Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chưa kịp để Nhị Mao cất đồng tệ vào túi, lão què đã giật lấy từ tay hắn: "Nhanh làm việc đi."

Nhị Mao đã quen nên cũng không tức giận, cầm kìm sắt nhổ móng ngựa cũ đã mòn, sau đó lấy dao cạo sửa móng cho ngựa.

Trong lúc Nhị Mao cúi đầu bận rộn, nữ tử trẻ tuổi và hai người nam tử kia đang thì thầm nói chuyện ở cách đó không xa. Bởi vì ba người nói rất nhỏ nên không nghe rõ, chỉ biết ba người họ đang trên đường đến Đông Hải tìm thứ gì đó.

Không lâu sau, Nhị Mao sửa xong móng ngựa, bắt đầu đóng móng mới. Nữ tử trẻ tuổi rất quan tâm đến tọa kỵ của mình, liền đi tới cúi xuống quan sát, thấy Nhị Mao làm rất tỉ mỉ mới yên tâm.

Nhị Mao đóng xong móng ngựa, phát hiện bàn đạp bên phải hơi lỏng, liền siết chặt lại, sau đó cầm bàn chải chải lông bờm cho ngựa: "Xong rồi, mỹ nữ tỷ tỷ đi thong thả."

Nữ tử trẻ tuổi mỉm cười gật đầu, lại lấy ra một đồng tệ ném cho hắn: " Vất vả cho ngươi rồi."

Người nam tử đi cùng liếc nhìn Nhị Mao: "Niên kỷ còn nhỏ mà đã dẻo miệng."

Một người nam tử khác cười nói: "Đại sư huynh nặng lời quá rồi, người ta làm nghề vất vả, nói vài lời hay cũng là để kiếm sống thôi."

Ba người lật người lên ngựa, tiếp tục lên đường.

Ba người chưa đi được bao xa, lão què đã đến giật tiền. Nhị Mao không muốn đưa, nhưng lão què tuy gầy yếu mà sức lực lại lớn. Sau một hồi giằng co, cuối cùng đồng tiền vẫn bị lão ta giật mất, kèm theo lời mắng: "Tiểu hài tử không được có tiền, có tiền sẽ sinh hư."

"Đi theo lão, ta cũng chẳng học được gì tốt." Nhị Mao tức giận dọn dẹp đồ đạc.

"Ta đều tiết kiệm cho ngươi, sau này ngươi còn nhiều chỗ cần dùng tiền." Lão què nói.

"Cút sang một bên đi, lão để dành tiền mua quan tài cho mình đi." Nhị Mao chửi.

Bị mắng nhưng lão què cũng không giận, cười hì hì giúp Nhị Mao thu dọn đồ đạc, hai người lại đẩy xe lên đường.

Thời gian của hai người vốn đã không dư dả, lại bị trì hoãn giữa đường như vậy, khi đến thị trấn phía trước đã là canh hai, trời đã tối đen như mực.

Hai người đi đường cả ngày, bụng đã đói meo, nhưng lúc này khách điếm đã chuẩn bị đóng cửa, thức ăn cũng chỉ còn vài con cá muối và mấy cái bánh. Lão què móc tiền mua, sau đó dẫn Nhị Mao đến dưới mái hiên của một căn đại trạch để nghỉ ngơi.

Những năm nay, Nhị Mao theo lão què đi khắp nơi, luôn ăn gió nằm sương, rất ít khi vào khách điếm. Chỉ khi hắn bị bệnh, lão què mới đưa hắn vào khách điếm vài lần. Sau nhiều năm, Nhị Mao cũng quen rồi.

Trên xe có chiếu tre và chăn đệm đơn giản. Ăn xong, hai người vẫn mặc nguyên y phục nằm xuống ngủ ngay.

Nhị Mao mệt mỏi rã rời, ngủ thiếp đi, còn lão què thì trằn trọc, thở dài không thôi.

Nhận thấy lão què đứng dậy, Nhị Mao thở dài bất lực: "Lão đừng có lại đi rình người ta tắm rửa nữa, ngủ đi."

"Tiểu tử thối, ngươi nói chuyện với ta kiểu gì vậy, thật là vô lễ với bậc trưởng bối." Lão què mắng.

" Lão phải ra dáng một bậc trưởng bối chứ." Nhị Mao trở mình, "Bao nhiêu lần rồi, nửa đêm bị người ta đuổi chạy khắp nơi."

Lão què vốn không trong sạch, cũng không có lý lẽ gì để cãi lại Nhị Mao, chỉ có thể ngồi xuống lại, liên tục thở dài.

Nhị Mao bị lão ta làm ồn không ngủ được: "Thật không biết lão nghĩ gì, chẳng qua chỉ có thêm hai miếng thịt, có gì hay mà nhìn."

"Ngươi biết cái rắm gì." Lão què thuận miệng mắng.

Nhị Mao nói: " Lão thích nữ nhân như vậy thì cưới lão bà đi. Bao nhiêu năm qua, lão cũng để dành được một ít tiền, cưới lão bà chắc là đủ rồi."

Lão què thở dài: "Hầy, không được, làm nghề của chúng ta làm sao có thể ở một chỗ lâu dài."

"Theo lão ta đúng là ta đã xui xẻo tám đời, đến con lừa kéo cối xay cũng không đi nhiều bằng ta." Nhị Mao nói, "Chúng ta có nghề rèn sắt mài dao, tìm một nơi đông người mở tiệm rèn cũng được mà."

"Mở tiệm rèn gì chứ, cứ ở một chỗ trong thời gian dài thì sẽ không có tiền đồ gì đâu." Lão què nói, "Không đi nhiều, nhìn nhiều thì làm sao ngươi biết lòng người hiểm ác, ngươi lấy đâu ra kiến thức?"

Nhị Mao lười đôi co với lão ta, trùm đầu ngủ thiếp đi.

Không biết qua bao lâu, sự yên tĩnh của màn đêm bị tiếng chửi rủa the thé của một người nữ nhân phá vỡ: "Tên khốn kiếp đáng chém ngàn đao nào ở bên ngoài..."

Nghe tiếng phụ nhân hét lên, Nhị Mao bực bội trở mình. Từ khi hắn có trí nhớ, chuyện tương tự như vậy lão què đã làm không ít lần, nhưng lão què cũng có một khả năng, đó là luôn kịp thời rút lui, chưa bao giờ bị bắt.

Không lâu sau, lão què lắc lư trở về từ hướng bắc, tay cầm một bó hương bồ. Mùa hè ban đêm nhiều muỗi, thứ này có thể xua muỗi.

Sáng sớm hôm sau, hai người thức dậy lên đường. Lão què không bao giờ kiếm sống ở huyện thành hay thị trấn, luôn đi đến những thôn xóm hẻo lánh. Theo lời lão ta nói, huyện thành và thị trấn đều có tiệm rèn, tranh giành khách với họ dễ bị đánh.

Lần này lên đường, Nhị Mao đẩy xe đẩy một bánh đi rất nhanh. Phía trước chính là địa giới của Lai Châu. Nếu lão què không nói dối, thôn Vọng Hải ở Lai Châu chính là nơi hắn sinh ra. Bao nhiêu năm qua, lão què đối xử với hắn rất hà khắc, không ít lần khiến hắn tức giận và chịu khổ. Vì vậy, hắn luôn nghi ngờ bản thân bị lão què bắt cóc. Nếu đến thôn Vọng Hải và xác nhận những gì lão què nói đều là sự thật, vậy thì lão què đã có ơn với hắn, sau này phải đối xử tốt với lão ta hơn.