Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Tô Dật kỳ vọng lực lượng linh hồn của mình có thể tiến bộ thêm một bậc.
Xì xì xì...
Theo Tô Dật vận công tu luyện, trong không gian chung quanh, năng lượng từ hư vô buông xuống, tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, cuối cùng bay vào mi tâm hắn.
Loại năng lượng này tiến vào mi tâm, mang theo cảm giác ấm áp, như gió xuân phất qua, dễ chịu không nói nên lời.
Đối với hết thảy những điều này, Tô Dật đã quá quen thuộc.
Những năng lượng này xuất hiện là do tu luyện Ngự Thiên Quyết, có thể tăng cường lực lượng linh hồn, giống như võ giả tu luyện nguyên khí trong cơ thể vậy.
Linh hồn vốn là vật hư vô mờ mịt. Nhưng dưới sự tẩm bổ của loại năng lượng này, Tô Dật có thể cảm nhận rõ ràng sự tồn tại của nó.
Được năng lượng ấm áp bao phủ, lực lượng linh hồn trong đầu phát ra ánh sáng trong suốt, tùy ý dập dờn. Cảm giác này quá mức kỳ diệu, thư thái đến tận xương tủy.
Thời gian chầm chậm trôi qua, cả người Tô Dật bao phủ trong huỳnh quang, ánh sáng dập dờn, từ trong cơ thể tràn ra một loại khí tức cổ lão.
Giờ phút này dưới vách đá, một con yêu viên thân hình to lớn đang leo lên. Dù là vách đá dốc đứng trơn trượt, nó vẫn di chuyển cực kỳ nhanh nhạy. Tốc độ của nó rất nhanh, chẳng khác nào giẫm trên đất bằng.
Xoẹt...
Tô Dật đang tu luyện Ngự Thiên Quyết, trong nháy mắt thu lại thủ ấn, hai con ngươi mở bừng, tinh quang lấp lóe nhìn về phía trước.
Vừa rồi trong lúc tu luyện, bốn phía đều nằm trong cảm ứng của hắn, giống như có một loại cảnh tượng rõ nét hiện lên trong đầu, bao quát cả hành động của con đại viên kia.
- Tuyết Ngọc Man Viên!
Tô Dật chuyển mắt, lộ ra vẻ cảnh giác. Không ngờ Tuyết Ngọc Man Viên cũng đuổi theo tới đây. Khó trách lúc trước Hỏa Liệt Man Điểu giằng co với nó lại không bay đi, hóa ra Tuyết Ngọc Man Viên biết sào huyệt của đối thủ.
- Ngao...
Tuyết Ngọc Man Viên nhìn thấy Tô Dật, phát ra tiếng gào thét trầm thấp, thân thể phủ phục sang một bên, ánh mắt lộ ra vẻ kính sợ, không dám tới gần.
Tô Dật hơi kinh ngạc, Tuyết Ngọc Man Viên không hề có ác ý, nhưng không biết nó chạy đến sào huyệt của Hỏa Liệt Man Điểu để làm gì. Tuyết Ngọc Man Viên có thể nghe hiểu tiếng người, nhưng chưa thể mở miệng nói chuyện.
Tuy nó không có ác ý, nhưng Tô Dật không dám khinh thường. Hỏa Liệt Man Điểu còn đang ở trong không gian thần bí luyện hóa linh dịch trị thương, lấy tu vi hiện tại của hắn, căn bản không phải là đối thủ của Tuyết Ngọc Man Viên.
Không thể tiếp tục tu luyện Ngự Thiên Quyết, Tô Dật vừa phải đề phòng Tuyết Ngọc Man Viên, vừa bắt đầu luyện tập vũ kỹ ở một bên.
Vô luận là Bát Hoang Nộ, Xích Viêm Chưởng, Thất Thương Quyền hay Cuồng Long Trảm Tam Đao, tuy hắn đều có thể thi triển, nhưng như Cuồng Long Trảm Tam Đao chỉ có thể tung ra hai đao đầu, hay Thất Thương Quyền và Xích Viêm Chưởng dù thuần thục nhưng vẫn chưa đạt tới cực hạn.
Quen tay hay việc, lặp đi lặp lại rèn luyện, trong thực chiến sẽ càng thêm nhanh chóng, chiếm không ít ưu thế.
Vũ kỹ, mỗi người tùy theo độ thuần thục, tu vi, kỹ xảo mà uy năng kích hoạt ra cũng sẽ khác biệt. Nhưng nếu bỏ qua tu vi, trong cùng cấp độ, ai có độ thuần thục, kỹ xảo và tốc độ cao hơn, uy năng tự nhiên sẽ mạnh hơn.
Bên ngoài còn có tiểu đội mạo hiểm kia đang lùng sục, Tô Dật dự định khổ tu một đoạn thời gian để tăng cường thực lực. Dù sao dọc đường đi này cũng là rèn luyện, tiểu đội mạo hiểm kia xuất hiện cũng coi như thêm chút gia vị cho cuộc sống.
- Oanh...
- Phanh phanh phanh!
- Vù vù...
