Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Năm con quái vật, lại có bốn con nhào về phía mình, chỉ có một con bay về phía Diêu Tường. Đợi Sở Vân Thăng phá “tấm vải” mà ra, Diêu Tường cũng vừa vặn dùng Hỏa Luân Trảm đánh chết quái vật kia.
Sở Vân Thăng không để ý kiểm tra xem có bị thương hay không, lôi kéo Diêu Tường áp sát vào bức tường phía sau. Phía trước thế nhưng là hàng trăm con mắt màu đỏ! Đó chính là hàng trăm con quái vật như vậy!
Lực phòng ngự của quái vật này tuy không mạnh, thế nhưng nó biết bay, lại rất nhanh. Một khi bị nó bao lấy đầu, lập tức phóng thích khí vụ cổ quái, không những thế, một lúc sau người còn dễ dàng ngạt thở. Sở Vân Thăng thậm chí cảm giác, nếu như không phải vì có Lục giáp nguyên phù, quái vật này còn muốn tiêm cái gì đó vào cơ thể hắn!
Bị hàng trăm con vây công là khái niệm gì? Chính là mình không sợ bị hóa thành huyết thủy thì cũng sẽ bị ngạt thở mà chết! Sở Vân Thăng không kìm được rùng mình một cái, quả thực là trốn sau bức tường, chết sống không dám loạn động.
Cũng may đội ngũ của Đỗ đoàn trưởng đã thu hút những quái vật kia. Sở Vân Thăng không còn dám thò đầu nhìn quanh, nhưng lại có thể nghe được tiếng súng mãnh liệt cùng tiếng kêu thảm thiết liên tiếp.
Không biết Đinh Nhan có gặp nguy hiểm không? Sở Vân Thăng cảm thấy chỉ cần hắn không rớt lại phía sau, Lục giáp nguyên phù hẳn là có thể bảo vệ hắn một mạng.
Theo thanh âm dần dần đi xa, Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường khom lưng như mèo, cảnh giác dò xét trái phải trên dưới một phen, xác định không có những con mắt màu đỏ kia mới thở phào nhẹ nhõm.
Sở Vân Thăng cũng không để ý Diêu Tường ở bên cạnh, điều khiển Vật nạp nguyên phù thu lấy mấy cái xác quái vật trên mặt đất. Hắn chuẩn bị khi có thời gian sẽ nghiên cứu một chút, càng hiểu rõ những quái vật này mới càng có tỉ lệ chạy trốn cao.
Diêu Tường nhìn những con quái vật hư không tiêu thất trên mặt đất, mồm há hốc, muốn hỏi Sở Vân Thăng nhưng lại không dám, dường như kìm nén đến khó chịu.
Sở Vân Thăng cũng không muốn giải thích, có một số việc càng nói càng loạn. Hắn đi trước mở đường, lặng lẽ ẩn núp theo lộ tuyến né tránh của quân đội.
Trên đường ngẫu nhiên gặp xác quái vật, hắn đều thu vào Vật nạp nguyên phù, không kịp thì cũng mặc kệ. Ngoại trừ xác quái vật, còn có mấy nửa thân thể binh sĩ cùng một hai cái xác đồng bọn của gã mặt dài, xem ra Đỗ đoàn trưởng bọn họ tổn thất không nhỏ. Một bên mặc quân trang, một bên mặc quần áo thường dân, ngược lại rất dễ phân biệt.
Cũng may không nhìn thấy thi thể Đinh Nhan, khiến Sở Vân Thăng và nhất là Diêu Tường yên tâm không ít. Hai người bọn họ không dám áp sát quá gần. Đội ngũ Đỗ đoàn trưởng sau khi huyết chiến với những quái vật này dần dần biến mất trong sương mù. Thiết bị nhìn đêm của Sở Vân Thăng cũng không nhìn thấy gì, chỉ có thể đi theo một hướng đại khái, từ từ tìm kiếm ký hiệu đã ước định với Đinh Nhan.
