Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 52. Lời Mời Của Quân Đội, Bóng Đen Cướp Bóc

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sở Vân Thăng nhân lúc nhân viên nghiên cứu chưa tới, lập tức lục chế Nhiếp nguyên nguyên phù mới, một thân một mình đi đến phía sau Quái vật xúc tu, liều mạng hấp thụ Nguyên Khí trong khoang thể mẫu thể.

Một tấm không đủ thì hai tấm, hai tấm không đủ thì ba tấm, ròng rã hấp thu sáu tấm Nhiếp nguyên nguyên phù mới dừng lại. Lượng Nguyên Khí này tương đương với hơn ba mươi con Bọ Giáp Đỏ! Hơn nữa đây còn không phải là hấp thụ ngay sau khi mẫu thể chết, đã lãng phí không ít, có thể thấy được con quái vật này cường đại đến mức nào!

Những con quái vật xúc tu nhỏ kia, Sở Vân Thăng đã không kịp đi nhiếp thủ, nhân viên nghiên cứu đã lần lượt đuổi tới. Sở Vân Thăng thu hồi Nguyên Phù, phát hiện bầu trời đã có một tia sáng nhạt, xem đồng hồ thì đã là hơn 8 giờ sáng.

Trải qua quá trình lục chế phù liên tục vừa rồi, thân thể Sở Vân Thăng cũng được Nguyên Khí không ngừng rèn luyện, trạng thái Nguyên Khí trong cơ thể vô cùng sinh động. Hắn ước chừng hiện tại năng lực của mình đã đạt tới trình độ có thể giết chết mười con Bọ Giáp Đỏ, bất quá không biết nếu đối mặt với Bọ Giáp Xanh và Quái vật xúc tu mẫu thể thì có thể đối phó được hay không.

Các đội viên hộ vệ thức tỉnh của Đại học Đông Thân vẫn đang nghỉ ngơi tại nơi chôn cất Khương Nghiệp, bọn họ ít nhiều đều bị thương. Khi Sở Vân Thăng trở lại, thấy Chung Nam đang trò chuyện cùng mấy sĩ quan.

Nhìn thấy Sở Vân Thăng, Chung Nam nghiêng người, giới thiệu với một thượng tá đeo quân hàm hai gạch ba sao: “Đỗ đoàn trưởng, người các ông muốn tìm chính là cậu ấy.”

Đỗ đoàn trưởng chủ động nắm chặt tay phải Sở Vân Thăng, mỉm cười nói: “Sở tiên sinh, rất vui được biết cậu, tôi là Đỗ Kỳ Sơn.”

Trong lòng Sở Vân Thăng ngưng trọng, quân đội tìm hắn làm gì? Lúc này chỉ có thể miễn cưỡng đáp: “Chào ông!”

Đỗ đoàn trưởng vừa định nói chuyện thì phía sau hắn toát ra một người, kinh ngạc thốt lên: “Là mày!”

Sở Vân Thăng định thần nhìn lại, mày nhăn lại. Người này chính là tên Cố đại đội trưởng ngày đó làm hắn rất khó chịu, xem ra bọn hắn cũng đã trốn thoát và quay trở về đơn vị.

Ánh mắt Đỗ đoàn trưởng khẽ động, bất động thanh sắc nói: “Lập Minh, các cậu quen nhau?”

Cố Lập Minh lộ vẻ có chút xấu hổ, thấp giọng thì thầm vài câu bên tai Đỗ đoàn trưởng.

Thần sắc Đỗ đoàn trưởng dần dần ngưng trọng, chờ Cố Lập Minh nói xong, hắn thận trọng nói với Sở Vân Thăng: “Sở tiên sinh, với tư cách là cấp trên của Cố đại đội trưởng, tôi thay mặt cậu ấy xin lỗi cậu. Hy vọng chuyện trước kia cậu không để trong lòng.”

Sở Vân Thăng lắc đầu nói: “Không sao, chuyện đã qua, bản thân tôi cũng không có gì, hắn cũng là vì chức trách. Nếu như mấy vị không còn chuyện gì khác, tôi xin cáo từ trước.”

Thấy hắn muốn đi, Đỗ đoàn trưởng vội vàng nói: “Sở tiên sinh, Tôn giáo sư không chỉ một lần nhắc tới cậu với tôi, vô cùng khâm phục năng lực của cậu. Vừa rồi tôi may mắn cũng tận mắt thấy cậu một kiếm chém giết quái vật, bội phục cực kỳ! Tôi đang cùng Chung đội trưởng của các cậu thương lượng, hy vọng có thể nhận được sự giúp đỡ của cậu. Chúng tôi cần hộ tống một nhóm người mau chóng đến thành Kim Lăng.”

