Tận Thế: Thời Đại Hắc Ám

Chương 7. Nhất Tiễn Băng Phong, Sát Trùng Lập Uy

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Luống cuống tay chân đem Nguyên Phù phong ấn lên nỏ, Sở Vân Thăng vận dụng chiều thứ tư thần thức, xuyên qua Nguyên Khí, sinh ra sự giao tiếp huyền diệu với thân nỏ. Kéo dây nỏ, nạp mũi tên, thông qua lỗ nhỏ trên cửa sổ, Sở Vân Thăng đè nén nhịp tim đang đập thình thịch, khẩn trương liếc nhìn Bọ Giáp Đỏ đang vận động dưới lầu. Trong khoảng thời gian này, những lúc rảnh rỗi nhàm chán, Sở Vân Thăng cũng lôi chiếc nỏ cao cấp độ chính xác cao trị giá hơn ba ngàn tệ này ra bắn bia ngắm chơi. Mặc dù kinh nghiệm không nhiều, nhưng cũng không tính là “gà mờ” triệt để.

Mặc dù vậy, mũi tên thứ nhất của Sở Vân Thăng vẫn bắn trượt. Chẳng những bắn trượt, ngay cả [Hàn Băng Tiễn] có thuộc tính băng hàn cũng không kích phát ra được, hắn quá khẩn trương.

Tốc độ của ba con Bọ Giáp Đỏ xa xa không phải nhân loại có thể so sánh được, thoáng qua liền đuổi kịp đám người, tàn nhẫn kẹp lấy người rơi lại phía sau. Mũi tên không có chút uy hiếp nào của Sở Vân Thăng, những con Bọ Giáp Đỏ kiêu ngạo này căn bản không thèm nhìn.

Khi Sở Vân Thăng run rẩy nạp xong mũi tên thứ hai, tiếng la khóc của đám đông đã hoàn toàn tới gần dưới lầu hắn, ước chừng có 11-12 người, phía sau còn khoảng 5 người đã chết thảm trên cái càng của ba con Bọ Giáp Đỏ.

Trong đám người, người đàn ông hàng xóm tầng 10 hai tay run rẩy, há miệng run cầm cập làm sao cũng không mở được cửa chống trộm.

Bọ Giáp Đỏ lần nữa ép tới, dùng cái chân vô cùng sắc bén đâm xuyên qua thân thể một tên mập, sau đó giơ tên mập lên, giống như đang đùa giỡn, ném lên không trung.

Sở Vân Thăng bắn bia di động cơ bản không có nắm chắc gì, nhưng đối với loại quái vật to lớn đã đứng im, mà lại khoảng cách hoàn toàn trong vòng 30 mét này, hắn vẫn có lòng tin.

Hắn hít sâu một hơi, khóa chặt con Bọ Giáp Đỏ vô cùng phách lối kia!

“Xiu!”

[Hàn Băng Tiễn] mang theo thiên địa hàn khí bão tố lao nhanh!

Tiếng xé gió lăng lệ khiến con Bọ Giáp Đỏ này cảnh giác liếc nhìn về phía cửa sổ của Sở Vân Thăng. Cũng chính là một cái liếc mắt đó, khoảng cách ba mươi mét, cộng thêm uy lực thuộc tính Nguyên Khí, mũi tên này không còn để cho con Bọ Giáp Đỏ này có bất kỳ hành động dư thừa nào khác, không tốn chút sức lực nào phá vỡ lồng phòng ngự đỏ rực của Bọ Giáp Đỏ, mãnh liệt đâm vào cơ thể nó.

Thân mũi tên mang theo băng hàn Nguyên Khí khiến con Bọ Giáp Đỏ này phát ra tiếng kêu thảm thiết đau đớn. Ngay cả hai con Bọ Giáp Đỏ phía sau đang hút não người cũng đều ngẩng đầu kỳ quái nhìn đồng loại đang kêu thảm!

[Hàn Băng Tiễn] thuộc tính băng hàn rất nhanh liền phóng thích uy lực kinh khủng của nó. Cho dù hỏa thuộc tính trong cơ thể Bọ Giáp Đỏ liều chết chống cự, sau đó vẫn bị nhanh chóng đóng băng toàn bộ thân thể.

“Thế này rốt cuộc là tính chết hay chưa?” Sở Vân Thăng không biết uy lực của [Hàn Băng Tiễn] lớn nhỏ thế nào, dù sao chưa từng dùng qua. Trông thấy Bọ Giáp Đỏ bị phong ấn thành tượng băng, hắn vẫn không dám xác định. Hắn mau chóng nạp mũi tên thứ ba, có kinh nghiệm hai lần trước, đã không còn bối rối như vậy nữa.

