Tạo Hóa Chi Môn

Chương 56. Sự giúp đỡ của Tô Châu

Việt Oanh sửng sốt nhìn Ung Cốc Vân. Nàng không ngờ dù Ung Cốc Vân không tự mình ra tay, nhưng lại đang trông chờ vào việc Lam sư sẽ tiêu diệt Ninh Thành. Nàng phân vân không biết có nên đi gọi Ninh Thành quay lại hay không?

Lư Tuyết vốn dĩ không trực tiếp xung đột với Ninh Thành, một phần vì hắn có quen biết với Nhạc Ba Hồng, nàng không muốn làm quá tuyệt tình trước mặt mọi người. Phần khác, nàng biết rõ sâu trong thâm tâm An Y vẫn cực kỳ ỷ lại vào Ninh Thành. Chính vì vậy, tin tức Ninh Thành đã chết nàng mới giấu nhẹm không cho An Y biết. Chỉ không ngờ rằng cái tên này mạng lớn không chết, mà còn như miếng cao da chó, bám dai dẳng tới tận thành Nam Nguyên này.

Thấy biểu cảm của Việt Oanh, Lư Tuyết liền bồi thêm: "Việt Oanh sư muội, thực ra Cốc Vân sư tỷ không hề làm sai. Loại người như Ninh Thành nếu để hắn sống sót chắc chắn sẽ làm hại thêm nhiều thiếu nữ vô tội khác. Ngay cả muội cũng vậy, nếu muội không vào học viện Minh Tâm, nói không chừng đã bị hắn lừa gạt rồi."

Việt Oanh đỏ mặt, lần này nàng không tranh cãi thêm. Nếu anh trai nàng tìm thấy Ninh Thành, có lẽ nàng thật sự sẽ đến cảm ơn hắn. Cứ qua lại như vậy chẳng phải sẽ quen biết sao? Hơn nữa, nàng vốn chẳng hề có ác cảm với Ninh Thành, ngược lại, khí chất phong trần, tang thương trên người hắn lại khiến nàng có chút tán thưởng.

...

Ninh Thành tăng tốc, nhanh chóng quay lại quảng trường lớn rồi lách mình vào đám đông.

Lần này hắn quan sát rất kỹ, lập tức nhìn thấy An Y đang ngồi ở rìa chủ tịch đoàn, bên cạnh là Ngu Hồng Phong và Việt Nguyên Hóa. So với vẻ bình thản của hai người kia, An Y trông có phần tiều tụy, nàng cúi đầu ngồi đó, dường như đang mang nặng tâm sự.

Tuy nhiên, Ninh Thành cũng thở phào nhẹ nhõm khi nhận ra An Y đã là Tụ Khí tầng sáu. Quả nhiên Linh căn thuần khiết một khi được dốc sức bồi dưỡng, tốc độ thăng cấp nhanh đến mức kinh người. Ninh Thành tự biết rõ bản thân mình nếu không nhờ có mấy trăm linh thạch và tìm được một linh tuyền, tuyệt đối không thể trong vòng nửa năm mà đạt tới Tụ Khí tầng tám.

Điều này chứng minh An Y chắc chắn là Mộc linh căn thuần khiết, địa vị cũng không thấp. Ít nhất hiện tại An Y đã không cần hắn phải lo lắng nữa. Ninh Thành trút được gánh nặng, không nán lại lâu mà xoay người đi nhanh về phía cổng lớn.

Chỉ cần An Y có tương lai xán lạn, con đường phía trước của nàng chắc chắn sẽ bằng phẳng, hắn không cần phải bận tâm thêm. Từ nay về sau, hắn chỉ cần lo tốt cho bản thân mình là đủ.

Nhưng khi chưa kịp ra tới cổng, Ninh Thành đã phải khựng lại. Cổng chính lúc này đã đóng chặt, chỉ còn một lối đi nhỏ có lính canh gác. Hai người định rời đi vừa bị lính canh chặn lại, sau một hồi phân bua hồi lâu, họ đành hậm hực quay trở vào.

"Hai vị bằng hữu, ở đây không cho phép ra ngoài sao?" Ninh Thành chặn đường hai người kia hỏi thăm.

"Không phải người của học viện Minh Tâm thì đều phải đợi sau khi tuyển chọn kết thúc mới được rời đi." Một người bực bội đáp, nhìn qua cũng biết Ninh Thành không phải học viên của trường.

Ninh Thành lòng chùng xuống, đang suy tính xem có cách nào thoát ra không thì bỗng nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên: "Ninh Tiểu Thành, đi thôi, đi cùng ta ra ngoài một chuyến."

Ninh Thành quay đầu lại, bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Tô Châu. Hắn mừng rỡ trong lòng, vội vàng đáp: "Đương nhiên là được."

Tô Châu tự nhiên nắm lấy tay Ninh Thành, rảo bước nhanh về phía cổng. Khi gần đến nơi, nàng mới cố ý nói lớn: "Huynh biết không? Lư Tuyết sư tỷ nhờ ta đi tới Phi Yến Đan Dược Các mua ít đồ. Ta nói cho huynh hay, lần này Lư Tuyết sư tỷ chắc chắn sẽ đến Hóa Châu, nói không chừng còn được học viện năm sao tuyển chọn nữa. Chỉ cần sư tỷ thăng tiến, sau này nàng nhất định sẽ không quên ta đâu."

Ninh Thành nghe mà có chút mờ mịt, hắn chắc chắn Lư Tuyết sẽ không đời nào nhờ Tô Châu đi mua đồ. Ánh mắt Lư Tuyết nhìn Tô Châu vốn tràn đầy chán ghét như nhìn thấy sâu bọ, làm sao có chuyện nhờ vả?

