Thần Đế

Chương 103. Oan Gia Ngõ Hẹp, Mượn Dao Giết Người

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dật thổ nạp khôi phục xong, từ trong không gian thần bí bước ra khỏi sơn động.

Hô...

Hít một hơi không khí mát mẻ, Tô Dật vươn vai sảng khoái, sau đó bảo Hỏa Liệt Man Điểu chở mình xuống vách đá.

Việc này suýt chút nữa khiến Hỏa Liệt Man Điểu cắm đầu xuống đất, bởi trên lưng Tô Dật còn đeo thanh trọng kiếm ngàn cân. Cũng may hiện tại nó đã là Yêu Linh Cảnh nhất trọng, mạnh hơn cường giả Nguyên Linh Cảnh nhân loại không ít, nên ngàn cân thực tế cũng không thành vấn đề.

- Tuyết Viên, Hỏa Điểu, các ngươi theo sau, đừng đi quá sát.

Dưới chân vách đá, Tô Dật nhảy xuống, dặn dò hai con thú. Tuyết Viên và Hỏa Điểu là tên hắn đặt cho chúng.

Với khả năng của Hỏa Liệt Man Điểu, Tô Dật hoàn toàn có thể bay trên không trung để tìm kiếm tiểu đội mạo hiểm. Tuy cưỡi Man Thú bay lượn là điều hắn rất muốn làm, nhưng ba năm lăn lộn trong Man Yêu Sâm Lâm dạy hắn rằng, bay lượn trên trời không hề an toàn. Biết đâu có cường giả nào đó đi ngang qua thấy ngứa mắt lại ra tay đánh rớt. Hơn nữa, trong rừng cũng có những kẻ chuyên săn giết Man Thú cấp cao.

Nếu tiểu đội mạo hiểm kia ở gần, đi bộ sẽ tránh bị phát hiện sớm. Dù là tiểu đội nhỏ cũng sẽ có một hai kẻ thực lực không tầm thường tọa trấn. Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng. Trước khi thực lực vượt trội hoàn toàn, Tô Dật không muốn để lộ Tuyết Viên và Hỏa Điểu.

Lần này Tô Dật dự định chủ động xuất kích, tính sổ nợ cũ. Nếu bọn chúng còn dám tìm kiếm, hắn tuyệt đối sẽ không khách khí.

Một ngày sau, Tô Dật quả nhiên gặp được người, nhưng không phải tiểu đội mạo hiểm, mà là năm thiếu nam thiếu nữ trẻ tuổi.

Năm người này trạc mười sáu mười bảy tuổi, không lớn hơn Tô Dật là bao. Ba nam hai nữ, khí chất và y phục đều cực kỳ bất phàm.

Hai thiếu nữ đều tầm tuổi trăng tròn. Người bên trái mặc váy hoa rực rỡ, tóc đen xõa vai, da trắng như tuyết, đôi mắt sáng ngời. Thiếu nữ bên phải mặc váy đỏ, mặt trái xoan, đôi mắt linh động, khí chất rung động lòng người, khiến người ta không khỏi muốn nhìn thêm vài lần.

Tô Dật nhìn hai thiếu nữ, đặc biệt là cô gái váy đỏ, ngay cả hắn cũng không kìm được mà liếc nhìn thêm chút nữa.

- Tiểu tử, còn nhìn nữa tin ta móc mắt ngươi không!

Một tiếng quát vang lên. Trong ba thiếu niên, một kẻ khoảng mười bảy mười tám tuổi trừng mắt nhìn Tô Dật, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt vênh váo.

- Tên này thật kỳ quái, nhưng gan cũng không nhỏ, dám nhìn chằm chằm Bích Linh sư muội và Vân sư muội của chúng ta. Chẳng lẽ cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!

Một thiếu niên áo vàng khác lên tiếng, liếc nhìn Tô Dật đầy vẻ chế giễu không che giấu.

Nghe hai tên kia nói, Tô Dật chỉ nhàn nhạt liếc lại. Năm người này tuổi không lớn nhưng khí tức không yếu, Tô Dật cảm giác họ không thua kém gì thiếu môn chủ Hắc Sát Môn, thậm chí có người còn mạnh hơn.