Khi hắn lần nữa nhìn thấy đoàn xe của Đỗ đoàn trưởng, Sở Vân Thăng sợ hãi phát hiện: hắn cùng Đỗ đoàn trưởng đều đã lạc đường!
Thành phố rừng rậm này càng đi vào sâu, sương mù màu lục càng nồng đậm. Mặc dù rất nhiều thực vật đều có thể thần kỳ phát sáng, không đến mức đen tối như bên ngoài, nhưng trong sương mù tựa hồ căn bản không có phương hướng.
Đường xá thành phố ban đầu đã bị che kín lộn xộn, từng tòa cao ốc phảng phất như cô lập trong sương mù. Cho dù Sở Vân Thăng lấy ra bản đồ thành phố toàn quốc đã chuẩn bị từ thời đại ánh nắng, vẫn không cách nào phân biệt.
Trong lòng Sở Vân Thăng có chút hốt hoảng. Nếu như là Thân Thành, hắn còn có thể dựa vào sự quen thuộc với các công trình kiến trúc để phân biệt đường đi và phương hướng, nhưng bây giờ ở một thành phố xa lạ, hắn làm sao phân biệt? Thậm chí đều không thể tĩnh tâm ghi chép cẩn thận lộ tuyến đã đi qua, bởi vì thời khắc phải lo lắng bốn phía ẩn giấu lượng lớn quái vật mắt đỏ.
Đỗ đoàn trưởng phía trước đoán chừng cũng gặp vấn đề tương tự, hiện tại hoàn toàn dừng lại, không biết có phải đang thương lượng đối sách hay không.
Diêu Tường cầm bản đồ của Sở Vân Thăng, dùng bút khoanh tròn tên một kiến trúc gần nhất: Ngân hàng Công Thương chi nhánh đường Hậu, đề nghị: “Sở ca, ta xem chúng ta vẫn là tìm dân bản xứ đi. Vừa rồi đi theo bọn hắn chạy vòng vòng, không phải nhìn thấy có không ít người trốn trong các tòa nhà sao?”
Điểm ấy Sở Vân Thăng cũng nghĩ qua, chỉ là hắn nghĩ biên chế của Đỗ đoàn trưởng phía trước thế nhưng là lệ thuộc bộ đội chủ lực, vốn nghĩ bọn hắn không đến nỗi ngay cả đường cũng lạc, huống chi trong xe bọc thép của bọn hắn còn có một bộ phận cái gọi là nhà khoa học, chẳng lẽ không có tác dụng gì?
Nhưng sự thật chứng minh, Đỗ đoàn trưởng bọn họ đích xác cũng lạc đường, đoán chừng hiện tại so với Sở Vân Thăng còn sốt ruột hơn.
Lúc này Diêu Tường nói chuyện, Sở Vân Thăng lại đột nhiên giật mình. Thường ngày chỉ cần quân đội đi qua, bất kể thế nào, dân chúng đều sẽ từ bốn phương tám hướng dũng mãnh lao ra đi theo bộ đội, mà hắn vừa rồi cùng Đỗ đoàn trưởng đi ròng rã vài vòng, ngay cả cái bóng ma nào cũng không chạy ra!
Nhưng rõ ràng trong một số tòa nhà có người, đây là vì cái gì?
Sở Vân Thăng đầu óc rối bời. Cái thành phố sương mù này tựa hồ so với thành phố kinh khủng tràn đầy bò sát còn quỷ dị và tà ác hơn.
Thật cần tìm người địa phương hỏi thăm một chút! Sở Vân Thăng sờ bụng, hai người trong lòng run sợ theo sát Đỗ đoàn trưởng chạy vài vòng, đã đói không chịu được, vừa vặn cũng phải tìm một chỗ ăn chút gì. Có Đinh Nhan ở đó, cũng không cần quá lo lắng mất dấu bọn Đỗ đoàn trưởng.