Sở Vân Thăng nghe vậy liền suy tư. Mặc dù thái độ của Đỗ đoàn trưởng rất thành khẩn, thậm chí ánh mắt đều rất chân thành, khác một trời một vực với Cố Lập Minh lúc ấy, nhưng hắn chưa có ý định thực sự trở thành một vệ sĩ. Hơn nữa, đi theo các chiến sĩ thức tỉnh của quân đội hộ tống người nào đó tách khỏi đoàn người tị nạn là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, kém xa sự an toàn khi ở trong đám đông.

Không do dự bao lâu, Sở Vân Thăng mở miệng từ chối: “Thật xin lỗi Đỗ đoàn trưởng, ông quá đề cao tôi rồi. Hơn nữa bản thân tôi còn có một số việc riêng, cho nên không thể gia nhập hành động của các ông!”

Đỗ đoàn trưởng cười cười, giải thích: “Sở tiên sinh không cần khiêm tốn. Có thể là tôi vừa rồi chưa nói rõ, lần hộ tống này chẳng những có bộ phận lãnh đạo quan trọng, còn có lượng lớn nhà khoa học, cũng không phải là mục đích tư nhân. Liên quan đến cơ mật quân sự thực sự không tiện tiết lộ, nhưng tôi cam đoan cũng là vì đại cục. Chúng tôi nhất định phải sớm an toàn đến được thành Kim Lăng, hy vọng cậu suy nghĩ thêm.”

Sở Vân Thăng thầm thấy kỳ quái. Ngay cả hắn cũng biết lẫn trong đám đông tuyệt đối an toàn hơn đi một mình, những người này không phải không biết, chuyện gì mà vội vã muốn tách khỏi đám đông như vậy?

Bất quá những thứ này không phải chuyện hắn cần cân nhắc. Hơn nữa Đỗ đoàn trưởng vừa nhắc tới “lãnh đạo”, hắn liền thấy phiền muộn. Dựa vào cái gì mà lãnh đạo quan trọng được di chuyển trước? Tư tưởng thâm căn cố đế của giới quan chức quả nhiên là không gì phá nổi!

Hắn căn bản khinh thường làm bảo tiêu cho đám quan viên này, sắc mặt tự nhiên không tốt, có chút trầm lạnh nói: “Đỗ đoàn trưởng, Đại học Đông Thân cũng có lượng lớn nhân viên nghiên cứu, tôi vẫn nên tạm thời ở lại đội hộ vệ Đại học Đông Thân thì hơn! Không còn chuyện gì khác, tôi còn chút việc phải làm, tạm biệt!”

Sở Vân Thăng không đợi bọn họ nói chuyện, xoay người rời đi. Hắn hiện tại có lượng lớn Nhiếp nguyên nguyên phù, chuyên tâm tu luyện tới cảnh giới hai Nguyên Thiên mới là chuyện quan trọng nhất. Lãnh đạo? Tại cái thời đại huyết sắc này, có mấy người còn để vào mắt, ngoại trừ đám quan lại kia.

Hắn đi được một đoạn, chợt nghe Cố Lập Minh hạ thấp giọng nói: “Đoàn trưởng, tại sao không nói cho hắn biết bộ đội đoạn hậu sắp không thủ được nữa!?”

Mặc dù thanh âm của hắn rất thấp, nhưng thính giác của Sở Vân Thăng vô cùng linh mẫn, một chữ không sót lọt vào tai. Trong lòng hắn giật mình, bộ đội phía sau rốt cuộc sắp không thủ được rồi!

Một khi bộ đội phía sau toàn tuyến sụp đổ, côn trùng phợp trời rợp đất sẽ truy kích tới. Đừng nhìn trên con đường này trùng trùng điệp điệp tất cả đều là nhân loại, số lượng khả năng xa xa lớn hơn côn trùng, cuối cùng cũng chỉ có thể lưu lạc làm đối tượng bị săn bắt, tựa như sư tử cùng bầy cừu.

