Tạo Hóa Chi Môn

Chương 288. Ai Bảo Ta Lòng Dạ Quá Mềm Yếu?

— Sư huynh... báo... báo thù cho đệ...

Đinh Lương thều thào những lời cuối cùng rồi nằm gục trên lôi đài. Hắn run rẩy nhấc tay, dồn chút tàn lực vỗ mạnh một chưởng vào ngay giữa ấn đường. Kinh mạch đã đứt đoạn hoàn toàn, Kim Đan lại bị Ninh Thành lôi ra chà đạp dưới chân, đối với một thiên tài như hắn, sống tiếp chẳng khác nào một sự sỉ nhục thấu xương.

Lúc này, các tu sĩ trong đại điện mới bừng tỉnh khỏi cơn chấn động. Những tiếng hít khí lạnh vang lên không ngớt. Tên tu sĩ Huyền Đan tầng tám này rốt cuộc từ đâu chui ra? Quá hung hãn! Hắn thực sự dám hạ sát đệ tử nòng cốt của Xích Tinh Kiếm Phái, mà kẻ bị giết lại còn là hạt giống đại diện tham gia vòng chung kết Huyền Đan cảnh.

Ninh Thành thong thả bước xuống lôi đài, chắp tay cười khổ với vị chấp sự Tố Thần cảnh:

— Chấp sự đại nhân, ngài thấy đấy, ta đâu có giết hắn. Là do hắn nghĩ quẩn mà tự sát thôi.

Vị chấp sự chỉ khẽ gật đầu, bóng dáng thoáng cái đã biến mất tại chỗ.

Tần Tuấn hai mắt phun lửa, nghiến răng nghiến lợi nhìn Ninh Thành:

— Ngươi sẽ phải trả giá đắt cho hành động ngày hôm nay. Sớm thôi, ngươi sẽ biết thế nào là hối hận không kịp!

— Thôi bớt lải nhải đi, lo mà nhặt xác đi kìa. Đồ dài dòng. — Ninh Thành khinh khỉnh liếc xéo Tần Tuấn một cái — Đe dọa tiểu gia? Chút nữa ta sẽ cho ngươi biết thế nào mới thực sự là đe dọa.

Gan dạ thật! Lúc này, không còn ai trong đại điện dám xem thường Ninh Thành nữa. Một kẻ có thể tức khắc phế bỏ một tu sĩ đứng hạng ngoài ba mươi trong bảng xếp hạng Huyền Đan cảnh toàn Thiên Châu, há lại là hạng tầm thường? Tuyệt đối không phải xuất thân tán tu. Chuyện Xích Tinh Kiếm Phái sẽ trả thù ra sao là chuyện sau này, còn hiện tại, tốt nhất là đừng dại mà đụng vào hắn.

— Khi nào chúng ta đi uống cà phê?

Nữ tu tuyệt mỹ kia thấy Ninh Thành giết Đinh Lương nhẹ nhàng như cắt cỏ, trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nhưng vẫn thản nhiên tiến lại gần hỏi thăm.

Ninh Thành xua tay:

— Giờ đang bận, không thấy ta có chính sự à? Né sang một bên đi, đợi ta làm xong việc rồi tính chuyện cà phê pháo sau.

Hắn bắt đầu cảm thấy nữ nhân này hình như cố ý bám lấy mình, chuyện này thật quái lạ. Sớm biết thế này, hắn đã chẳng thốt ra cái câu mời mọc kia. Nữ tu bình thường nghe thấy lời đó hẳn phải nổi trận lôi đình, đằng này nàng ta lại bình tĩnh đến mức kỳ quái, thậm chí còn tỏ ý phối hợp? Điều này khiến Ninh Thành cảm thấy khá bế tắc, mục tiêu trêu chọc của hắn hoàn toàn thất bại.

Nói đi cũng phải nói lại, suy cho cùng cũng là do lòng trắc ẩn trỗi dậy. Ninh Thành thấy thương cảm cho Đàm Vũ San bị Tần Tuấn giết hại, nên mới kiếm cớ mỉa mai nữ tử áo vàng này vài câu, ai ngờ nàng ta lại chịu đựng được, thậm chí chẳng hề tức giận.

