Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 67. Đối Mặt Trực Diện, Con Tin Bom Đạn

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

“Từ khi bắt đầu công kích đến khi kết thúc, nhất định phải khống chế trong vòng 12 giờ, nếu không một khi thứ tự phát sinh chuyển đổi, sương mù nguyên thể sẽ trùng sinh, tất cả nỗ lực đều sẽ đổ sông đổ biển!”

Nghe Đỗ đoàn trưởng nói xong, Sở Vân Thăng giật mình trong lòng. Không nghĩ tới những nhà khoa học này thật sự tìm được biện pháp phá trừ tường sương mù, đầu óc người này với người kia thật đúng là không thể so sánh! Nếu như có thể phá trừ tường sương mù, thoát khỏi Côn Thành, hắn cũng không ngại hợp tác với quân đội. Mặc dù Đỗ đoàn trưởng ít nhiều khiến hắn có chút không vui, bất quá đào mệnh quan trọng hơn. Nhưng hắn cũng không muốn bị Đỗ đoàn trưởng bọn họ xem như súng sai đâu đánh đó, tuyệt đối sẽ không để quân đội cầm mạng Cam Tử Cường làm thẻ đánh bạc. Mạng của Cam Tử Cường vốn dĩ là nợ Dư Tiểu Hải!

Đỗ đoàn trưởng dừng một chút, mang theo nụ cười khổ nói: “Ta là một người lính, phục tùng mệnh lệnh cấp trên là thiên chức. Hiện tại mặc dù là loạn thế, chỉ cần thành Kim Lăng tồn tại một ngày, quân đội liền sẽ tồn tại một ngày, ta y nguyên làm một quân nhân tồn tại một ngày, đi thực hiện mệnh lệnh của ta.”

“Nhiệm vụ của ta là bảo vệ những người này an toàn đến thành Kim Lăng. Mệnh lệnh của bộ chỉ huy là không tiếc bất cứ giá nào bảo vệ mục tiêu, khi cần thiết có thể hi sinh bất luận kẻ nào trừ mục tiêu! Sở tiên sinh, cậu biết đây là ý gì không? Nói đơn giản, chính là ngay cả bản thân ta đều có thể hi sinh! Cho nên cậu có lẽ sẽ cho rằng ta rất hèn hạ, khi cần dùng đến Cam Tử Cường thì đứng về phía hắn, khi không cần đến thì vứt bỏ hắn. Nhưng ta không có cách nào, ta nhất định phải xuất phát từ góc độ có lợi nhất cho nhiệm vụ mà hành động.”

“Bài trừ tường sương mù cần tốc độ và lực lượng vô cùng quy củ. Chỉ dựa vào những người của ta, căn bản không cách nào hoàn thành hủy diệt toàn bộ theo thứ tự trong vòng 12 giờ. Cậu là chiến sĩ thức tỉnh có tốc độ nhanh nhất, năng lực công kích mạnh nhất mà ta từng thấy. Chỉ có cậu gia nhập, chúng ta mới có thể phá trừ tường sương mù. Ta nghĩ đây là chuyện đôi bên cùng có lợi.”

Sở Vân Thăng nhẹ nhàng lắc đầu: “Đỗ đoàn trưởng, ông nói sai rồi, từ ngay lúc bắt đầu đã nói sai. Ta chưa chắc cần ra khỏi Côn Thành, ở chỗ này, ta cũng như thế có thể sống sót.”

Đỗ đoàn trưởng ngẩn ra, phất tay nói: “Ta hiểu ý cậu. Cậu nói đi, cần điều kiện gì, chỉ cần trong phạm vi chức quyền, ta có thể cam đoan không thành vấn đề.”

Sở Vân Thăng không trực tiếp trả lời hắn. Hắn kỳ thật còn chưa xác định có muốn tham dự chuyện này hay không. Mặc dù trong lòng hắn đương nhiên muốn rời khỏi thành phố sương mù dày đặc, nhưng hắn không biết tính nguy hiểm của việc phá trừ sương mù nguyên thể lớn bao nhiêu, cần tìm hiểu tình huống kỹ càng và cân nhắc mới dám quyết định. Hiện tại chủ yếu là giải quyết chuyện của Cam Tử Cường.

