Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Sợi râu lửa của Bọ Ma Lửa Tím thực sự quá mức lợi hại. Lúc đầu Sở Vân Thăng còn tưởng rằng sẽ có một chút Bọ Giáp Đỏ đi theo, kết quả sau khi bị sợi râu lửa của nó thiêu chết mấy con, đám còn lại đều lùi xa về phía sau "nhìn xem" cuộc "nội chiến" có vẻ không chút hồi hộp này.
Bọ Giáp Vàng của Sở Vân Thăng cũng bị quất trúng mấy lần. Tốc độ của Bọ Ma Lửa Tím hoàn toàn chính xác là quá nhanh, hơn nữa cảm giác vô cùng linh mẫn, rất nhanh liền có thể vồ trúng vị trí dưới mặt đất của Bọ Giáp Vàng!
Nếu không phải có hắn phóng thích bản thể nguyên khí tiến hành phòng hộ, cùng Hổ con nhiều lần cảnh giới vị trí của nó, con Bọ Giáp Vàng tân sinh này đoán chừng sớm đã bị đốt cháy hôi phi yên diệt.
Hắn dắt mũi Bọ Ma Lửa Tím chạy vòng quanh, khoảng cách với bầy trùng càng ngày càng xa, dần dần thoát ly tầm mắt của bọn nó, từng bước dụ nó đến cái hố to hắn đã bố trí.
Sở Vân Thăng nhất định phải tại hố to bên trong nhanh chóng giải quyết chiến đấu, bắt được Bọ Ma Lửa Tím. Nếu không một khi bầy trùng nhận được mệnh lệnh của Bọ Ma Lửa Tím, toàn bộ vây công tới, thậm chí đều sẽ có nguy hiểm tính mạng!
Khoảnh khắc Bọ Ma Lửa Tím đuổi vào hố to, Sở Vân Thăng lập tức như mũi tên bắn ra. Băng Nổ Phù sớm chuẩn bị tốt lúc này kích phát, đánh thẳng về phía Bọ Ma Lửa Tím.
Đồng thời, hắn để Bọ Giáp Vàng mang theo Hổ con lần nữa chui xuống dưới đất, chui vào cái hố bom khác. Cùng Bọ Ma Lửa Tím vật lộn, vô luận là Bọ Giáp Vàng hay Hổ con đều chỉ có phần mất mạng.
Bọ Ma Lửa Tím đại khái không nghĩ tới bỗng nhiên lại toát ra một nhân loại, vừa ngóc đầu muốn rít lên liền bị cả khối băng đóng băng lại. Xuyên qua khối băng có thể thấy động tác cuối cùng của nó.
Răng rắc!
Ngay khi băng lực thả ra, Sở Vân Thăng sớm đã thời khắc chuẩn bị liền vung kiếm Thiên Tịch. Mười hai đạo kiếm ảnh kết hợp thành một đạo, lấy thế sét đánh lôi đình đâm về phía khoang miệng của nó. Hắn muốn ở chỗ này đánh vỡ một lỗ hổng.
Tiếp theo, Sở Vân Thăng kích phát đạo Băng Nổ Phù thứ hai!
Hắn muốn hoàn toàn không cho Bọ Ma Lửa Tím có sức hoàn thủ. Mặc dù cách đánh này đơn giản chính là lãng phí to lớn, nhưng Sở Vân Thăng muốn thu thập nó trước khi bầy trùng kịp phản ứng, nhất định phải vạn quân một kích, dùng tốc độ nhanh nhất giải quyết nó!
Cách đánh này trong nhiều lần vật lộn sinh tử của Sở Vân Thăng chỉ xuất hiện qua một lần, đó là khi thoát khỏi Sương Mù Dày Đặc Chi Thành, trận chiến cuối cùng với Chim Lửa. Lúc ấy cơ hồ là không muốn sống, thay nhau sử dụng Băng Nổ Phù và kiếm chiến kỹ thẳng đến khi toàn bộ tiêu hao hoàn tất.
Bọ Ma Lửa Tím cũng không yếu hơn Chim Lửa bao nhiêu. Mặc dù Sở Vân Thăng chuẩn bị đầy đủ, thay nhau công kích dính liền cực kỳ chặt chẽ, vẫn để ngọn lửa râu dài của nó bắt được chút khe hở, quất trúng mình, lưu lại vệt lửa thật sâu trên chiến giáp.
Sở Vân Thăng bởi vì muốn giữ lại râu dài của nó nên cũng không tận lực dùng kiếm Thiên Tịch đã rèn luyện càng thêm sắc bén đi trực tiếp chặt đứt râu dài.
