niên cảm thấy mình tựa hồ sau khi bị Thập Tam gia đuổi ra khỏi địa bàn, không phải gặp vận rủi, mà là một đoạn đại vận khác đang ầm ầm sóng dậy triển khai!

Hắn hung hăng khinh bỉ chính mình một chút, thế mà ở hang ổ ma quỷ Nhạc Kình bên kia, khi Thập Tam gia để cho mình lựa chọn, lại còn do dự một hồi!

Sở Vân Thăng cũng chưa thỏa mãn sự kỳ vọng sốt ruột của Đoạn Đại Niên. Hai ngày thời gian vốn là tương đối khẩn trương, các loại sự tình mặc dù có Đinh Nhan quản lý, hắn còn muốn nắm chặt thời gian cấu trúc tầng thứ hai Dung Nguyên Thể, rèn luyện ra hai kiện vũ khí đã là tranh thủ thời gian trong lúc bận rộn.

Hơn nữa, mặc dù Đoạn Đại Niên đã giúp mình rất nhiều lần, nhưng Sở Vân Thăng rõ ràng, cái kia đều là hướng về phía võ lực của mình, ban sơ chính là ý đồ nhờ Sở Vân Thăng giúp hắn đoạt lại địa bàn.

“Các anh em, vừa rồi Sở tiên sinh để Phong Hỏa Liên Thành thí nghiệm hai kiện vũ khí, chắc hẳn tất cả mọi người kiến thức đến uy lực trong đó! Lời nói không cần ta Đinh Nhan nhiều lời, mọi người tự mình hiểu, chỉ cần mọi người toàn tâm toàn ý, chăm chú làm việc, những thứ này sớm muộn đều sẽ có. Nhưng là nếu có người để lộ bí mật ra ngoài, vậy cũng đừng trách ta Đinh Thập Tam trở mặt vô tình!” Đinh Nhan đề cao âm lượng, nghiêm nghị nói.

Lời uy hiếp của Đinh Nhan cũng không phải chỉ nhằm vào người của Hắc Vũ, còn có thân thuộc người nhà của bọn họ. Đại bộ phận võ sĩ hắc ám có gia thuộc thân nhân, người nhà của bọn hắn cũng được an bài trong tòa nhà văn phòng. Đây cũng không phải Đinh Nhan phát minh, mà là thủ đoạn ngầm thừa nhận của các bang phái tứ đại khu để khống chế và lôi kéo Hắc Vũ. Bang phái cung cấp cho bọn hắn đồ ăn ổn định cùng an toàn, tương phản nếu như Hắc Vũ phản bội chạy trốn, những người này liền lại trở thành công cụ trừng phạt.

“Thập Tam gia, ngài cứ yên tâm đi, huynh đệ đã sớm quyện thành một tâm cùng ngài và Sở tiên sinh làm!” Diệp Kỳ Thắng coi là một tâm phúc của Đinh Nhan, lúc này lớn tiếng đáp lại.

“Đúng, đúng, chúng ta cũng là quyết tâm!” Đoạn Đại Niên nghe Thập Tam gia nói, có chút chột dạ, luôn cảm thấy Thập Tam gia đang nói hắn, tranh thủ thời gian cho thấy thái độ.

“Thập Tam gia, ngài cứ yên tâm đi, chúng ta đều hiểu!”...

“Ai tiết lộ ra ngoài, Lão Tử cái thứ nhất giết hắn!”...

...

“Tất cả giải tán đi, ngày mai 8 giờ tập hợp, tập thể hành động!” Đinh Nhan thấy không sai biệt lắm, phất tay ra hiệu đám người tản đi. Mặc dù có người căn bản chính là khẩu thị tâm phi, nhưng là tâm tình của mọi người đã được điều động. Muốn chân chính bện thành một sợi dây thừng, há lại một sớm một chiều liền có thể làm được?

Đám người dần dần tán đi, chỉ còn lại Lư Quốc Long vẫn còn cố gắng tu bổ tường vây. Năng lực của hắn không cao, chỉ có thể dựa vào sự kiên trì và nghị lực cùng thời gian đi chứng minh mình. Hắn đã mất đi “An Nhạc ổ” ở trạm nhỏ, đi theo Sở Vân Thăng - người duy nhất hắn cảm thấy còn có chút đáng tin - về tới thành Kim Lăng xa cách đã lâu. Hắn biết mình năng lực công kích không được, không thể đại sát tứ phương, chỉ có thể dựa vào chút ít Thổ năng lực, tận lực gia cố tốt nơi này. Ngoại trừ tường vây, còn có tòa nhà văn phòng, đủ hắn bận rộn một hồi.

Toàn bộ tòa nhà văn phòng hết thảy mười tầng. Chín tầng trở lên là cấm khu. Tầng thứ chín là chỗ ở của Sở Vân Thăng cùng gia đình bác gái. Tầng thứ mười là Sở Vân Thăng đơn độc mở ra, dùng để về sau rèn luyện vũ khí, chiến giáp các loại vật phẩm. Lầu tám bị Đinh Nhan, Diêu Tường cùng Lục Vũ ba người bọn họ độc chiếm, còn một người khác là con trai Tề Huyên, đã bị Đinh Nhan từ núi Tử Kinh tiếp trở về, vẫn luôn bí mật giấu ở chỗ này.

Lầu 7 là nơi họp hành. Lầu sáu cất giữ lương thực. Lầu năm mãi cho đến tầng hầm đều là chỗ ở của các Hắc Vũ khác cùng thân thuộc bọn họ. Hết thảy hơn một trăm tên các loại thân thuộc người nhà, nhưng mà lương thực thế nhưng là dựa theo quan hệ xa gần với Hắc Vũ, phân biệt sắp xếp hồ sơ lần lượt cấp cho. Nếu như không phải từ trạm nhỏ cưỡng ép đòi được năm thành lương thực, chỉ sợ vấn đề ăn cơm của những người này liền đủ Sở Vân Thăng cùng Đinh Nhan phiền một hồi!

Sở Vân Thăng một thân một mình ngồi ở trên lầu chót, Kiếm Thiên Tịch dựng đứng ở bên người, hổ con cũng ngồi ngay ngắn một bên. Bầu trời đen nghịt để cho người ta không thở nổi, trên mặt đất thành thị, lẻ tẻ mấy chỗ ánh đèn như ẩn như hiện.

Hắn lúc này đang toàn lực đột phá cảnh giới hai Nguyên Thiên tầng thứ hai Dung Nguyên Thể!