Những người trẻ tuổi xuất chúng như vậy xuất hiện ở đây, chắc chắn có lai lịch lớn, vào Man Yêu Sâm Lâm có lẽ để rèn luyện. Đệ tử của các đại môn phái hay đại gia tộc vào đây rèn luyện cũng không phải chuyện lạ. Họ chỉ không dám tùy tiện vào Hỗn Loạn Vực, chứ Man Yêu Sâm Lâm thì vẫn dám đi.

- Nhìn người liền muốn móc mắt, không khỏi quá bá đạo đi? Nữ nhân xinh đẹp sinh ra để người ta ngắm, cảnh đẹp ý vui, ta quang minh chính đại nhìn thì đã sao? Còn muốn móc mắt ta, chỉ bằng thực lực của ngươi, sợ là chưa đủ trình!

Nhìn thiếu niên lên tiếng đầu tiên, Tô Dật vốn không muốn gây chuyện vì rắc rối của mình đã đủ nhiều, nhưng lời lẽ của tên kia khiến hắn rất khó chịu. Xưa nay hắn đâu phải kẻ giỏi nhẫn nhịn.

Nghe Tô Dật đáp trả, cả năm người đều sững sờ. Đặc biệt là ba thiếu niên, bọn họ giật mình nhìn Tô Dật đầy kinh ngạc. Hai thiếu nữ cũng âm thầm ngạc nhiên, bốn mắt nhìn nhau rồi tò mò đánh giá hắn.

- Tiểu tử, gan to lắm! Thật cho rằng ta không dám móc mắt ngươi sao!

Thiếu niên kia sắc mặt âm trầm. Bị một kẻ vô danh tiểu tốt coi thường trước mặt hai sư muội chẳng khác nào bị tát vào mặt, hắn nhìn chằm chằm Tô Dật với ánh mắt lạnh lẽo.

- Tên này chán sống rồi sao!

Thiếu niên thứ hai sau phút ngỡ ngàng thì vẻ trào phúng càng đậm.

Ánh mắt Tô Dật lấp lóe. Dù năm người này bất phàm, nhưng giờ phút này hắn thật sự không sợ. Hỏa Điểu và Tuyết Viên, con nào ra mặt cũng đủ xử lý bọn họ. Nếu đối phương thật sự động thủ, hắn cũng sẽ không khách khí.

- Quách Diễm sư huynh, trưởng lão đã dặn không được gây chuyện. Chúng ta đi thôi, nơi đây không giống trong tông môn.

Giọng nói thanh thúy vang lên từ thiếu nữ váy đỏ có khí chất rung động lòng người. Nàng nhìn Tô Dật, đôi mắt sáng long lanh nói:

- Ngươi đi nhanh đi, Man Yêu Sâm Lâm rất nguy hiểm, đừng chạy lung tung, sớm ra ngoài một chút.

- Coi như tiểu tử ngươi may mắn, có Bích Linh sư muội nói đỡ. Mau cút! Lần sau gặp lại sẽ không khách khí với ngươi!

Thiếu niên tên Quách Diễm hậm hực, nhưng Bích Linh sư muội đã mở miệng, hắn cũng không tiện nói thêm.

- Ai không khách khí với ai còn chưa biết đâu.

Tô Dật nhướng mày. Thiếu niên này chắc cũng giống đám đệ tử Thánh Sơn, tự cho mình là hơn người, coi thường thiên hạ.

- Tiểu tử, xem ra ngươi thật sự muốn chết!

Nghe vậy, trong mắt Quách Diễm lóe lên hàn quang. Hắn không ngờ một tên nhóc lôi thôi lếch thếch lại dám năm lần bảy lượt khiêu khích mình. Chuyện này nếu truyền về tông môn, hắn sẽ thành trò cười mất.

- Quách Diễm sư đệ, không nghe Bích Linh sư muội nói sao? Trưởng lão dặn không được gây chuyện, cần gì chấp nhặt với một tên tiểu tử? Ngươi giết hắn cũng chẳng chứng minh được gì. Giẫm chết một con kiến có thể chứng minh ngươi là cường giả sao?

Thiếu niên cuối cùng nhàn nhạt mở miệng, ánh mắt bình tĩnh nhưng mang theo ngạo khí vô hình. Hắn mặc cẩm y màu xanh, dáng vẻ tuấn lãng, khí chất phong độ nhẹ nhàng.