Cho nên cho dù ngẫu nhiên bị râu dài của nó quấn lấy, Sở Vân Thăng cũng chỉ lập tức dùng Băng Nổ Phù đông cứng nó, sau đó cấp tốc phá băng thoát khỏi sự trói buộc.
Bốn lần Băng Nổ Phù kích phát, bốn lần kiếm chiến kỹ phóng thích qua đi, khí diễm của Bọ Ma Lửa Tím bị suy yếu không ít, nhưng vẫn có thể phát động công kích, Tử Viêm trên râu dài vẫn đang thiêu đốt.
Lúc này, bầy trùng nhận được sự triệu hoán của nó đã chen chúc mà động, nhanh chóng chạy về hướng hố to.
Nhất định phải mau chóng giải quyết nó!
Sách lược an toàn thời gian đã không cho phép, chỉ có thể tiến vào sách lược mạo hiểm.
Sở Vân Thăng cắn răng một cái, nhất định phải đem kiếm ảnh của kiếm Thiên Tịch đâm vào trong cơ thể nó mới có thể hoàn toàn đả kích nó đến biên giới sắp chết. Hắn nương theo lỗ hổng do tấm Băng Nổ Phù thứ năm nổ tung, người như thiểm điện, lấy sự sắc bén thanh hồng của kiếm Thiên Tịch cưỡng ép cắm vào khoang miệng được trọng giáp bảo hộ của nó, phóng thích kiếm chiến kỹ vào ổ bụng nó, hơn nữa muốn liên tục phóng thích hai lần!
Nếu như không phải kiếm Thiên Tịch được rèn luyện lại thành Nhị phẩm, lại vừa rồi đã liên tục đả kích vào vị trí khoang miệng, muốn cắm kiếm Thiên Tịch vào miệng nó là không thể nào! Trừ phi lại có cơ hội đặc biệt để mình chui vào trong cơ thể nó, ngoài ra cơ hồ không có biện pháp nào khác tiêu diệt nó.
Nhưng động tác này cực kỳ nguy hiểm. Tại khoảng cách giữa hai lần kiếm chiến kỹ thả ra, chẳng những toàn thân Sở Vân Thăng sẽ bại lộ dưới phạm vi công kích của râu dài, mà một năng lực công kích cường đại khác của Bọ Ma Lửa Tím - Lửa Tím Xung Kích - chính là từ đầu trùng kích phát ra. Hắn sẽ phải chính diện trực tiếp đối kháng cỗ "Lửa Tím Xung Kích" đốt cháy hết thảy này.
Sở Vân Thăng lựa chọn tốn thời gian để tới gần và đâm vào khoang miệng Bọ Ma Lửa Tím, phóng ra kiếm chiến kỹ, liền không kịp kích phát thêm một tấm Băng Nổ Phù trước Lửa Tím Xung Kích. Có tất có bỏ!
Cũng may Bọ Ma Lửa Tím dưới sự đả kích liên tục đã thực lực nửa tổn hại, thương tổn của Lửa Tím Xung Kích đã giảm xuống rất nhiều. Bằng vào chiến giáp và Lục Giáp Phù phòng hộ, Sở Vân Thăng thầm nghĩ gượng chống một lần vẫn là được.
Ba!
Lửa Tím Xung Kích của Bọ Ma Lửa Tím hết sức nhanh chóng, mãnh liệt, cơ hồ ngay khi Sở Vân Thăng phóng ra kiếm chiến kỹ liền từ trên thân thể hình cái vòng tuôn ra, đốt cháy và đánh vào toàn thân hắn.
Hắn buồn bực chịu đựng Hỏa năng lượng hừng hực xâm nhập, lộ ra chiến giáp, xuyên thấu qua Lục Giáp Phù.
Sở Vân Thăng thậm chí có thể ngửi thấy mùi thịt khét ở đâu đó.
Toàn thân phảng phất muốn tan chảy!
Lúc này, tiếng rít của bầy trùng chạy tới từ vùng dịch nhờn đã vang bên tai. Phong ấn Bọ Giáp Vàng và Hổ con chạy đến trên mặt hố để chặn đường, kéo dài thời gian.
Nhưng đối mặt bầy trùng khổng lồ, bọn chúng cũng không chống đỡ được bao lâu.
Mẹ kiếp!
Sở Vân Thăng đau đớn mắng to một tiếng, kiếm chiến kỹ rốt cục lần nữa hình thành, lần thứ hai xoắn giết vào trong cơ thể Bọ Ma Lửa Tím!