Hai người đã đi tới sát cổng, Tô Châu không đợi lính canh lên tiếng đã chủ động cười tươi chào hỏi: "Hàn đại ca, hôm nay đông người quá, chắc huynh vất vả lắm. Đúng rồi, ta cần ra ngoài giải quyết chút việc."

Tên lính canh vốn đã quen mặt Tô Châu, lại thấy nàng biết cả họ mình thì vội vàng đáp lễ: "Không vất vả, muội cứ đi thong thả."

Trong lúc gã còn đang bận khách sáo, Tô Châu đã kéo Ninh Thành ra khỏi cổng học viện Minh Tâm.

Bước chân Tô Châu rất nhanh, nàng dẫn hắn băng qua quảng trường Minh Phổ. Ninh Thành đã hiểu ra Tô Châu đang giúp mình rời khỏi đó. Dù không biết tại sao nàng biết hắn muốn đi, nhưng hắn vẫn vô cùng cảm kích, áy náy nói: "Tô sư tỷ, thực ra ta không phải người của học viện..."

Chưa đợi hắn nói xong, Tô Châu đã cắt ngang: "Đừng nói chuyện đó nữa, huynh mau đi đi. Ta nghe Ung Cốc Vân nói sẽ đi báo cáo với Lam sư đấy."

Ninh Thành không giải thích thêm, hắn ôm quyền trịnh trọng: "Đa tạ Tô sư tỷ. Nếu sư tỷ có thể gạt bỏ tạp niệm, chuyên tâm tu luyện, chưa chắc không thể đột phá Ngưng Chân. Cái này coi như chút lòng thành gửi tặng sư tỷ, ta đi trước đây."

Nói xong, Ninh Thành nhét một gói nhỏ vào tay Tô Châu rồi nhanh chóng biến mất trong dòng người.

Tô Châu nhìn theo bóng lưng hắn, gương mặt bỗng thoáng hiện vẻ cô độc. Nàng sao lại không hiểu ý tứ trong câu "gạt bỏ tạp niệm" của Ninh Thành? Nàng nhớ lại những ngày đầu mới đến Minh Tâm, vì bị người ta lừa gạt, rồi buông xuôi bản thân, để rồi kết cục là bị người đời coi khinh.

Đối với nàng, thời gian chỉ còn một năm. Nếu trong một năm tới không thể đột phá Tụ Khí tầng bảy, nàng sẽ bị trục xuất khỏi học viện.

Tô Châu cảm thấy lòng mình trống rỗng, ngay cả nàng cũng không rõ tại sao mình lại giúp Ninh Thành. Có lẽ chỉ vì hắn là người duy nhất từng nói đỡ cho nàng một câu chăng?

Nàng cúi xuống mở gói nhỏ trong tay, một luồng linh khí nhàn nhạt tỏa ra. Tô Châu giật mình, bên trong thế mà lại có tới hơn mười viên linh thạch.

...

"Lam sư, vừa rồi con thấy Ninh Thành xuất hiện tại học viện, hình như hắn muốn tìm An Y." Ung Cốc Vân tranh thủ lúc rảnh rỗi trên quảng trường, vội vàng báo cáo với Lam Âm Duyệt.

"Cái gì?" Lam Âm Duyệt kinh ngạc thốt lên.

Chính tay mụ đã ép Ninh Thành phải nhảy xuống từ phi thuyền, làm sao hắn có thể xuất hiện ở đây? Một tu sĩ Tụ Khí tầng bốn rơi từ độ cao đó xuống, làm sao có cửa sống?

"Ngươi có nhìn nhầm không?" Lam Âm Duyệt trấn tĩnh lại, chuyện hoang đường này sao có thể xảy ra?

"Chắc chắn không nhầm, ngay cả Lư Tuyết sư muội cũng thấy hắn, hắn còn khẳng định là tới tìm An Y sư muội. Tên này còn quen biết cả Việt Oanh, nếu không phải Việt Oanh vào học viện sớm, e là cũng bị hắn lừa rồi. Con đã sắp xếp Lư Tuyết theo dõi hắn." Ung Cốc Vân bình thản báo cáo.

Trong mắt Lam Âm Duyệt lóe lên một tia lệ mang, sát cơ bị mụ kìm nén lại.

"Lam sư, vừa rồi Tô Châu đã đưa Ninh Thành ra khỏi học viện rồi. Có cần bắt Tô Châu lại không?" Lư Tuyết vội vã chạy tới báo tin.

Sát ý trong mắt Lam Âm Duyệt càng thêm đậm đặc. Một lúc sau mụ mới trầm giọng ra lệnh: "Bảo Tiết Tòng tạm hoãn việc giết Mâu Lễ Hổ của thành Mạn Qua. Đồng thời đem tin Ninh Thành đang ở thành Nam Nguyên và sắp rời đi báo cho Mâu Lễ Hổ biết. Đợi sau khi Mâu Lễ Hổ giết được Ninh Thành, Tiết Tòng chỉ việc xử lý Mâu Lễ Hổ là xong."

"Con đã hiểu." Ung Cốc Vân liếc nhìn An Y đang u sầu ngồi đằng xa rồi nhanh chóng rời đi. Nàng hiểu rõ thâm ý của Lam sư.

An Y quá mức phụ thuộc và thương nhớ Ninh Thành. Nếu sau này nàng biết chính Lam sư là người giết hắn, e rằng sẽ phản môn. Lam sư trước đây không biết tình cảm của An Y sâu đậm đến thế, giờ đã rõ nên mới định ra kế "mượn đao giết người".

Mâu Lễ Hổ giết Ninh Thành, Tiết Tòng giết Mâu Lễ Hổ. Như thế, An Y sẽ chỉ biết mang ơn Tiết Tòng vì đã giúp nàng báo thù.