Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trên mặt Thường Hạo Văn không lộ chút gợn sóng khác thường nào, chỉ tinh tế đánh giá.
"Không tệ, cũng coi như là dị chủng trong loài hổ. Ước chừng võ giả nhất lưu muốn chính diện bắt lấy cũng đều vô cùng nguy hiểm, mà hai tấm da hổ này lại rất nguyên vẹn."
Hắn thoáng suy nghĩ, ánh mắt lay động chập chờn, tiếp tục nói: "Hoặc là bị trúng đòn vào mắt hay cổ họng, một kích tuyệt sát mất mạng, hoặc là bị tung quyền nát thịt, trực tiếp oanh sát."
"Dù là cách nào đi chăng nữa, người giết con hổ này đều vô cùng lợi hại."
"Nhãn lực của Thường công tử vẫn tinh vi sắc sảo như xưa." Hứa Minh Uyên cười khen: "Nhưng mà, vẫn còn thứ hiếm có khó tìm hơn nữa."
"Ồ, là cái gì?"
"Hai tấm da hổ này, một đực một cái, là thuộc về một cặp hổ phu thê."
"Vì bảo vệ hổ con, chúng đã dốc sức liều mạng một trận, đến lúc kiệt lực mà chết."
"Quả thực không tầm thường." Thường Hạo Văn vẻ mặt vẫn như thường, liếc nhìn Hứa Minh Uyên, lập tức cười nói: "Hứa huynh đệ nói với ta những lời này, chẳng lẽ là có ý định bán thứ này cho ta?"
"Thường công tử cảm thấy chúng đáng giá cỡ bao nhiêu?"
"Nếu chỉ là hai tấm da hổ dị chủng đơn thuần thì có thể trị giá ngàn lượng, nhưng thêm câu chuyện kia vào, có thể đáng giá một ngàn hai trăm lượng."
"Thường công tử không tin những lời ta nói?"
Nhìn thần thái của hắn, Hứa Minh Uyên cười nhạt nói.
"Thương nhân trục lợi, lôi những lời bùi tai ra khen ngợi vật phẩm cũng chỉ là chuyện bình thường."
"Nếu ta có thể chứng minh đó là sự thật thì sao? Thường công tử có đồng ý lấy một ngàn hai trăm lượng để thu mua không."
Thường Hạo Văn mỉm cười, cũng không mấy bận tâm: "Nếu ngươi có thể chứng minh được, vậy ta bỏ ra hơn một ngàn lượng để thu mua cũng chẳng vấn đề gì."
"Nhưng chứng minh bằng cách nào?"
"Chuyện này rất đơn giản, Thường công tử cho rằng lời ta vừa kể là hư cấu, vậy chuyện có hổ con cũng là điều vô căn cứ."
"Nhưng thật đáng tiếc, con non của đôi hổ phu thê này hiện đang được nuôi dưỡng ở nhà ta. Thường công tử chỉ cần gọi người đến nhà ta nhìn qua một phen, nếu thực sự có hổ con, vậy thì câu chuyện đó nghiễm nhiên trở thành sự thật."
Nghe vậy, Thường Hạo Văn hơi ngẩn ra: "Nhà các ngươi định nuôi dưỡng ấu tể của dị chủng hổ sao?"
"Cho dù là nuôi từ nhỏ, đến lúc nanh vuốt mọc ra lóe hàn quang thì cuối cùng nó cũng sẽ bộc lộ bản tính của loài dã thú chốn rừng rú, hơi sẩy tay không cẩn thận liền sẽ xé nát yết hầu người nuôi dưỡng.
Kể cả không phải là yêu hổ, nhưng nếu muốn thuần phục được nó thì cũng cần phải có kỹ nghệ thuần thú, cái này đã tiệm cận tới thủ đoạn của tu tiên giả rồi."
Hứa Minh Uyên cụp mắt cười nhạt: "Chuyện sau này cứ để sau này hẵng nói, nếu nó thật sự có hành vi đả thương người, nhà ta đương nhiên cũng sẽ không rước họa vào thân mà giữ nó lại làm gì."
Thấy hắn nói lời lẽ hùng hồn chắc nịch, Thường Hạo Văn liền tin bảy tám phần.
Suy nghĩ một lát, hắn lên tiếng: "Hứa huynh đệ là thương nhân. Trước đây ngươi từng nói với ta, phường thương nhân tuy theo đuổi lợi ích, nhưng cũng phải lấy thành tín làm gốc rễ để sinh tồn."
"Ta đương nhiên là tin tưởng vào con người của ngươi, thế nên việc xác minh thì không cần nữa."
"Nếu ngày sau Hứa gia ngươi thật sự có thể thuần phục được con thú đó, thì gửi lời mời ta qua chiêm ngưỡng vài cái là được."
"Ha ha, vậy thì xin đa tạ Thường công tử. Nhưng muốn chiêm ngưỡng thì có mà đợi mòn mỏi, bởi hiện tại nó mới chỉ bằng một cục bông trắng nhỏ xíu thôi."
"Tiểu Mai, ngươi đi xuống chỗ Hà chưởng quỹ lấy một ngàn hai trăm lượng ngân phiếu lên đây." Đuôi lông mày Thường Hạo Văn hơi chau lại, thản nhiên sai bảo.