Liên tục tiếp nhận hai lần kiếm chiến kỹ của Sở Vân Thăng vào ổ bụng...
Nó muốn chạy trốn!
Nếu như lúc này thành Kim Lăng có người biết Bọ Ma Lửa Tím như ma vương vậy mà lại chủ động ý đồ chạy trốn, đoán chừng vô luận như thế nào cũng sẽ không tin tưởng.
Nhưng lúc này, ổ bụng nó thụ trọng thương, chỉ có thể giãy giụa cố gắng leo lên phía trên hố to.
Ưu thế của cái hố to này lập tức thể hiện. Bọ Ma Lửa Tím đã đến bờ vực sụp đổ, vốn dĩ một cái hố to không có chút uy hiếp nào trong mắt nó, lúc này lại như một cái lồng giam khóa lại tính mạng nó, không cách nào phá vỡ.
Sở Vân Thăng không màng thân thể bốc khói, chịu đựng kịch liệt đau nhức, tranh thủ thời gian móc ra Phong Thú Phù, khóa chặt Tử Viêm Trùng.
Phù lực chi quang một tia không sót bao phủ lên thân thể Bọ Ma Lửa Tím đang vùng vẫy giãy chết, từng chút từng chút chắt lọc sinh mệnh chi nguyên của nó.
Sở Vân Thăng tâm tình kích động nhìn qua Bọ Ma Lửa Tím giãy dụa càng ngày càng yếu ớt, phảng phất vết bỏng trên người đều nhẹ đi nhiều. Một con Bọ Ma Lửa Tím đối với hắn hiện tại mà nói hoàn toàn là một đại sát khí ẩn tàng, sẽ trực tiếp thay đổi cục diện bị động của mình!
Bầy trùng đến "hộ giá" đã thành đống vọt lên. Sở Vân Thăng một bên khống chế Phong Thú Phù đang đối kháng, một bên cầm súng tiểu liên bắn phá những con Bọ Giáp Đỏ lọt lưới từ phía Hổ con và Bọ Giáp Vàng.
Vù...
Rốt cục, ngay trước khi bầy trùng toàn tuyến xông tới, Bọ Ma Lửa Tím bị hút vào phù thể. Phong Thú Phù lập tức trở về trong cơ thể Sở Vân Thăng. Hắn lúc này cắt đứt liên hệ với Phong Thú Phù, cho dù phản ứng đã đủ cấp tốc, nhưng vẫn bị Bọ Ma Lửa Tím rút đi lượng lớn bản thể nguyên khí, suýt chút nữa khiến nguyên khí của hắn lần nữa tiêu hao sạch sẽ.
Hắn thấy đã giam cầm được Bọ Ma Lửa Tím, mừng rỡ trong lòng, một cước giẫm lên đầu con Bọ Giáp Đỏ lăn xuống, phi thân nhảy lên mặt hố. Nhấc Hổ con lên, lấy tốc độ cực nhanh chui vào khe hở của Bọ Giáp Vàng phong ấn, khống chế nó cũng đang thoi thóp cấp tốc chui vào mặt đất.
Trên bầu trời xuất hiện lượng lớn Bọ Giáp Xanh lượn vòng. Nếu không đi liền không còn cơ hội.
Sở Vân Thăng quả thực là nín một hơi, khống chế Bọ Giáp Vàng chui đến nơi rất xa rất xa mới dừng lại. Dưới mặt đất cũng chẳng phải an toàn. Bọ Ma Lửa Tím có địa vị hết sức đặc thù trong bầy côn trùng, bọn chúng lại xuất động rất nhiều Bọ Giáp Vàng lục soát dưới đất.
Chẳng qua muốn tìm được Sở Vân Thăng cũng không phải chuyện dễ. Sau khi chui xuống đất, hắn cố ý khống chế Bọ Giáp Vàng gia nhập vào hành động tìm kiếm của bọn chúng, lẫn vào ở giữa, không phát động bất luận công kích nào nữa.
Rất nhanh đám côn trùng này không thu hoạch được gì, lục tục ngo ngoe lui về vùng dịch nhờn, mà Sở Vân Thăng lại ở lại trong hố bom bên ngoài.
Bọ Giáp Vàng phong ấn như kỳ tích chống đỡ đến bây giờ. Mặc dù tàn phá không đầy đủ nhưng vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ, khiến Sở Vân Thăng cảm thấy thật bất ngờ. Lúc này hắn quyết định rời rạc tại bên ngoài vùng dịch nhờn, trộm săn Bọ Giáp Đỏ, bổ sung số lượng Nhiếp Nguyên Phù đã tiêu hao lượng lớn gần đây.
