Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Gã đàn ông trung niên thấy phe mình chỉ còn lại ba người, có chút kinh hoảng. Trong lúc cấp bách sinh trí, quát: “Tên này liên sát chúng ta mấy người, thể năng hẳn là đến cực hạn. Chúng ta còn ba người, không tin không giết chết được hắn!”
Hắn há biết Nguyên Khí trong cơ thể Sở Vân Thăng vô cùng nồng hậu, vừa rồi tiêu hao bất quá một nửa, lúc này lại giết ba người hắn cũng không đại nạn.
Ba người công tới, Sở Vân Thăng đơn đả độc đấu giết gã trung niên, không nhìn công kích của hai người khác, toàn bằng chiến giáp đỡ lấy.
Khả năng phòng hộ của chiến sĩ hỏa năng cũng không mạnh. Sở Vân Thăng bạo lực đâm tới, liền đem Ngàn Tích kiếm đâm vào ngực hắn. Gã trung niên đến chết vẫn kinh ngạc nhìn trường kiếm cắm trên ngực mình.
Hai người khác thấy lão đại chết bất đắc kỳ tử, công kích lại chưa từng có hiệu quả, đã sinh thoái ý. Nhân lúc Sở Vân Thăng chưa rút Ngàn Tích kiếm ra, hai người phi tốc lui lại.
Kỳ thật chiến giáp của Sở Vân Thăng đã rạn nứt một lỗ hổng lớn thật dài, đã sớm không phải vết rách nhỏ bé không thể nhận ra trước đó. Vừa rồi hai tên kia công kích thậm chí đã trực tiếp va chạm vào Lục giáp nguyên phù bên trong, khiến khí huyết Sở Vân Thăng quay cuồng!
Lúc này, hai tên kia nảy sinh ý định bỏ chạy, ngược lại chính hợp ý đồ của Sở Vân Thăng. Tốc độ của hắn nhanh, từ phía sau lưng truy sát dễ dàng nhất đắc thủ, mà lại không dễ bị công kích.
Hắn phấn khởi tiến lên, chém ngã một tên phía sau. Khi chém đến người cuối cùng thì xảy ra chút vấn đề. Năng lực thức tỉnh của người này phi thường kỳ quái, vượt ra ngoài hai loại băng hỏa, ngược lại có chút tương tự với năng lực của Kim Cương thú trong truyền thuyết quân đội, năng lực phòng hộ cực mạnh. Hắn quả thực đỉnh lấy hai lần toàn lực chém giết của Sở Vân Thăng, y nguyên chỉ là phản chấn thổ huyết chứ không chết được.
Sở Vân Thăng trong lòng kinh hãi, liên tục rót vào Ngàn Tích kiếm Nguyên Khí đỉnh phong, bạo lực phách trảm, liên kích ba lần mới một kiếm chặt đứt cánh tay đối phương. Người kia kêu đau cầu xin tha thứ, Sở Vân Thăng lúc này đã giết đỏ cả mắt, đâu chịu dừng lại, tiếp đó lại liên tục bổ vài kiếm, triệt để giết chết hắn.
Diêu Tường lúc này đã giải quyết xong tên chiến sĩ băng năng trọng thương ở phía dưới. Sở Vân Thăng xuyên qua một đống thi thể, ra hiệu cho hắn từ cửa sau lầu dưới đi vào, cùng mình từ phía trên giáp công những người còn lại bên trong. Đối với mấy kẻ ăn thịt người kinh khủng này, Sở Vân Thăng sớm không còn chút lòng đồng cảm nào.
Đến đầu cầu thang, ánh mắt quét qua tên chiến sĩ thức tỉnh có năng lực cổ quái nằm dưới đất, trong lòng Sở Vân Thăng hơi động. Cho tới nay, hắn đều dùng Nhiếp nguyên nguyên phù thu lấy Nguyên Khí của quái vật, còn chưa hề nghĩ tới năng lượng của những chiến sĩ thức tỉnh này có thể thu lấy hay không. Dựa theo giải thích của Tôn giáo sư hôm đó, Sở Vân Thăng cảm thấy năng lượng của chiến sĩ thức tỉnh cũng hẳn là Nguyên Khí như trong sách cổ nói. Vừa rồi năng lực thuộc tính của người kia tựa hồ tương tự với Kim Nguyên Khí thưa thớt trong sách cổ.