Sở Vân Thăng trong lòng lo lắng, nhưng vẫn không muốn gia nhập kế hoạch của Đỗ đoàn trưởng. Mạo hiểm đi đầu đột phá ra ngoài, ai biết phía trước có nguy hiểm lớn hơn hay không? Nhất là khi hắn đi xuống nhà máy bánh mì dưới lòng đất, nhìn thấy những sinh vật bay phát sáng quỷ dị cùng thực vật cổ quái kia, càng khiến hắn cảm thấy nguy hiểm phía trước cũng chẳng ít hơn côn trùng phía sau bao nhiêu!

Hắn tăng tốc bước chân, trở lại xe buýt. Lúc này trên xe không có ai, đội viên vẫn chưa về.

Bầu trời ám nhược ánh sáng nhạt miễn cưỡng để người ta trông thấy cảnh tượng chung quanh, xa hơn một chút liền mơ hồ không rõ. Bước chân đám người tiến về phía trước vẫn chậm chạp, hiện tại đã ra khỏi thành, bốn phía đều là đồng ruộng vùng ngoại ô, lộ ra vẻ vô cùng trống trải.

Đến tối, ngay cả khu thành thị Côn Sơn (Côn Thành) cũng chưa tới, ngược lại rất nhiều người chết bệnh trên đường, khắp nơi có thể thấy được thi thể, càng ngày càng nhiều. Tiếng pháo kích phía sau càng ngày càng ít, dần dần cũng không còn nghe thấy nữa.

Trên đường có chút ngột ngạt, đừng nói là côn trùng bay, ngay cả Bọ Giáp Đỏ cũng chưa gặp một con nào. Sở Vân Thăng có chút thần kinh hoài nghi liệu côn trùng có phải đang bày ra một trận tập kích quy mô lớn hay không.

Hắn đang ngủ gà ngủ gật trên xe tải, chợt nghe xe buýt số một truyền đến thanh âm huyên náo. Mở mắt xem xét, trên xe ngoại trừ hai nữ đội viên thì phần lớn không có mặt. Trong lòng giật mình, hắn vội vàng nhảy xuống xe tải.

Quanh xe buýt số một tụ tập rất nhiều người, đại bộ phận đội viên đội hộ vệ nhà trường đều ở đó, phân biệt rõ ràng cùng một đám người khác đang kiếm trương nỗ bạt. Chung Nam đứng ở phía trước nhất, đang tranh chấp với một tên cầm đầu của đối phương.

“Lão đại, còn cùng bọn hắn dông dài cái gì, cướp là được, mấy cái chiến sĩ thức tỉnh này, ông nội đây còn không để vào mắt!” Sau lưng tên cầm đầu đối phương, một tráng hán xách đại đao liên thanh reo lên. Những người khác hùa theo phụ họa.

Sở Vân Thăng ở phía sau không chen vào được, kéo một đội viên phía sau hỏi thăm một chút mới biết rõ sự tình. Nguyên lai vừa rồi không lâu, phía sau có hơn hai mươi chiến sĩ thức tỉnh nhanh nhẹn dũng mãnh đi theo, một đường cướp bóc thức ăn, thẳng đến khi tới gần đội xe buýt Đại học Đông Thân, chuẩn bị động thủ đánh cướp thì bị tiểu tổ hộ vệ trực ban ngăn lại. Bởi vì đôi bên đều là chiến sĩ thức tỉnh, trong lúc nhất thời cũng không dám vọng động, đội trưởng Chung Nam khẩn cấp tới xử lý.

Đầu lĩnh đối phương là một gã đàn ông mặt dài, đôi mắt âm trầm đang đánh giá các đội viên nhà trường, tựa hồ đang tính toán so sánh lực lượng đôi bên.

Gã mặt dài lạnh lùng nói: “Chung đội trưởng, huynh đệ cho các ngươi mặt mũi, chúng ta chỉ cần một nửa vật tư, một nửa xe buýt, nếu không ”

Tần Hằng tức giận hừ một tiếng, ngắt lời: “Nếu không các ngươi muốn thế nào? Muốn động thủ, chúng ta còn sợ ngươi chắc!”

Gã mặt dài chỉ vào Tần Hằng khinh miệt cười nói: “Chung đội trưởng, ta nhìn ngươi là cao thủ nên mới nể mặt ngươi. Còn loại mặt hàng này, ta nhìn cũng không thèm nhìn!”

Tần Hằng bị hắn nói như vậy, trên mặt lập tức không nhịn được, dưới cơn nóng giận liền muốn động thủ, lại bị Chung Nam giữ chặt.