Dưới tán đại thụ che trời, không ngừng truyền ra âm thanh trầm đục, tiếng rít gió và tiếng xé không khí.
Trong mấy ngày tiếp theo, Tô Dật hoàn toàn đắm chìm trong việc luyện tập vũ kỹ. Xích Viêm Chưởng, Thất Thương Quyền, Cuồng Long Tam Đao... Tô Dật luyện tập không dưới trăm ngàn lần. Âm thanh xé gió trầm đục không ngừng vang vọng trên vách đá.
Tuyết Ngọc Man Viên vẫn luôn đứng ở đằng xa, hiếu kỳ quan sát Tô Dật. Nó không tới gần, cũng không có ý định rời đi. Thỉnh thoảng cảm nhận được khí tức của Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, nó lại càng thêm kính sợ.
Mấy ngày chung sống, Tô Dật đã có chút yên tâm. Mỗi lần tu luyện tới tình trạng kiệt sức, hắn sẽ vận công thổ nạp khôi phục. Sau khi tiêu hao đến cực hạn rồi hồi phục, tu vi lại tiến thêm một bước.
Hơn nữa dù mỏi mệt đến đâu, Tô Dật cũng không gỡ trọng kiếm ngàn cân trên lưng xuống, chỉ khi nào dùng trọng kiếm luyện lực cánh tay mới tạm thời tháo ra.
Bảy ngày sau, Tô Dật cảm giác được trong không gian thần bí có động tĩnh, vội vàng tiến vào bên trong.
Theo không gian thần bí mở ra, Tuyết Ngọc Man Viên cảm nhận được khí tức lan tràn trong sơn động, do dự một chút, cuối cùng không nhịn được mà đi theo vào.
- Cô...
Trong không gian thần bí, nhiệt độ nóng bỏng dập dờn, lực lượng thiên địa nồng đậm. Hỏa Liệt Man Điểu giương đôi cánh rộng gần mười trượng, lông vũ màu đỏ sáng chói như liệt diễm thiêu đốt, khí tức phun trào, năng lượng bốn phía không ngừng chen chúc truyền vào cơ thể nó.
- Yêu Linh Cảnh nhất trọng!
Tô Dật có chút vui mừng. Giờ phút này không chỉ thương thế trên người Hỏa Liệt Man Điểu hoàn toàn khôi phục, mà khí tức cũng đã đột phá đến Yêu Linh Cảnh nhất trọng. Sau khi dùng linh dịch trị thương, nó lại trực tiếp đột phá.
Tuyết Ngọc Man Viên xuất hiện trong không gian thần bí, hết thảy đều bị Tô Dật cảm ứng được. Cảm nhận khí tức nơi đây, Tuyết Ngọc Man Viên nằm rạp trên mặt đất, thân hình khổng lồ run rẩy, giống như đang đối diện với một tồn tại đáng sợ nào đó.
Nhìn thấy Hỏa Liệt Man Điểu đột phá, Tuyết Ngọc Man Viên càng thêm chấn động, trong mắt tràn đầy ngạc nhiên và quái lạ.
Không bao lâu sau, khí tức của Hỏa Liệt Man Điểu bình ổn lại, ánh lửa nóng bỏng nội liễm, một cỗ khí tức to lớn bao phủ không gian, gây ra phong bạo.
- Cô...
Ánh mắt sắc bén nhìn thấy Tuyết Ngọc Man Viên, trong mắt Hỏa Liệt Man Điểu bùng lên hỏa diễm, định bay tới tấn công.
- Dừng tay!
Tô Dật thấy thế, vội vàng quát khẽ.
- Cô...
Hỏa Liệt Man Điểu tê minh một tiếng, thân hình lập tức dừng lại trước mặt Tô Dật, nhưng ánh mắt sắc bén vẫn gườm gườm nhìn Tuyết Ngọc Man Viên, dường như giữa cả hai có không ít ân oán.
Tuyết Ngọc Man Viên nằm rạp trên đất, khí tức trong không gian này khiến nó kinh hãi. Giờ phút này nó cũng cảm nhận được khí tức trên người Hỏa Liệt Man Điểu, biết mình đã không còn là đối thủ.
Tô Dật vuốt ve Hỏa Liệt Man Điểu, quay sang nhìn Tuyết Ngọc Man Viên, ánh mắt khẽ động, hỏi:
- Về sau đi theo ta, ta giúp ngươi đột phá.
- Rống...
Nghe vậy, Tuyết Ngọc Man Viên vội vàng gật đầu, hai tay đấm ngực, lộ ra vẻ cao hứng kích động.
- Tốt, quyết định như vậy đi!
Tô Dật mỉm cười. Không gian thần bí và Hỗn Nguyên Chí Tôn Công có diệu dụng với Man Thú, vậy tại sao mình không mượn sức chúng?
- Phong thủy luân chuyển, chờ xem, lần sau gặp mặt, để xem ai mới là kẻ phải trốn!
Trong mắt Tô Dật lộ ra ý cười lạnh lẽo. Có Hỏa Liệt Man Điểu và Tuyết Ngọc Man Viên bên cạnh, lần sau nếu gặp lại tiểu đội mạo hiểm kia...