Sở Vân Thăng lập tức đánh ra Nhiếp nguyên nguyên phù, thao túng nó đối với người kia. Quả nhiên một tia kim thụy chi khí chậm rãi bị hút vào trong phù, trên Nhiếp nguyên nguyên phù hiện ra hai cái kim văn! Sở Vân Thăng trong lòng ngạc nhiên: Quả nhiên trên người nhân loại đã chết cũng có thể thu lấy Nguyên Khí, mà lại năng lực của người nọ cũng đích thực là Kim năng tương đối thưa thớt!
Đã Kim năng của người này có thể bị Nhiếp nguyên nguyên phù hấp thu, Sở Vân Thăng suy đoán các chiến sĩ băng hỏa năng khác cũng hẳn là có thể. Thế là cầm Nhiếp nguyên nguyên phù lần lượt thu lấy Nguyên Khí từ bốn chiến sĩ thức tỉnh khác bị hắn giết chết trên mặt đất. Nguyên Khí thu được lại tràn đầy hai tấm Nhiếp nguyên nguyên phù, trong đó năng lượng của gã trung niên cầm đầu kia liền có bốn cái hỏa diễm văn!
Sở Vân Thăng thầm nghĩ, thậm chí ngay cả năng lượng của nhân loại thức tỉnh đã chết đều có thể hấp thu, Nhiếp nguyên nguyên phù chẳng phải thành một loại "Hấp Tinh Đại Pháp" khác sao?
Đáng tiếc, Nhiếp nguyên nguyên phù nhị giai không cách nào thu lấy Nguyên Khí đối với vật sống, nếu không thật sự thành "Hấp Tinh Đại Pháp"!
Bất quá có điểm công năng này của Nhiếp nguyên nguyên phù, mặc kệ là đối chiến quái vật hay các chiến sĩ thức tỉnh khác, chính mình cũng có thể càng chiến càng mạnh, không lo lắng Nguyên Khí hao hết mà chết!
Sở Vân Thăng cất kỹ Nhiếp nguyên nguyên phù. Thi thể ba chiến sĩ thức tỉnh dưới lầu tạm thời cũng không kịp xuống thu lấy năng lượng, thân hình lóe lên liền từ hành lang chui xuống dưới.
Hắn vừa xuống đến khu vực nghỉ ngơi của câu lạc bộ ở lầu ba, liền nghe thấy một giọng nói run rẩy: “Đừng giết chúng tôi! Chúng tôi cái gì cũng cho các người!”
Lúc này, Sở Vân Thăng đã thấy Diêu Tường lên lầu ba, ném mấy kẻ chuẩn bị xuống lầu chạy trốn xuống đất.
Diêu Tường nói với Sở Vân Thăng: “Đều là người bình thường chưa thức tỉnh, một tên cũng không chạy thoát, tất cả ở đây.”
Ngoại trừ bốn năm người này, bên cạnh quầy bar còn có bảy tám phụ nữ trẻ tuổi bị dây thừng trói lại. Sở Vân Thăng nghĩ thầm đây cũng là những người bị bọn chúng bắt đến chuẩn bị ăn thịt.
Người vừa nói chuyện là một gã râu ria xồm xoàm, đoán chừng rất lâu không cạo sửa. Thấy đường xuống lầu đều bị Sở Vân Thăng cùng Diêu Tường chặn lại, hắn vội vàng lục tung lôi ra một đống đồ vật, khẩn cầu nói: “Đừng giết chúng tôi, chúng tôi thật là người bình thường, không phải cao thủ cảm giác mới như bọn Giang lão đại.” Nói đoạn hắn đẩy cái thùng trước mặt tới, tiếp tục nói: “Đây đều là đồ ăn, các người muốn thì cứ lấy đi, chỉ cần không giết chúng tôi. Đúng rồi, Giang lão đại còn có rượu, tôi tìm cho các người.”
Hắn cũng mặc kệ Sở Vân Thăng có đáp ứng hay không, liều mạng lục lọi sau quầy bar, miệng lẩm bẩm khẩn trương: “Tôi nhớ là ở trong này...”
Bị cửa tủ vỡ đâm hỏng tay hắn cũng không hề hay biết, chỉ liều mạng muốn tìm ra chai rượu hắn nói, phảng phất thứ đó chính là vật cứu mạng.
