Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Người đàn ông dẫn đường họ Vạn, tên là Vạn Cô Vinh. Hắn nói cho Sở Vân Thăng biết, vào thời đại ánh nắng, hắn là một nhân viên quản lý đô thị, cho nên đối với vùng này, không ai quen thuộc hơn hắn.
Khi Bọ Giáp Đỏ tới, hắn chưa kịp chạy đi, về sau lại bị sương mù dày đặc vây ở chỗ này. Hắn nhắc nhở Sở Vân Thăng không nên chạy loạn, trong sương mù rất dễ dàng mất phương hướng.
Vạn Cô Vinh mang theo Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường trốn trốn tránh tránh đi tới dưới lầu một phòng giao dịch viễn thông. Cột mốc đường hiển thị là đường Vạn Thọ, lại hướng về phía trước chính là một tầng sương mù dày đặc như bức tường, căn bản không nhìn thấy cảnh tượng phía sau sương mù. Mật độ sương mù ở đây cao hơn xa những nơi bọn hắn vừa đi qua.
Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường khi theo dõi Đỗ đoàn trưởng bọn họ đã xuyên qua mấy lần tường sương mù như vậy. Mỗi lần vì tầng tường sương mù này mà bọn hắn không thấy rõ hành tung của Đỗ đoàn trưởng, cho nên sau khi xuyên qua, cơ bản không tìm thấy Đỗ đoàn trưởng, về sau vẫn là tìm được ký hiệu của Đinh Nhan, giày vò rất lâu mới không giải thích được lại tìm thấy bọn hắn.
Vạn Cô Vinh cẩn thận nói một câu: “Cẩn thận đi theo ta, không thể chạy loạn!” rồi dẫn đầu đâm vào tường sương mù.
Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường theo sát phía sau.
Đợi ba người xuyên qua tường sương mù, trước mặt là một cái quảng trường, ở giữa có một đài phun nước nhưng đã bị bỏ hoang rất lâu, phía sau quảng trường là một tòa cao ốc bách hóa.
Mà cách ba người không xa, một cột mốc đường nằm nghiêng bên vệ đường, không ngờ lại ghi: Đường Nhân Dân!
Vừa rồi rõ ràng là đường Vạn Thọ, làm sao chỉ chớp mắt liền thành đường Nhân Dân? Sở Vân Thăng trong lòng buồn bực, liền nghe thấy Diêu Tường sau lưng hú lên quái dị: “Sở ca, ta hiểu rồi!”
Sở Vân Thăng ngạc nhiên: “Hiểu cái gì?”
Diêu Tường cầm bản đồ, sáp lại, dùng bút khoanh một vòng tròn trên đường Vạn Thọ, lại khoanh một vòng tròn khác ở vị trí đường Nhân Dân rất xa trong thành, sau đó vẽ một đường thẳng, trừng mắt nhìn Sở Vân Thăng, khiếp sợ nói: “Ngươi nhìn, thông qua cái tường sương mù này, chúng ta một bước liền nhảy qua mấy cây số! Khó trách lần trước chúng ta từ công viên xuyên qua tường sương mù ngẩng đầu lên chính là một chi nhánh ngân hàng Công Thương. Lúc ấy ta buồn bực nửa ngày, đi theo nhìn thấy Đỗ đoàn trưởng bọn hắn liền quên việc này.”
Sở Vân Thăng chộp lấy bản đồ, ngón tay theo đường kẻ của Diêu Tường trượt từ mặt này sang mặt kia, lập tức cũng ngây người. Nguyên lai là chuyện như vậy, khó trách càng đi càng chóng mặt.
Lúc này, Vạn Cô Vinh thấp giọng nói: “Nói nhỏ thôi, các ngươi qua ít ngày liền biết. Hiện tại toàn bộ Côn Thành bị những sương mù dày đặc này chia làm chín khối, từ xưa tới nay chưa từng có ai đi ra khỏi chín khối sương mù dày đặc này!”
