Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 56. Liên Minh Sinh Tồn, Kế Hoạch Ám Sát

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Vì cái gì?” Sở Vân Thăng nói không chút gợn sóng.

Đinh Nhan bò lên bờ ruộng, chỉ vào nơi không xa. Nơi đó có rất nhiều nam nữ già trẻ đang nằm rạp trên mặt đất băng lãnh, cẩn thận từng li từng tí đào bới tầng đất phía dưới tìm giun chết cóng hay chuột đồng. Mỗi khi bắt được một con, liền phi tốc nhét vào miệng, hay là giấu ở bên hông.

Hắn cất cao giọng nói: “Cái thế đạo này thay đổi rồi, quy tắc thay đổi, trật tự cũng thay đổi, khắp thế giới toàn bò sát, quái vật, có thể làm sao? Muốn sống sót, hoặc là mạnh lên, hoặc là biến thành giống như bọn họ!”

Đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, Sở Vân Thăng từ chối cho ý kiến.

Đinh Nhan quay đầu cười nói: “Chúng ta tại nhà máy bánh mì đen nhìn thấy những vật kia, ngươi hẳn còn nhớ. Hiện tại đoán chừng đã không chỉ là côn trùng đơn giản như vậy, phía trước còn có cái gì, quỷ mới biết. Ta cùng Tiểu Diêu chỉ là muốn bảo mệnh, muốn trở nên cường đại hơn, muốn sống sót. Nhân loại thức tỉnh càng ngày càng nhiều, chúng ta rất may mắn xếp ở hàng đầu. Ta dám cam đoan tương lai chính là thiên hạ của chiến sĩ thức tỉnh, bất luận quân đội cường đại cỡ nào đều ngăn cản không được sự thật này, trừ phi khoa học kỹ thuật xuất hiện đột phá không thể tưởng tượng nổi.”

Sở Vân Thăng khẩu khí thanh đạm: “Có lẽ ngươi nói đúng, nhưng những điều này y nguyên không phải lý do ngươi chuẩn bị giúp ta.”

Đinh Nhan nhảy xuống bờ ruộng, trịnh trọng nói: “Ngươi là người thức tỉnh kỳ quái nhất, đặc thù nhất mà ta từng gặp. Trước hôm nay, ngươi chưa bao giờ biểu hiện ra bất kỳ năng lực băng hoặc lửa nào, ngươi vẻn vẹn bằng vào một thanh kiếm liền có thể chém giết Bọ Giáp Đỏ, khôi giáp trên người ngươi thậm chí có thể ngăn trở đòn công kích trí mạng của gã mặt dài. Nhưng những thứ này đều không quan trọng, quan trọng là hôm nay, ngươi vậy mà có thể giống như ta lợi dụng súng ngắn thi triển ra uy lực năng lượng tối! Còn nữa, bạn của ngươi Dư Tiểu Hải, trong trận chiến với Quái vật xúc tu ngày đó, chỉ có hắn bị thương nhẹ nhất, mà hắn rõ ràng thực lực cũng không ra sao, ngươi không cảm thấy kỳ quái sao? Về sau ngay cả côn trùng bay đều không xé nát hắn ngay tại chỗ!”

Sở Vân Thăng lập tức cảnh giác, lạnh lùng nhìn hắn: “Ngươi vẫn luôn quan sát chúng ta?”

Đinh Nhan bình tĩnh nói: “Chỉ cần hơi để ý, đều sẽ quan sát được, cũng không kỳ quái. Ta nói qua ngươi mang tới cho chúng ta sự rung động, với ta mà nói, cái rung động này không chỉ là năng lực công kích cường đại lúc đó của ngươi, mà kinh ngạc hơn là ngươi vừa mới giết chết một con Quái vật xúc tu không lâu, vậy mà có thể khôi phục năng lượng nhanh như vậy, đây là điều ta từ trước tới nay chưa từng gặp qua!”

Sở Vân Thăng không nghĩ tới Đinh Nhan âm thầm quan sát lại phát hiện nhiều như vậy. Bất quá hắn đã quyết định gia nhập đội hộ vệ, cũng đoán được sẽ có người phát hiện sự khác biệt của hắn, hắn cũng không đặc biệt để ý.