Sở Vân Thăng cúi đầu nhìn vào trong thùng, một đống thịt trắng hếu. Liên tưởng đến chuyện những người này ăn thịt người, dạ dày lập tức buồn nôn co thắt, nếu như không phải hắn thường thấy thi thể, chỉ sợ sớm đã muốn nôn ra.
Gã râu ria còn đang liều mạng tìm rượu, đá bay một người phụ nữ đang thất kinh ngồi xổm cản đường, rốt cục từ phía sau lôi ra một chai rượu tây không nhìn rõ nhãn hiệu, lập tức cao hứng trở lại, giơ chai rượu lên, luôn miệng nói: “Tìm được! Tìm được!”
Nhưng thấy Sở Vân Thăng sắc mặt không đổi nhìn đống thịt trắng trong thùng, giống như nhớ ra điều gì, hắn lộn nhào chạy tới, quơ lấy thịt trong thùng, nói: “Đại ca, đây không phải thịt người, thật đấy, không tin tôi ăn cho anh xem! Bên ngoài truyền thuyết chúng tôi ăn thịt người, đó là Giang lão đại cố ý thả tin đồn, chính là muốn hù dọa người khác. Cũng may nơi này làm chốn yên vui ngăn cách với đời, anh thấy nửa cái xác treo ở cổng không, đó đều là đồ thừa quái vật ăn, bọn hắn treo ở đó dọa người thôi.”
Sở Vân Thăng cau mày: “Không phải thịt người thì là cái gì?”
Gã râu ria vội vàng đáp: “Đại ca, ai dám thật sự ăn thịt người a, chúng tôi còn chưa điên! Đây đều là quái vật trên cây bên ngoài, là Giang lão đại dẫn người bắt về, một con đủ chúng tôi ăn mấy ngày. Loại quái vật này là thứ duy nhất chúng tôi phát hiện ăn sẽ không chết người!”
Mấy kẻ khác đi theo gật đầu lia lịa, đều nói là thịt quái vật.
Gã râu ria sợ Sở Vân Thăng bọn hắn không tin, chỉ vào những người phụ nữ kia nói: “Đại ca, chỉ cần các anh tha cho chúng tôi, tôi cái gì cũng nói cho anh biết. Những người phụ nữ kia là Giang lão đại bắt về, nhìn thuận mắt thì giữ lại mấy ngày phát tiết thú tính, nhìn không thuận mắt thì lột sạch đem đi câu loại sâu thịt này!”
Sở Vân Thăng lần đầu tiên nghe nói dùng người đi câu quái vật, mà lại tựa như là một loại quái vật hắn chưa từng gặp.
Gã râu ria đặt chai rượu trước mặt Sở Vân Thăng, nịnh nọt nói: “Các nàng không nghe lời, hoặc là Giang lão đại chơi chán, liền sẽ bị lột sạch quần áo, để Đinh bác sĩ nhét thuốc nổ vào bụng, sau đó treo lên cây. Người nhất thời cũng không chết được, càng giãy dụa càng dễ dàng dẫn dụ sâu thịt. Thuốc nổ được một cao thủ cảm giác mới của Giang lão đại rót vào loại năng lượng kỳ quái kia. Chỉ cần bị sâu thịt nuốt cả người lẫn bom vào trong cơ thể, năng lượng liền sẽ kích phát hỏa diễm, châm ngòi loại bom năng lượng này. Bình thường đều có thể nổ sâu thịt gần chết, sau đó Giang lão đại dẫn người lại toàn lực công kích sâu thịt, giết chết xong thu hồi lại làm lương thực.”
Nói đoạn, gã râu ria lôi ra một người đàn ông trắng trẻo, chỉ vào một góc phòng, nói: “Đây chính là Đinh bác sĩ, dụng cụ y tế bên kia là Giang lão đại lấy từ bệnh viện gần đó về, chuyên môn dùng để lắp đặt bom năng lượng. Bom chế tạo do tôi cùng hai người khác phụ trách.”
Nói tới đây trong mắt hắn lóe lên một tia thần thái, chỉ vào những người phụ nữ bên cạnh nói: “Đại ca, anh giữ lại chúng tôi, có thể tiếp tục giúp anh làm loại bom này. Giang lão đại tìm rất nhiều vật liệu, anh có thể tiếp tục dùng. Những người phụ nữ kia, các anh muốn chơi thì chơi, không muốn chơi thì dùng các nàng đi câu sâu thịt, chỉ cần chia cho chúng tôi một ít thịt trùng, không chết đói là được!”