— Vị sư huynh này, đa tạ huynh đã ra tay tương trợ. Tại hạ là Chương Khiêm, đệ tử nội môn Lạc Hồng Kiếm Tông. — Lúc này, tu sĩ Huyền Đan tầng bảy của Lạc Hồng Kiếm Tông mới hoàn hồn, vội vàng tiến lên cảm tạ.

Dù sao cũng là đệ tử danh môn, khí phách tối thiểu vẫn phải có. Người ta đã giúp mình trút giận, nếu đến một lời cảm ơn cũng không dám nói thì còn tu đạo cái gì nữa.

Ninh Thành cười ha hả, vỗ vai Chương Khiêm:

— Chuyện nhỏ thôi, đừng khách sáo. Bây giờ ta muốn bày một quầy hàng, nếu đệ muốn đổi đồ thì cứ bày chung với ta.

Ninh Thành không xưng danh tính. Hiện giờ danh tiếng của hắn đang nổi như cồn, tuy người thấy mặt thì ít nhưng kẻ nghe tên thì nhiều vô kể. Hắn không sợ lộ diện, nhưng trước tiên phải cầm được 'Ngưng Hồn Đan' trong tay cho chắc ăn đã.

Ninh Thành và Chương Khiêm dọn ra một góc bày hàng, nhưng những lời bàn tán xung quanh vẫn chưa hề dứt. Mọi người đều đoán già đoán non xem Ninh Thành thuộc tông môn nào. Với thực lực đáng sợ như vậy, tại sao không đại diện tông môn tham gia đại bỉ? Nên nhớ, đại bỉ lần này liên quan trực tiếp đến lợi ích cốt lõi của các thế lực. Một khi lọt vào top mười tông môn Thiên Châu, tài nguyên nhận được sẽ vượt xa các tông môn thông thường. Thế nhưng một cường giả Huyền Đan tầng tám như hắn lại không xuất hiện trong vòng sơ loại, thật là chuyện khó hiểu.

— Huyết Hà Hồng Liên? — Ngay khi Ninh Thành vừa bày hàng, đã có người kinh hãi thốt lên.

Ngay sau đó, có kẻ sực nhớ ra:

— Ta hiểu rồi! Hắn chính là tu sĩ số 436, người sở hữu Huyết Hà Hồng Liên!

Biết Huyết Hà Hồng Liên đang ở đây, những tu sĩ đang cần loại linh dược này lập tức chen lấn xô đẩy, nhao nhao hỏi giá. Ninh Thành thấy người hỏi quá đông, liền đứng dậy dõng dạc:

— Huyết Hà Hồng Liên của ta chỉ đổi lấy 'Ngưng Hồn Đan', hoặc các loại đan dược tương tự giúp đột phá Nguyên Hồn cảnh. Còn 'Tẩy Linh Chân Lộ' của Chương Khiêm sư đệ bên cạnh chỉ đổi lấy 'Vụ Linh Đan' và linh thạch.

— Toàn là đồ tốt cả! Tiếc là Tẩy Linh Chân Lộ chỉ có mười giọt, hơi ít. Ta dùng mười viên Vụ Linh Đan trung phẩm cộng thêm mười vạn linh thạch đổi lấy chỗ Tẩy Linh Chân Lộ đó, thấy sao?

— Ta dùng hai quả Thanh Lô Tử Quả đổi lấy Huyết Hà Hồng Liên của ngươi được không? Nếu không đủ ta bù thêm linh thạch...

Tiếng ngã giá vang lên dồn dập. Chương Khiêm nhanh chóng đổi được thứ mình cần, nhưng Ninh Thành thì không may mắn như vậy. Nhìn đống vật phẩm đổi chác lộn xộn, hắn thở dài đứng dậy, chắp tay nói:

— Các vị bằng hữu, ta chỉ cần thứ gì giúp thăng cấp Nguyên Hồn cảnh thôi. Vừa rồi mọi người cũng thấy đấy, tu vi ta thấp kém nên có kẻ cậy mạnh đe dọa, lòng ta đang rất sợ hãi. Thế nên ta muốn mau chóng lên Nguyên Hồn, để mấy hạng rác rưởi chuyên đi đe dọa người khác bớt đi một chút.