Đinh Nhan tiếp tục nói: “Ta cùng Tiểu Diêu cũng không muốn biết bí mật của ngươi, mỗi người thức tỉnh đều có bí mật riêng, ai cũng không muốn bị người khác biết quá nhiều. Chúng ta chỉ là muốn cùng ngươi hợp tác, ta đi làm nội ứng, ngươi chỉ cần cung cấp cho chúng ta một chút đồ vật bảo mệnh giống như của Dư Tiểu Hải là được.”

Sở Vân Thăng đúng là muốn tìm một nội gián, như vậy việc truy tung sẽ dễ dàng hơn, nhất là khi hắn gặp phải côn trùng, cũng không đến mức vì muốn chiến đấu mà mất dấu mục tiêu.

Nhưng hắn đối với Đinh Nhan có sự cảnh giác rất lớn. Nếu như là Diêu Tường, hắn có lẽ liền tin, nhưng là Đinh Nhan, hắn luôn cảm thấy người này không thực tế.

Đinh Nhan cười tự giễu: “Sở huynh đệ, ta biết ngươi không tin tưởng ta lắm, nhưng không có cách nào, ta không thể để Diêu Tường đi làm nội ứng. Hắn là một tên cuồng tu luyện, người lại thành thật, hắn đi không được bao lâu tất bị người ta phát hiện, tính mạng còn không giữ nổi. Nói đi nói lại, Sở huynh đệ, ngươi cảm thấy ta có cần thiết phải lừa ngươi sao?”

Sở Vân Thăng ngẩn người, nghĩ lại, hắn thật đúng là không có nhiều lý do để lừa gạt mình. Đinh Nhan hoàn toàn có thể hiện tại không tìm đến hắn, trực tiếp đi tìm quân đội, sau đó thiết kế một cái bẫy để mình chui vào là được, căn bản không cần thiết vẽ vời thêm chuyện, càng không cần thiết đặt Diêu Tường ở bên cạnh mình.

Nghĩ thông suốt, Sở Vân Thăng cũng không nói gì thêm, cho bọn hắn phong ấn một chút Lục giáp nguyên phù tiêu hao không bao nhiêu Nguyên Khí. Mặt khác những Nguyên Phù này, hắn thậm chí có thể tại bìa phù che giấu tin tức sinh mệnh của mình, thời khắc mấu chốt có thể trong nháy mắt làm hỏng Lục giáp nguyên phù trên người bọn hắn.

Bất quá Hỏa binh nguyên phù có thể tăng cường uy lực súng ngắn của Đinh Nhan, Sở Vân Thăng hiện tại cũng không chuẩn bị lục chế cho hắn. Hắn đối với Đinh Nhan độ tín nhiệm còn chưa đủ, chờ sau này hãy nói.

Sở Vân Thăng cười nói: “Vậy thì hi vọng chúng ta hợp tác vui vẻ!”

Đinh Nhan vỗ vỗ vai Diêu Tường, gật đầu nói: “Hi vọng ba người chúng ta có thể sống sót đến thành Kim Lăng!”

Diêu Tường vẫn luôn không nói gì, hắn tựa hồ rất tín nhiệm Đinh Nhan. Sở Vân Thăng không nhàm chán đến mức đi tìm hiểu kinh nghiệm quá khứ của bọn hắn, bất quá nghĩ đến sẽ không thuận buồm xuôi gió.

Lúc này, Sở Vân Thăng cùng Đinh Nhan thỏa đàm, Diêu Tường cao hứng nói: “Sở ca, ngươi thật sự là quá lợi hại, ngươi biết không, ta nằm mơ cũng muốn tu luyện tới trình độ kia!”

Sở Vân Thăng lắc đầu, cùng hai người ngồi lại bờ ruộng, nói: “Đã hợp tác, ta nói rõ một chút. Ta có thể cung cấp cho các ngươi lồng phòng ngự năng lượng tương tự như của Bọ Giáp Đỏ, nhưng về thời gian có hạn chế, cường độ phòng ngự cao thấp cũng liên quan trực tiếp đến trình độ của chính các ngươi, nhưng ít ra có thể chống cự hai con Bọ Giáp Đỏ đồng thời công kích, ba con sẽ có nguy hiểm.”

Dù là Đinh Nhan vẫn luôn suy đoán về năng lực của Sở Vân Thăng, lúc này nghe nói cũng líu lưỡi không thôi. Cho đến nay, hắn còn chưa nghe nói nhân loại có thể chế tạo loại lồng phòng ngự năng lượng đó, mọi người phòng ngự phần lớn là dựa vào năng lực băng hỏa. Bình thường chiến sĩ băng năng phòng ngự cao chút, mà chiến sĩ hỏa năng thì công kích cao một chút.