Hiện tại có Bọ Ma Lửa Tím nơi tay, lại phối hợp tam giai công kích nguyên phù, Sở Vân Thăng đối mặt với hai "Dị tộc" ở thành Kim Lăng rốt cục có một chút sức mạnh.
Chẳng qua Bọ Ma Lửa Tím cần lượng lớn nguyên khí để tẩm bổ, tam giai nguyên phù cũng cần tiêu hao lượng lớn nguyên khí, chút Nhiếp Nguyên Phù của mình đã không đủ cho sự tiêu hao kịch liệt như vậy.
Sở Vân Thăng ưu tiên khôi phục tẩm bổ cho Bọ Giáp Vàng, sau đó liên tiếp ba ngày đều lợi dụng năng lực đào đất của Bọ Giáp Vàng, thỉnh thoảng lại kéo Bọ Giáp Đỏ ở ngoại vi vùng dịch nhờn xuống đất, lại dùng mũi tên băng đóng băng, thu lấy nguyên khí.
Ba ngày sau, sự cảnh giác của côn trùng đã khiến Sở Vân Thăng không cách nào ra tay. Khả năng "Mân" đã cảm giác được dị dạng, côn trùng đối với con Bọ Giáp Vàng này của mình tựa hồ có một chút năng lực phân biệt, khiến cơ hội đắc thủ của hắn càng ngày càng ít.
Thành Kim Lăng ở bờ sông đối diện mặc dù vẫn luôn không bắn ra đạn tín hiệu, nhưng ba ngày thời gian không dài cũng không ngắn. Sở Vân Thăng vì tránh để bác gái và Đinh Nhan bọn họ lo lắng, quả quyết từ bỏ trộm săn Bọ Giáp Đỏ, nhân lúc màn đêm thống trị đại địa, vượt sông về thành.
Thành Kim Lăng, khu phía Tây, cao ốc Tả Tự.
"Sở ca, anh rốt cục đã về rồi? Anh không về nữa, em thật sự muốn đi Giang Bắc bắn đạn tín hiệu. Sở a di mấy ngày nay lo lắng hỏng rồi." Diêu Tường nhìn thấy Sở Vân Thăng, thở phào nhẹ nhõm nói. Mặc dù hắn hết lòng tin theo thực lực của Sở Vân Thăng, nhưng không có nghĩa là người khác không lo lắng.
"Không có việc gì, tôi sẽ đi gặp bà ấy. Hai ngày nay trong thành có động tĩnh gì không?" Sở Vân Thăng vội vàng chạy về, lộ ra vẻ phong trần mệt mỏi.
"Chúc Lăng Điệp tới qua một lần, lúc đầu tới tìm anh. Nói hành động của người áo choàng khả năng lại muốn sớm hơn. Đoán chừng cũng chỉ trong hai ngày này sẽ hành động. Nghe nói phe nữ tử áo trắng tựa hồ phản đối bọn họ gia tốc hành động, hiện tại đoán chừng đang giằng co, tình huống cụ thể em cũng không rõ lắm, chờ Đinh ca trở về anh hỏi anh ấy đi." Diêu Tường nghĩ nghĩ rồi nói.
"Lão Đinh đi đâu?" Sở Vân Thăng ngạc nhiên. Đinh Nhan ngoại trừ trận địa phòng tuyến, bình thường rất ít ra khỏi cao ốc Tả Tự.
"Họp a. Mấy ngày nay Bộ Tổng chỉ huy mỗi ngày đều triệu tập họp, họ Chúc và họ Phương đều phải phái đại biểu đi. Mở ra cái lối vào 'Phản thế giới' kia cần tổ chức lượng lớn võ sĩ hắc ám phân công hợp tác, hiện tại liền bắt đầu điều phối chuyện này." Diêu Tường không rõ ràng lắm nói.
Sở Vân Thăng gật đầu, Diêu Tường nói rất hỗn loạn. Hết thảy phải chờ Đinh Nhan trở về mới có thể biết. Chẳng qua người áo choàng muốn sớm mở ra cửa vào "Phản thế giới", mình cũng phải tranh thủ thời gian chế tạo sung túc tam giai công kích nguyên phù, chuẩn bị bất trắc.
Đồng thời còn phải nắm chắc tẩm bổ Bọ Ma Lửa Tím để nó nhanh chóng khôi phục thực lực. Trời mới biết trong "Phản thế giới" có thứ quỷ gì.