Đám tu sĩ nghe vậy thì thầm khinh bỉ trong lòng: "Ngươi mà gọi là sợ hãi à? Đây rõ ràng là kiêu ngạo đến tận trời xanh thì có!"

— Vị bằng hữu này, nếu ngươi tin tưởng ta, hãy thu Huyết Hà Hồng Liên lại. Ta sẽ đi tìm một viên Ngưng Hồn Đan về đây để trao đổi với ngươi, được chứ? — Nữ tử tuyệt sắc áo vàng đứng gần đó đột nhiên lên tiếng.

— Xin lỗi, ta không tin cô. Hơn nữa bên cạnh cô có 'sâu bọ', tốt nhất là tránh xa ta ra một chút... — Ninh Thành nhàn nhạt đáp.

Hắn cũng khá khâm phục tên Khương Tuấn kia, bị mắng đến vậy mà vẫn mặt dày đứng lù lù bên cạnh mỹ nhân, chưa chịu rời đi. Khương Tuấn nghe Ninh Thành nói vậy, gân xanh trên tay nổi lên cuồn cuộn, nếu không phải còn chút lý trí kìm nén, hắn đã lao vào liều mạng từ lâu.

Nữ tử áo vàng nghe xong lập tức im lặng, không rời đi nhưng cũng chẳng xua đuổi Khương Tuấn.

Đúng lúc này, từ một góc đại điện có thêm vài tu sĩ bước ra. Tuy Ninh Thành đang rao bán nhưng vẫn luôn quan sát động tĩnh xung quanh. Thấy vậy, hắn ngạc nhiên hỏi:

— Ồ, đại điện này còn lối vào khác sao?

Một tu sĩ đang thèm muốn Huyết Hà Hồng Liên tranh trả lời:

— Chỗ đó là nơi giao lưu pháp thuật và công pháp. Chỉ cần ngọc bài của ngươi có hai màu đen trắng là có thể vào đó trao đổi tâm đắc tu luyện.

Ninh Thành bấy giờ mới hiểu ra. Ngay lúc đó, những người mới ra cũng chú ý đến món bảo vật trên tay hắn:

— Kìa, Huyết Hà Hồng Liên?

Ninh Thành cảm nhận được một ánh mắt kinh ngạc đang nhìn mình. Hắn lần theo hướng đó, bắt gặp một nữ đạo cô có dung mạo lạnh lùng thanh khiết. Nàng đang nhìn hắn chằm chằm không chớp mắt.

Lại là một mỹ nữ, hơn nữa còn mặc đạo bào. Khí chất của nàng không hề thua kém nữ tử áo vàng đòi đi uống cà phê lúc nãy, nhưng lại mang một vẻ thanh tú thoát tục riêng biệt. Đôi mắt trong veo như làn nước mùa thu, kết hợp với bộ đạo váy trắng muốt, khiến người ta có cảm giác chỉ chốc lát nữa thôi nàng sẽ phi thăng tiên giới.

Mái tóc búi cao không hề làm giảm đi khí chất, ngược lại còn tôn lên làn da trắng ngần như mỡ đông nơi cổ. Dưới chân nàng đi một đôi giày vải đế mỏng bình thường, nhìn thoáng qua như cô em gái nhà bên, nhưng nhìn kỹ lại giống như một vị tiên tử xa tận chân trời. Mỗi lần nhìn nàng, người ta lại cảm nhận được một phong vị khác nhau, "tiên tư ngọc sắc" có lẽ chính là từ để miêu tả nàng.