Sở Vân Thăng sững sờ, chỉ vào tường sương mù sau lưng: “Chín khối? Đều là do những tường sương mù này ngăn cách?”
Vạn Cô Vinh gật đầu, cầm bút của Diêu Tường, vẽ thêm một đường thẳng trên bản đồ vuông góc với đường thẳng Diêu Tường vừa vẽ, nói: “Theo ta biết, tổng cộng là chín khối, còn có nhiều hơn hay không ta cũng không rõ.” Tiếp đó dùng ngòi bút chỉ vào đầu đường thẳng hắn vừa vẽ, tiếp tục nói: “Từ vừa rồi bên kia xuyên qua, chính là quảng trường này. Chúng ta muốn quay trở lại, thì không phải là nơi đó, mà là nơi này!”
Nói đoạn hắn lại vẽ một vòng tròn lớn ở một nơi khác trên bản đồ, chỉ vào nói: “Chính là cái này. Sau đó chúng ta phải xuyên qua khu sương mù dày đặc này, đến tường sương mù đối diện, lại xuyên qua, sau đó lập tức trở lại, liền đến mục đích của chúng ta.”
Vạn Cô Vinh cuối cùng trùng điệp khoanh lên một vị trí khác ở phía dưới bản đồ!
Sở Vân Thăng nghe mà đầu hơi ong ong, kinh ngạc nhìn tấm bản đồ bị vẽ mấy cái vòng. Đây rốt cuộc là thứ quỷ quái gì?
Diêu Tường lúc này chen miệng: “Sao ngươi rõ ràng như vậy?”
Vạn Cô Vinh nhẹ nhàng cười: “Sương mù dày đặc giáng lâm tại Côn Thành đã rất lâu rồi! Chúng ta vì tìm kiếm thức ăn, phố lớn ngõ nhỏ đã quét qua mấy lần. Trước kia ta còn là nhân viên quản lý đô thị, đối với phương hướng vị trí rất mẫn cảm, cho nên hữu tâm làm ghi chép. Chỉ là thứ này quá phức tạp, ta chỉ là một nhân viên quản lý đô thị, không đọc qua sách vở gì, căn bản không hiểu rõ quy luật trong đó!”
Sở Vân Thăng suy tư một chút, nghi hoặc hỏi: “Đem chín khu vực mỗi hướng đều đi một lần, sau đó làm tốt ghi chép chẳng phải có thể làm rõ ràng sao?”
Vạn Cô Vinh thở dài, giải thích: “Chúng ta lúc trước cũng có ý nghĩ giống như ngươi, kết quả là càng chạy càng choáng, rất nhiều người đến bây giờ mê thất ở bên trong, không biết sống chết. Về sau, chúng ta mới biết được ước chừng mỗi qua khoảng mười hai tiếng, cái quy luật này liền sẽ chuyển biến một lần. Tỉ như vừa rồi chúng ta từ đường Vạn Thọ xuyên qua là đường Nhân Dân, nếu như qua hai giờ nữa, xuyên qua liền sẽ không còn là đường Nhân Dân, có lẽ là đường Đông Phương, cũng có thể là nơi này đường Đông Hải! Không ai biết.”
Sẽ còn biến hóa? Sở Vân Thăng trong lòng lạnh một nửa, điều này bằng với việc mỗi mười hai giờ, toàn bộ thành phố sương mù dày đặc liền đổi một bộ bản đồ!
Lúc này, nơi xa truyền đến một trận tiếng kêu thảm thiết của con người. Ba người đều giật mình, Vạn Cô Vinh vội vàng nói: “Chúng ta đi nhanh lên đi, nhân lúc ta còn nhận ra con đường hôm nay đã đi qua, mau chóng tới đó. Nếu như qua hai giờ nữa, chờ quy luật biến đổi, chúng ta đều sẽ lạc đường!”
Sở Vân Thăng trong lòng lo sợ bất an, nhưng cũng không dám trễ nãi, đi theo Vạn Cô Vinh quay người trở lại, lần nữa xuyên qua tường sương mù.