Đám người lúc đầu đã gần như tuyệt vọng, bỗng nhiên nhìn thấy biến cố như thế, con quái vật vừa rồi còn như hung thần ác ma đột nhiên bị một mũi tên không biết từ đâu bay ra biến thành tượng băng. Mối đe dọa trước mắt nhất được giải trừ, liền như người chết đuối vớ được cọng rơm, dục vọng cầu sinh trong nháy mắt bộc phát!

Một người đàn ông trung niên giật lấy chìa khóa trong tay người đàn ông tầng 10 đang run rẩy, trấn định mở cửa lớn ra. Mười mấy người điên cuồng chen chúc mà vào, sau đó đặt mông ngồi liệt tại bậc thang hành lang, ngơ ngác nhìn qua con Bọ Giáp Đỏ bị hóa đá bên ngoài cùng mấy cái xác chết tàn phá.

Trong ánh sáng yếu ớt, mấy người này mắt lớn trừng mắt nhỏ, sau khi trở về từ cõi chết đều thất thần thất thố. Người đàn ông trung niên mở cửa vẫn còn chút trấn định, nói:

“Đi nhanh lên, lên lầu, bên ngoài còn có hai con!”

“Đúng, đúng, trên lầu có cao thủ, lập tức bắn chết quái vật, có cao thủ tại, sẽ không có chuyện gì!”

“Các người thấy là tầng mấy bắn không?”

“Lúc đó ai có gan mà nhìn a, anh thấy được à?”

“Không thấy được!”

...

Đám người lao nhao, không dám dừng lại thêm, tranh thủ thời gian bò lên trên lầu.

Sở Vân Thăng vốn chuẩn bị bắn con Bọ Giáp Đỏ thứ hai. Khi hắn vừa muốn bóp cò, dư quang phát hiện con bị đóng băng kia thế mà chưa chết hẳn, vậy mà lắc lư, tựa hồ muốn phá băng mà ra!

Sở Vân Thăng tâm thần khẽ động, tuyệt đối không thể cho nó cơ hội phục sinh. Hiện tại giết một con thiếu một con, huống hồ hai con kia đã bắt đầu di chuyển. Lấy bản lĩnh của mình bắn trúng mục tiêu đang di động nắm chắc không lớn, thà lãng phí một lần Nguyên Khí, không bằng bồi thêm một mũi tên cho con Bọ Giáp Đỏ bị đóng băng kia.

Mũi tên thứ ba không chút do dự bắn về phía con Bọ Giáp Đỏ bị đóng băng. [Hàn Băng Tiễn] trực tiếp oanh mở một cái lỗ, nứt toác ra, con Bọ Giáp Đỏ hung hãn vô cùng lại bị phân giải thành vô số khối băng nhỏ, rốt cục chết chỉ còn lại cặn bã.

Hung tính của hai con còn lại hoàn toàn bị cái chết của đồng bạn kích phát, giận dữ rít lên một tiếng, vứt bỏ cái đầu người đang hút dở, trực tiếp lao đến dưới lầu. Một con dùng cái kìm phá hoại cửa lớn, con kia trực tiếp nhanh chóng bò lên tường hướng về phía tầng sáu của Sở Vân Thăng.

Bọn chúng đã phát hiện ra ta rồi? Sở Vân Thăng lần này ngược lại không khẩn trương. Không chỉ như thế, còn có một loại giác ngộ đưa vào chỗ chết để tìm đường sống. Đúng, không phải các ngươi chết thì chính là ta vong!

Mượn nhờ ánh đèn yếu ớt của xe cộ trên đường phố bên ngoài cùng ánh lửa bùng cháy do trúng đạn, Sở Vân Thăng xuyên qua ống ngắm hồng ngoại trên nỏ nhìn rất rõ ràng hai con côn trùng đang tức giận.

Mũi tên thứ tư bắn về phía con quái vật đang leo tường. Một tiễn trúng đích, băng phong!

Sở Vân Thăng vốn định mũi tên thứ năm không vội oanh sát con Bọ Giáp Đỏ bị đóng băng trên tường, mà là dùng tốc độ nhanh nhất đóng băng con Bọ Giáp Đỏ đang công kích cửa lớn, sau đó lợi dụng chênh lệch thời gian Bọ Giáp Đỏ ý đồ phá băng để lần lượt bắn chết hai con này.

Hắn nạp xong mũi tên thứ năm, lại phát hiện con Bọ Giáp Đỏ công kích cửa lớn đã không thấy đâu. Từ vị trí của Sở Vân Thăng không nhìn thấy cửa lớn vuông góc cùng một mặt phẳng có bị công phá hay không, cho nên cũng không biết con côn trùng kia là tiến vào trong hay là vòng đi chỗ khác rồi.