Sở Vân Thăng mang theo Diêu Tường rẽ ngoặt lùi lại hai con đường, tìm một quán cà phê Thượng Đảo. Hắn cẩn thận từng li từng tí dùng Ngàn Tích kiếm nhẹ nhàng vót khóa cửa, lẻn vào trong.
Trong quán cà phê cũng không quá hỗn loạn. Trên bức tường gần bên trong, có một cây dây leo to cỡ miệng chén mọc từ dưới đất lên, leo trèo lên cao, những khối cầu nhô lên mang theo một tia ánh sáng trắng yếu ớt, bao phủ quán cà phê trong ánh sáng mờ ảo.
Sở Vân Thăng kiểm tra trên dưới lầu một lượt, xác định không có nguy hiểm, cùng Diêu Tường ngồi xuống ghế sô pha, cấp tốc giải quyết đống đồ ăn Sở Vân Thăng lấy ra.
Diêu Tường cười nói: “Đã rất lâu ta chưa được ăn một bữa thịnh soạn như vậy.”
Sở Vân Thăng ngửa cổ uống cạn chai nước, phân phó: “Ăn xong ngươi chợp mắt trước một chút, sau đó đổi ta. Nửa giờ sau chúng ta tranh thủ thời gian xuất phát, tìm người hỏi thăm tình huống.”
Diêu Tường gật đầu: “Ngươi nói chưa dứt lời, nói chuyện cái này có chút buồn ngủ.”
Hai người không mặn không nhạt hàn huyên vài câu, Diêu Tường liền lệch người trên ghế sô pha mơ màng ngủ.
Sở Vân Thăng ngồi yên một lúc, thực sự nhàm chán, nghĩ luyện khí cũng không tĩnh tâm được, liền nhớ lại con quái vật mắt đỏ kia. Hắn cẩn thận nhớ lại cảm giác khi quái vật kia công kích mình, giống như có tác dụng phá hoại đối với lớp phòng ngự Nguyên Khí của Lục giáp nguyên phù!
Nghĩ như vậy, Sở Vân Thăng lập tức ngồi thẳng dậy, kiểm tra trạng thái Lục giáp nguyên phù. Quả nhiên Nguyên Khí bên trong tiêu hao rất nhiều, vượt xa mức tiêu hao ban đầu!
Vậy chứng tỏ khí vụ cổ quái của quái vật này có năng lực phá hủy lớp bảo vệ Nguyên Khí!
Sở Vân Thăng bỗng nhiên nghĩ đến, khi hắn đi theo đoàn trưởng chạy vòng vòng, chẳng những không gặp Bọ Giáp Đỏ nào, ngược lại gặp rất nhiều xác Bọ Giáp Đỏ chết đã lâu. Hắn còn nhặt được rất nhiều cái, chuẩn bị sau này dùng để luyện lại giáp.
Hắn lấy những xác Bọ Giáp Đỏ kia ra cẩn thận nghiên cứu một chút. Tử trạng của Bọ Giáp Đỏ cũng không phải do hỏa công hay băng công của nhân loại, phần lớn là mất đầu, khoang thể cũng bị hòa tan rất nhiều. Nghĩ kỹ lại, lúc ấy xung quanh còn phát hiện rất nhiều xác quái vật mắt đỏ, chẳng lẽ là bầy quái vật mắt đỏ này vây công giết chết Bọ Giáp Đỏ?
Suy luận như thế, khí vụ cổ quái của quái vật mắt đỏ chẳng phải là có thể phá hủy tầng phòng ngự năng lượng của Bọ Giáp Đỏ?
Trái tim Sở Vân Thăng không thể ức chế mà đập mạnh. Một nguyên nhân chủ yếu khiến hắn không cách nào đối kháng lượng lớn Bọ Giáp Đỏ và Quái vật xúc tu chính là tầng phòng ngự năng lượng của chúng quá cường đại!
Hắn nghĩ tới đây, lập tức lấy xác quái vật mắt đỏ ra, chuẩn bị thí nghiệm một phen.