Hiện tại xuất hiện trước mặt ba người bọn họ là một dòng sông nhỏ, bên phải cách đó không xa có một cây cầu thấp, bên trên ngổn ngang lộn xộn chặn lấy rất nhiều xe con, trong sương mù màu lục nhìn không rõ lắm.
Vạn Cô Vinh cường điệu nhất định phải đến tường sương mù đối diện, xuyên qua, lại vòng trở lại mới có thể đến nơi hắn nói. Thời gian cấp bách, ba người không dám dừng lại, vội vàng thuận bờ sông đuổi tới đầu cầu, từ trên nóc xe bò lật qua.
Lúc này lại nhìn thấy phía trước xa xa trong sương mù hiện ra một cái họng pháo, đi theo chính là bóng mờ của một chiếc xe tăng. Sở Vân Thăng lúc này đã không kịp né tránh, lập tức thu hồi chiến giáp, kéo mũ lông xuống che kín đầu, lôi kéo Diêu Tường bọn hắn lùi sang một bên.
Là Đỗ đoàn trưởng bọn hắn!
Xe tăng lúc này đang chậm rãi lái lên cầu thấp. Sở Vân Thăng nghiêng người, giả bộ như đang trò chuyện với Diêu Tường cũng đang đội mũ dày, trong lòng thình thịch nhảy. Không nghĩ tới còn chưa bắt đầu đánh lén bọn hắn, đôi bên thế mà lại đụng nhau như thế này.
Thân cầu tương đối hẹp, bánh xích của ba chiếc xe tăng cơ hồ đè lên nóc xe con mà đi qua, phát ra thanh âm két kít.
Trên xe tăng có binh sĩ ngồi, sĩ khí có chút sa sút, xóc nảy theo xe tăng tiến lên.
Sau đó là xe chiến đấu bộ binh, ngồi trên đó là đồng bọn của gã mặt dài, ai nấy đều buồn ngủ, không có chút tinh thần nào.
Không nhìn thấy Đỗ đoàn trưởng, cũng không nhìn thấy gã mặt dài. Sở Vân Thăng suy đoán bọn hắn hẳn là ở trong xe chiến đấu. Bất quá hắn vẫn gặp được người mà Diêu Tường lo lắng nhất - Đinh Nhan, đang ngồi trên chiếc xe chiến đấu bộ binh cuối cùng, miệng không biết đang ăn thứ gì, nhai nuốt liên tục.
Lúc này đột nhiên có người từ trên xe chiến đấu nhảy xuống, bưng súng tiểu liên đi về phía ba người bọn họ. Trong lòng Sở Vân Thăng thót lên một cái, lập tức cho Diêu Tường một ánh mắt, nhỏ giọng nói: Chuẩn bị đánh! Nhớ kỹ, đánh thắng được liền đánh, đánh không lại liền chạy!
Vạn Cô Vinh ở một bên nghe hắn tựa hồ muốn cùng quân đội đánh nhau, dọa đến bắp chân có chút như nhũn ra, cũng may Sở Vân Thăng một tay giữ chặt hắn.
Ngay lúc này, từ trong xe bọc thép chui ra một người, nói: “Qua cầu sau ăn cơm, còn sống thì đăng ký lĩnh lương!”
Binh sĩ đang chuẩn bị đi tới lập tức ôm súng, gấp không thể chờ chạy trở về, tựa hồ sợ chậm chân liền không lĩnh được lương.
Sở Vân Thăng ba người đều thở phào nhẹ nhõm. Nếu như bây giờ không bị bọn hắn phát hiện đương nhiên là tốt nhất, bằng không một khi bọn hắn có tâm đề phòng, khó khăn khi đánh lén sẽ tăng lên rất nhiều.
Ba người vội vàng băng qua cầu thấp, thẳng đến tường sương mù đối diện.
Xuyên qua, lại xuyên ngược trở về.