Kỳ lạ hơn là trên lưng nàng còn đeo một thanh trường kiếm. Tu sĩ bình thường đều bỏ pháp bảo vào nhẫn trữ vật, trừ mấy kẻ thích làm màu ra thì rất hiếm người đeo bên mình như vậy. Nhưng thanh kiếm trên lưng nàng không hề tạo cảm giác phô trương, ngược lại còn thêm vào một loại phong vị khó diễn tả bằng lời. Một đạo cô mặc váy trắng, quả là hiếm thấy.

Ninh Thành khẽ nhíu mày, hắn thấy nữ đạo cô này có chút quen mắt. Rất nhanh, hắn đã nhớ ra. Trong căn phòng băng ở thượng cổ động phủ năm đó, hắn từng cứu mạng người này. Thảo nào nàng nhìn hắn với vẻ kinh ngạc như vậy, chắc chắn đã nhận ra hắn rồi.

Ninh Thành cũng chẳng bận tâm, nhận ra thì nhận ra thôi. Hắn vẫn giơ cao Huyết Hà Hồng Liên:

— Nếu không có Ngưng Hồn Đan, ta sẽ không đổi...

— Đợi đã, ta có Ngưng Hồn Đan... — Nữ đạo cô áo trắng đột nhiên lấy ra một bình ngọc đưa cho Ninh Thành.

Ninh Thành nhận lấy kiểm tra, bên trong quả thực là một viên Ngưng Hồn Đan, hơn nữa còn là thượng phẩm. Dù hắn hiếm khi luyện chế đan dược thượng phẩm (vì toàn luyện ra đặc phẩm), nhưng khổ nỗi hắn lại chưa luyện được Ngưng Hồn Đan bao giờ.

— Tốt, đúng là Ngưng Hồn Đan rồi. Có điều tư chất ta hơi kém, một viên e là không đủ. Ta có một cặp Huyết Hà Hồng Liên, ít nhất phải đổi lấy hai viên Ngưng Hồn Đan.

Lời Ninh Thành vừa dứt, cả đại điện lặng ngắt như tờ. Huyết Hà Hồng Liên tuy quý, nhưng làm gì có giá đến mức đổi được hai viên Ngưng Hồn Đan? Đừng nói là hai viên, đổi được một viên đã là lãi to rồi. Hơn nữa, rất nhiều người ở đây nhận ra nữ đạo cô này, nàng chính là truyền nhân của Trảm Tình Đạo Tông – môn phái nổi tiếng là "khó chơi" nhất. Muốn chiếm tiện nghi của truyền nhân Trảm Tình Đạo Tông? Đúng là chán sống mà.

Nhưng đám tu sĩ cũng nhanh chóng tặc lưỡi cho qua. Cái tên Huyền Đan tầng tám này đến đệ tử Phiêu Tuyết Cung và Xích Tinh Kiếm Phái còn chẳng coi ra gì, thì khách sáo với Trảm Tình Đạo Tông mới là chuyện lạ. Đây đích thị là một tên điên. Bây giờ chỉ chờ xem vị truyền nhân kia sẽ xử lý tên điên này thế nào.

Nhưng điều khiến tất cả ngã ngửa là nữ đạo cô kia lại nhẹ nhàng nói:

— Ta hiện chỉ có một viên Ngưng Hồn Đan, hay là ngươi đưa trước cho ta một đóa Huyết Hà Hồng Liên?

Ninh Thành cũng không quá ngạc nhiên. Nàng nói vậy chứng tỏ cũng là người biết ơn. Dù sao mình cũng từng cứu mạng nàng, đòi thêm vài viên đan dược tu luyện Nguyên Hồn cảnh chắc cũng không quá đáng chứ?

Ninh Thành thu hồi bình ngọc, đưa một đóa Huyết Hà Hồng Liên qua, thở dài nói:

— Thật là đáng tiếc, Huyết Hà Hồng Liên vốn có đôi có cặp, giờ lại phải chia lìa. Thôi được rồi, cô cầm lấy đi, đưa thêm cho ta một ít đan dược tu luyện cho tu sĩ Nguyên Hồn để bù đắp là được. Haiz, ai bảo ta lòng dạ quá mềm yếu làm gì cơ chứ.