Sở Vân Thăng không để ý tới sự kinh ngạc của bọn hắn, thời gian cấp bách, hắn tiếp tục nói: “Các ngươi hiện tại cũng đều biết, ta nhất định phải giết chết gã mặt dài, báo thù cho huynh đệ ta. Nhưng gã mặt dài năng lực rất mạnh, dựa vào đánh lén không giết được hắn, chung quanh hắn còn có rất nhiều đồng đảng. Muốn giết hắn, trước phải thanh trừ những người này!”

Đinh Nhan loay hoay khẩu súng ngắn, nói: “Ngươi chuẩn bị thanh trừ bọn hắn thế nào?”

Sở Vân Thăng hừ lạnh một tiếng: “Đỗ đoàn trưởng chẳng mấy chốc sẽ tụ tập đầy đủ toàn bộ lực lượng tinh anh, thoát ly đám người xuất phát. Từ nơi này đến thành Kim Lăng mấy trăm cây số, bọn hắn sẽ gặp vô số quái vật, tất có tử thương. Chờ bọn hắn bị mài mòn không sai biệt lắm, ta lại từ trong bóng tối đánh lén đội viên của bọn hắn khi đang chiến đấu, khiến bọn hắn mất đi phòng ngự hoặc ảnh hưởng bọn hắn tránh né, gián tiếp dẫn đến bọn hắn bị quái vật giết chết!”

Đinh Nhan gật đầu: “Biện pháp này không tệ, nhưng chúng ta phải chọn địa điểm bắt đầu ám sát cho tốt. Không thể động thủ khi quá gần thành Kim Lăng, cũng không thể quá sớm, phải căn cứ vào trình độ thương vong của bọn hắn. Đến lúc đó, ta sẽ nghĩ biện pháp thông báo tình báo này cho ngươi, ngươi căn cứ thực lực của mình quyết định thời cơ động thủ.”

Sở Vân Thăng cười cười, có một nội gián thật sự là thuận tiện rất nhiều. Vì nắm chặt thời gian, Sở Vân Thăng lấy ra một chút đồ hộp và bánh mì, để Đinh Nhan cùng Diêu Tường ăn ở một bên, mình phi tốc lục chế một tấm Lục giáp nguyên phù, ẩn nấp khí tức của mình, dưới ánh mắt kinh ngạc của hai người, phong ấn lên người bọn hắn. Sở Vân Thăng cũng không giải thích gì, chính như Đinh Nhan nói, mỗi người thức tỉnh đều có bí mật của mình.

“Ta cần một cây nỏ hoặc cung! Ngươi có biết Côn Thành nơi nào có câu lạc bộ bắn cung không?” Sở Vân Thăng cuối cùng ôm một tia may mắn hỏi.

Đinh Nhan trầm tư một chút, vẫn lắc đầu nói: “Rất nhiều câu lạc bộ ở Côn Thành ta đều biết, duy chỉ chưa nghe nói qua về bắn tên. Nếu như nhất định phải có, ngươi cùng Diêu Tường hai người ẩn núp vào thành, bên trong hẳn là còn một số dân bản xứ chưa thể chạy trốn, có thể hỏi thăm một chút. Mặt khác ta sẽ lưu lại ký hiệu ven đường, ngươi không cần lo lắng bị lạc.”

Sở Vân Thăng thở dài một hơi: “Cũng chỉ có thể như vậy, thời gian không còn sớm, mọi người hành động đi.”

Đinh Nhan vỗ vỗ bùn đất trên người, nói: “Ta đi trước đầu quân cho Đỗ đoàn trưởng, các ngươi theo ở phía sau là được, nhất thiết phải cẩn thận, không nên quá tới gần.”

Nhìn Đinh Nhan biến mất trong đám người mờ tối, Sở Vân Thăng bỗng nhiên nghĩ, Đinh Nhan mạo hiểm đi làm nội ứng, chỉ đổi về một tấm Lục giáp nguyên phù, thật đáng giá không?

Có lẽ Đinh Nhan tự tin đó là việc rất nhỏ, lại có lẽ Đinh Nhan tương lai muốn từ chỗ mình trao đổi được nhiều thứ hơn!

Ai cũng không nói chắc được sự tình.