Không còn cách nào, Sở Vân Thăng chỉ có thể trước tiên hoàn toàn oanh sát con bị đóng băng trước mắt, lui về trong phòng.

Mỗi hai mũi tên hoàn toàn tiêu diệt một con Bọ Giáp Đỏ. Nếu như bị quân đội biết, chỉ sợ hắn sớm đã bị trưng dụng làm chủ lực. Súng ống phổ thông thực sự quá khó tiêu diệt loại Bọ Giáp Đỏ có vòng phòng hộ bảo vệ này.

Đóng kỹ cửa sổ, Sở Vân Thăng nạp mũi tên thứ sáu. Hắn hiện tại không biết con cuối cùng ở nơi nào, chỉ có thể cầm nỏ, dựa vào góc tường, tùy thời ứng phó Bọ Giáp Đỏ sẽ xuất hiện.

Hắn rõ ràng cảm giác được Nguyên Khí trong cơ thể đã không còn nhiều. Ngoại trừ mũi tên thứ nhất hắn bối rối không vận chuyển Nguyên Khí phối hợp nỏ bắn ra [Hàn Băng Tiễn], bốn mũi tên sau đó, mỗi mũi tên đều tiêu hao lượng lớn Nguyên Khí trong cơ thể hắn.

Yên tĩnh lại, hắn kinh hãi phát hiện mình nhiều nhất chỉ có thể bắn thêm một mũi [Hàn Băng Tiễn], Nguyên Khí liền sẽ cạn kiệt.

Vừa rồi mình thật đúng là chủ quan, nghĩ hoàn toàn giết chết ba con Bọ Giáp Đỏ, xem ra cần sáu mũi [Hàn Băng Tiễn], mà cực hạn của mình vừa rồi chính là năm con. Nếu như Bọ Giáp Đỏ khôi phục nhanh hơn hắn, mình cơ bản liền không có phần thắng chút nào!

Nhất định phải khôi phục Nguyên Khí trong cơ thể nhanh hơn. Hắn tin tưởng cửa sổ gia cố của mình vẫn có thể ngăn cản Bọ Giáp Đỏ một chút, lại chuẩn bị sẵn khẩu súng ngắn đã cải tạo cùng tấm Ly Hỏa Nguyên Phù duy nhất hiện có. Hắn tin tưởng, chỉ cần một tiễn bắn trúng, trong trạng thái băng phong, hắn dùng súng ngắn cải tạo hay là Ly Hỏa Nguyên Phù tuyệt đối có thể giết chết con côn trùng cuối cùng.

Trong phòng ngoại trừ đồ dùng trong nhà cần thiết, những vật khác đều bị hắn thu vào Vật Nạp Nguyên Phù, gian phòng lộ ra trống trải. Sở Vân Thăng dứt khoát ngồi trên bàn trong phòng khách, tranh thủ thời gian khôi phục Nguyên Khí, một bên vểnh tai thám thính động tĩnh xung quanh.

“Côn trùng! Quái vật kia đi lên rồi!” Có người kinh hô tại hành lang!

Sở Vân Thăng lập tức từ trên bàn nhảy xuống. Con Bọ Giáp Đỏ cuối cùng quả nhiên là từ hành lang đi lên!

Vấn đề là, hiện tại mình nên ra ngoài bắn giết con côn trùng này tại hành lang, hay là chờ con côn trùng này tới cửa rồi mới bắn một tên?

Sở Vân Thăng không phải nhà quân sự cũng không phải chuyên gia cách đấu thâm niên, đối với loại phân tích lợi hại này không thể cấp tốc đạt được đáp án. Hắn cần thời gian để cân nhắc, nhưng tốc độ của Bọ Giáp Đỏ không cho phép hắn có nhiều thời gian như vậy!

Sở Vân Thăng có thể nghe được tiếng bước chân vội vàng chạy lên từ cầu thang bộ, bởi vì đã gần như mất điện, thang máy đã sớm không thể sử dụng, lên xuống lầu chỉ có thể dựa vào leo thang bộ.

Sở Vân Thăng đưa ra quyết định to gan nhất cả đời mình. Hắn mở cửa lớn ra, sau đó đứng tại trong sảnh, gác nỏ cố định trên bàn, bình tĩnh chĩa về phía cửa ra vào hành lang. Hắn quyết định, chỉ cần quái vật vừa xuất hiện, hắn nhất định phải ngay lập tức bóp cò, đóng băng quái vật. Đây là cơ hội thắng duy nhất của hắn!