Thần Đế

Chương 105. Hỗn Chiến Rừng Sâu, Đao Quang Kiếm Ảnh

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Địa Minh Lang Khuyển có phát hiện, ở phía trước, nhanh lên!

Các bóng người lao đi vun vút, vẻ mặt hưng phấn không thôi.

- Mau nhìn, là tiểu tử kia!

Đột nhiên, đám người nhìn thấy một thiếu niên quen thuộc đang chạy ngược về phía mình. Bọn họ có bức họa, lại nghe qua miêu tả, chắc chắn là kẻ mình đang đau khổ tìm kiếm. Đặc biệt là đại hán dẫn đầu, hắn từng giao thủ với Tô Dật, sao có thể nhận lầm.

- Trợ thủ của ta đến rồi! Địa Minh Lang Khuyển bị giết, hiện tại các ngươi cũng nên trả giá! Giết cho ta!

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của tám người thuộc tiểu đội mạo hiểm, chỉ thấy thiếu niên kia lao tới, đại đao trong tay đã tuốt khỏi vỏ. Sau lưng hắn còn có ba thiếu niên khí thế hùng hổ, nguyên khí cuồn cuộn đuổi theo sát nút.

- Không ổn, tiểu tử kia có trợ thủ! Địa Minh Lang Khuyển đã bị giết!

Nhìn thấy cảnh này, tám đại hán không khỏi biến sắc. Hóa ra thiếu niên kia không đi một mình, hắn còn có đồng bọn. Nhìn tuổi tác ba người kia xấp xỉ nhau, lại giết được Địa Minh Lang Khuyển, chắc chắn là cùng một phe.

- Mới bốn tên nhãi ranh, sợ cái gì! Bắt sống!

Đại hán dẫn đầu quát lớn. Bọn hắn lăn lộn trong Man Yêu Sâm Lâm bao năm, chẳng lẽ lại sợ mấy đứa trẻ ranh? Nói xong, hắn tăng tốc lao lên.

- Tiểu tử này quả nhiên có trợ thủ!

Phía sau, Chu Đạt, Quách Diễm và Thanh Phong cũng đang ráo riết đuổi theo Tô Dật. Bỗng dưng phía trước xuất hiện mấy đạo thân ảnh mang theo khí thế sắc bén lao đến, khiến họ âm thầm biến sắc.

- Mấy tên phế vật mà thôi, nhất định không thể buông tha tiểu tử kia!

Quách Diễm đang cơn nóng giận, cảm ứng thấy khí tức mấy người kia cũng chẳng mạnh mẽ gì, liền không lùi mà tiến, tăng tốc đuổi theo.

- Giết! Còn sợ đám ô hợp này sao!

Chu Đạt cũng gầm thét, căn bản không sợ hãi, khí tức Nguyên Huyền Cảnh bùng nổ không chút giữ lại.

Dưới chân Tô Dật, nguyên khí thành hình, gia tốc phun trào. Nhìn tám người phía trước lao tới, không cần nghĩ cũng biết là người của tiểu đội mạo hiểm. Mắt hắn lộ ra nụ cười lạnh, tốc độ không hề giảm.

50 trượng, 30 trượng, 10 trượng...

Hai bên sắp sửa đụng độ, khí tức bùng nổ, không khí căng thẳng cực độ.

- Các ngươi đối phó bọn hắn trước, ta đi gọi thêm viện binh!

Tô Dật đang dẫn đầu, ngay khoảnh khắc sắp va chạm, đột nhiên xoay người, lướt nhanh vào rừng cây bên cạnh.

- Giết!

Lúc này, nhóm Chu Đạt, Quách Diễm đã đuổi tới nơi. Người của tiểu đội mạo hiểm cũng không kịp thu thế. Không ai ngờ Tô Dật lại đột ngột rẽ ngang như vậy. Nhưng giờ phút này, trong mắt họ, đối phương chính là đồng bọn của Tô Dật. Khí thế hung hăng, sát khí đằng đằng, hai bên lập tức lao vào nhau.

- Động thủ! Không cần lưu tình!

Thanh Phong sư huynh, người có uy tín lớn nhất trong nhóm, tay đã cầm sẵn bảo kiếm. Nguyên khí ngoại phóng, kiếm mang sắc bén như thực chất chém tới.

- Các ngươi xử lý mấy tên này, ta đuổi theo tiểu tử kia!