Bất quá cho đến hiện tại, hắn tựa hồ vẫn chưa nhìn thấy Cam Tử Cường. Vừa định mở miệng hỏi thăm, liền nghe thấy trên lầu ba một trận rối loạn cùng tiếng quát mắng.

Không đến một lúc, liền có tên lính cực nhanh chạy xuống, khẩn trương nói với Đỗ đoàn trưởng: “Đoàn trưởng, Cam Tử Cường trên người cột bom, muốn cùng các giáo sư đồng quy vu tận!”

Đỗ đoàn trưởng kinh hãi, cũng không đoái hoài tới Sở Vân Thăng, lập tức chạy về phía cầu thang, vừa đi vừa nói: “Chu Uy đâu, không phải để hắn trông chừng Cam Tử Cường sao? Chút chuyện này cũng làm không xong?”

Sở Vân Thăng quan sát mái nhà, đại sảnh cùng lầu hai là thông tầng, lầu ba cần thông qua thang máy hoặc cầu thang bộ mới có thể lên. Tổng cộng có hai cầu thang, một cái bên trái, một cái bên phải. Đỗ đoàn trưởng đi cầu thang bên trái. Sở Vân Thăng lặng lẽ đi cầu thang bên phải, nương theo ánh sáng mờ tối, ẩn núp lên lầu ba.

Lầu ba là phòng hội nghị thương vụ, bao quanh một khu nghỉ ngơi ở giữa, xếp thành một vòng, chia làm mấy phòng họp. Xung quanh khu nghỉ ngơi cách một đoạn lại có một cái cột hình trụ thật to. Sở Vân Thăng lên đến nơi liền dựa vào sau cột trụ, xuyên qua khu nghỉ ngơi nhìn thấy nhóm Cam Tử Cường ở phía đối diện.

Đại môn phòng họp bị mấy chiến sĩ thức tỉnh của quân đội chặn lại. Cam Tử Cường cùng mấy người dựa vào tường phòng họp, những binh lính khác cùng chiến sĩ cảm giác mới của quân đội đứng giằng co ở đối diện.

Cam Tử Cường lúc này diện mục dữ tợn, cười lạnh nói: “Đỗ đoàn trưởng, các huynh đệ vì ông liều chết chém giết, hiện tại người chết sạch, ông liền qua cầu rút ván!”

Đỗ đoàn trưởng cố tự trấn định: “Cam đội trưởng, cậu bình tĩnh một chút, có chuyện gì chúng ta có thể bàn lại!”

Cam Tử Cường cười lớn một tiếng: “Đỗ Kỳ Sơn, ông thật đúng là đủ âm hiểm, đến bây giờ còn muốn gạt ta. Lão Tử biết tiểu tử kia tới rồi, ông muốn bán đứng chúng ta! Đúng vậy, Lão Tử chơi không lại hắn, nhưng ông cũng đừng hòng sung sướng! Mọi người cùng nhau xong đời!”

Nói đoạn hắn chỉ vào lựu đạn treo đầy trên người: “Nhìn thấy không? Đây là Lão Tử vụng trộm mò được từ trên xác binh lính của các ông. Ta sớm nghĩ tới có ngày này. Ông để Chu Uy giám thị chúng ta, ta đánh không lại hắn, nhưng tại sao ta phải đánh với hắn? Lão Tử không ngu như vậy! Hiện tại những nhà khoa học kia đang ở trong phòng họp sau lưng ta, bọn hắn đều là người bình thường. Chỉ cần giật chốt lựu đạn, vụ nổ lớn như thế này, sàn tầng lầu này đều sẽ sập xuống, đập chết vài người, chỉ sợ ông đều không dễ ăn nói đâu!”

Sắc mặt Đỗ đoàn trưởng phát lạnh, cả giận nói: “Cam Tử Cường, cậu đừng làm loạn!”

Cam Tử Cường hừ một tiếng, cười lạnh: “Làm loạn? Đỗ Kỳ Sơn, Lão Tử đã đeo nhiều bom trên người như vậy thì đã không muốn sống nữa rồi!”