"Vâng, công tử."
Thị nữ đứng hầu bên cạnh lập tức rời khỏi phòng, chưa đầy một nén hương sau liền trở lại.
Giao dịch tiền bạc và hàng hóa đều được thanh toán sòng phẳng.
Trong lòng Hứa Minh Nguy cũng thở phào nhẹ nhõm, lại một lần nữa được mở mang tầm mắt trước bản lĩnh của đệ đệ mình.
Chỉ tốn chút hơi sức múa mép, mà đã bán dôi ra được những hai trăm lượng ròng.
Món tiền này đối với gia cảnh Hứa gia hiện tại cũng không còn là số tiền nhỏ nữa.
"Thường công tử." Hứa Minh Uyên chắp tay ôm quyền nói: "Vài ngày nữa nhà ta sẽ mở một cửa tiệm rau quả tại phố Trường Lạc thuộc chợ Tây. Nếu khi ấy ngài rảnh rỗi, có thể dời bước tới tham gia xem lễ."
"Đến lúc đó sẽ có Thanh Ngọc lê bán, Thường công tử có thể mua một ít nếm thử."
"Nếu ta còn chưa rời khỏi Thanh Giang, nhất định sẽ đến góp vui."
Hứa Minh Uyên gật gật đầu, sau đó hai người cáo từ rời đi.
Hai người vừa đi.
Thị nữ tên Tiểu Mai nhìn tấm da hổ, đột nhiên mở miệng nói: "Công tử, trong phủ chúng ta nào thiếu thứ này, vì sao phải nể mặt bọn họ như vậy."
"Về phần Thanh Ngọc lê, lại càng có cả một vườn."
"Ở huyện thành Thanh Giang của bọn họ có lẽ quý giá, nhưng ở quận thành của chúng ta, Thanh Ngọc lê cũng chẳng phải trân phẩm gì."
Thường Hạo Văn cười ha hả: "Địa phương khác nhau, tầng lớp khác nhau, đương nhiên không thể quơ đũa cả nắm."
"Hứa gia chỉ trong mười mấy năm ngắn ngủi đã có thể từ lê dân bách tính phát triển đến quy mô như hiện tại, thủ đoạn quả không tầm thường."
"Chẳng phải chỉ là nhà giàu mới nổi sao?"
Tiểu Mai có chút không cho là đúng, tiếp tục khẽ phe phẩy quạt ngọc.
"Có phải nhà giàu mới nổi hay không thì phải xem hậu đại của bọn họ, nếu người thừa kế của ba đời đều khôn khéo, thì một đời đã có thể đúc nên nền móng thế gia."
Thường Hạo Văn đột nhiên quay đầu nhìn sang, khóe môi thoáng nụ cười nhạt, hỏi: "Ngươi cảm thấy hai người hôm nay thế nào?"
Tiểu Mai nghiêng đầu suy nghĩ, sau đó cười nói: "Trông đều rất tuấn tú, nhưng không bằng công tử."
Thường Hạo Văn khẽ cười, mắng yêu một câu: "Tiểu nha đầu nông cạn nhà ngươi, ta nên nói ngươi thế nào mới tốt đây."
"Hì hì."
Tiểu Mai lè lưỡi cười hai tiếng: "Nếu thực sự phải nhận xét, thì Hứa Minh Uyên kia ăn nói rất lưu loát, có vẻ thông minh lanh lợi, còn vị huynh trưởng kia của hắn thì ngu ngốc hơn chút, cứ ngồi đó y như một khúc gỗ, thật vô vị."
"Hứa Minh Uyên xếp thứ hai, huynh trưởng của hắn là đích trưởng tử trong nhà, yêu cầu đương nhiên khác biệt.
Ngươi xem đại ca ta xem, chẳng phải cũng là tính tình trầm lặng đó sao, gặp mặt ta cũng chỉ đơn giản hàn huyên, rất ít khi cởi mở tâm tình, nói chuyện trên trời dưới đất."
"Đúng là vậy thật." Tiểu Mai suy nghĩ một chút rồi ngạc nhiên gật đầu: "Mỗi lần Tiểu Mai nhìn thấy đại công tử đều sợ hãi từ tận đáy lòng."
"Hứa gia có đích trưởng như thế là đủ để truyền lại gia nghiệp, ít nhất ở thế hệ của hai huynh đệ bọn họ vẫn sẽ không ngừng phát triển."
"Hơn nữa..."
"Hơn nữa cái gì, công tử?"
"Ta ngược lại có chút hâm mộ bọn họ, tuy không có kim ngọc mãn đường, nhưng lại được đối xử chân thành, không giống con cháu đích hệ của một số đại gia tộc, sinh ra tuy bọc trong gấm vóc lụa là, nhưng lại chẳng biết trong tấm lăng la kia sớm đã thêu kín những sợi chỉ tính toán."
"Không muốn đề phòng cũng không được."
"Có sao? Sao ta lại không nhìn ra?"
"Nha đầu ngốc, nếu ngươi có thể nhìn ra, vậy ngươi đã là tiểu thư chứ không phải nha hoàn rồi."