Đại hán dẫn đầu gầm lên, mắt dán chặt vào Tô Dật. Đó mới là mục tiêu chính. Trong nhóm này trừ hắn ra còn hai Nguyên Huyền Cảnh khác, dư sức đối phó mấy thiếu niên kia. Nhưng con mồi chính tuyệt đối không thể để thoát.

Tô Dật quay người rút lui. Hắn chẳng có hảo cảm gì với nhóm thiếu niên kia, hơn nữa biết rõ tu vi của họ dư sức đối phó với người của tiểu đội mạo hiểm. Vì thế khi thấy ba con Địa Minh Lang Khuyển, hắn đã nảy ra kế "Trai cò đánh nhau, ngư ông đắc lợi", giờ thì ung dung tọa sơn quan hổ đấu.

Hắn cũng sợ vạn nhất hai bên nhận ra hiểu lầm thì mình sẽ gặp rắc rối to, nên tốt nhất là chạy xa một chút.

- Tiểu tử, trốn đi đâu!

Đột nhiên, tiếng quát lớn từ sau lưng truyền đến, một bóng người đang nhanh chóng đuổi theo. Giọng nói này Tô Dật nghe rất quen, nhưng chân vẫn không ngừng chạy, cứ phải rời xa chỗ thị phi này đã.

Chỉ là trên lưng có trọng kiếm ngàn cân, tốc độ Tô Dật giảm đi đáng kể. Kẻ truy đuổi phía sau lại là cường giả Nguyên Huyền Cảnh, chẳng mấy chốc đã đuổi kịp.

- Tiểu tử, xem ngươi còn chạy đằng nào!

Đại hán gầm thét, dồn nguyên khí vào đoản thương trong tay, phóng mạnh về phía Tô Dật. Nguyên khí bao phủ khiến đoản thương phát sáng, mũi thương xé gió rít lên ô ô, lao tới như tia chớp.

- Xùy!

Đang chạy, Tô Dật cảm nhận nguy hiểm, thân hình lách nhanh sang bên, hiểm hóc tránh được đòn tấn công, nhưng đà chạy cũng bị khựng lại.

Ken két...

Đoản thương cắm phập vào gốc đại thụ phía sau, kình khí cường hãn suýt xuyên thủng thân cây, gỗ đá văng tung tóe.

- Xoẹt...

Tô Dật vừa bị đình trệ, đại hán đã lao tới. Thanh đoản thương thứ hai như điện xẹt, nguyên khí ngoại phóng, đâm thẳng về phía hắn, chiêu thức xảo trá sắc bén!

- Cuồng Long Tam Đao đao thứ nhất: Nộ Long Trảm!

Tô Dật cười lạnh, như đã sớm chuẩn bị. Trong mắt hắn ánh lên vẻ mong chờ, đao quyết thôi động, nguyên khí dâng trào hội tụ trên lưỡi đại đao.

- Ông!

Trong tích tắc, trên đại đao phảng phất có tiếng rồng ngâm vang vọng, tiếng gầm như phong lôi. Đao mang theo tư thái cuồng mãnh chém thẳng vào đoản thương.

- Xì xì xì...

Đao quang và mũi thương va chạm, hỏa quang vẩy ra, khí lãng xung kích, kình phong khuếch tán tứ phương khiến cát bay đá chạy!

- Đạp đạp!

Tô Dật lảo đảo lùi lại mấy bước, mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung chuyển.

- Xoẹt...

Đại hán kia thì bị đẩy lui mấy trượng, khuôn mặt lộ vẻ chấn kinh. Hắn chính là tên Nguyên Huyền Cảnh nhị trọng lần trước giao thủ với Tô Dật. Giờ phút này hổ khẩu tê rần, tay nắm đoản thương run lên bần bật.

Hắn vô cùng kinh ngạc. Lần trước giao đấu, tuy tiểu tử này quỷ dị nhưng vẫn bị hắn áp chế. Vậy mà vừa rồi đối oanh một kích, tiểu tử này lại chiếm thế thượng phong.

Xùy...

Rút thanh đoản thương trên cây ra, hai tay hai thương, ánh mắt đại hán không còn chút chủ quan nào, chăm chú nhìn Tô Dật.

Tô Dật ngước mắt nhìn đại hán. Chính là kẻ lần trước đã bị hắn hủy hai thanh đoản thương, giờ đã thay cặp mới.