Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Được, ngươi trị thương đi, ta giúp ngươi hộ pháp, yên tâm, sẽ không nhìn lén.
Tô Dật quay người phất tay, đi ra sơn động.
- Vậy thì tốt, không cho phép nhìn lén.
Nhìn Tô Dật rời đi, Bích Linh vẫn có chút không yên lòng, âm thầm liếc nhìn, sau đó lấy một tảng đá lớn chặn cửa sơn động lại, lúc này mới yên tâm.
- Ngược lại có chút đặc biệt.
Làm xong tất cả, Bích Linh lẩm bẩm, thiếu niên này so với Chu Đạt, Quách Diễm, Ngô Thanh Phong thật sự quá khác biệt.
Bên ngoài sơn động, nhìn cửa động đã bị lấp kín, Tô Dật bất đắc dĩ cười một tiếng, sau đó sắc mặt chìm vào trầm tư.
- Bích Huyết Linh Tham.
Trong lòng Tô Dật vẫn đang suy nghĩ về Bích Huyết Linh Tham, nếu mình có thể lấy được nó, vậy sẽ giải quyết được nguy cơ của gia gia.
Trong rừng rậm, xung quanh là một mảnh hỗn độn, đại thụ che trời gãy đổ, đá tảng vỡ nát, máu tươi văng khắp nơi. Hơn mười người sắc mặt ngưng trọng, thân thể run rẩy.
- Đội trưởng, lại có mười huynh đệ tinh nhuệ bị giết, chúng ta thật sự không thể tiếp tục nữa!
Một đại hán gầy gò nhìn Đào Thiên Thành nói, trong đội ngũ đã không còn lại bao nhiêu người.
- Lại có dấu vết của Man Thú, căn bản không phải tiểu tử kia giết, hỗn đản!
Đào Thiên Thành kiểm tra bốn phía, cảm nhận được khí tức của Man Thú, lại nhìn những thi thể máu thịt be bét, đây tuyệt đối là do Man Thú gây ra.
- Chẳng lẽ tiểu tử kia còn có tọa kỵ Man Thú cường đại!
Đại hán gầy gò biến sắc, hắn đã cảm nhận được dấu vết của Man Thú lưu lại ở vài nơi, chuyện này chỉ có thể chứng minh bên người tiểu tử kia có tọa kỵ Man Thú đi theo, vậy thì phải xem xét lại thân phận của tiểu tử kia.
- Mặc kệ hắn có tọa kỵ Man Thú hay không, ta cũng sẽ không buông tha.
Sắc mặt Đào Thiên Thành âm trầm, hắn một tay gây dựng nên đội ngũ lớn như vậy, bây giờ tổn thất thảm trọng, cho dù là ở ngoại vi Man Yêu Sâm Lâm, Đào Thiên Thành hắn cũng thanh danh mất sạch. Nếu không bắt sống tiểu tử kia, sau này trong Man Yêu Sâm Lâm sẽ không còn chỗ cho Đào Thiên Thành hắn nữa. Tổn thất to lớn như vậy, chỉ có bắt sống tiểu tử kia giao cho Hắc Sát Môn mới có thể bù lại chút ít.
- Phó đội trưởng đâu, sao còn chưa đến hội quân!
Sắc mặt Đào Thiên Thành không vui, có Man Thú tu vi không thấp xuất hiện. Từ dấu vết xung quanh phán đoán, Man Thú còn không chỉ một con, sự việc đã ngày càng vượt xa dự liệu của hắn, hắn không thể không chuẩn bị vẹn toàn.
- Đội trưởng, phó đội trưởng truyền tin đến, nói làm xong việc sẽ đến hội quân.
Đại hán gầy gò nói.
- Uông Dư Thần muốn làm cái gì, không coi ta ra gì sao.
Sắc mặt Đào Thiên Thành rất khó coi, hắn đã phái người truyền tin mấy lần mà phó đội trưởng Uông Dư Thần vẫn chưa tới, đây rõ ràng là không coi hắn ra gì.
- Cẩn thận đề phòng, có người đến!
Lời còn chưa dứt, sắc mặt Đào Thiên Thành đột nhiên biến đổi, nhìn về phía trước.
- Ngao ngao ngao...
Bỗng dưng, phía trước truyền đến tiếng thú gào, rừng cây rung động. Chỉ trong vài nhịp thở, hơn hai trăm con Địa Minh Lang Khuyển lao ra từ trong rừng, dáng vẻ hung hãn, răng nanh trắng ởn, khiến người ta run rẩy.
Bọn họ có hơn mười người, nhưng giờ khắc này đối mặt với hơn hai trăm con Địa Minh Lang Khuyển, cũng không nhịn được rùng mình.
- Thú triều sao, tại sao lại có nhiều Địa Minh Lang Khuyển như vậy!
Có người run rẩy hỏi, nhiều Địa Minh Lang Khuyển như vậy, mặc dù thực lực không quá mạnh, nhưng không phải mấy người bọn họ có thể đối phó.
- Không, Địa Minh Lang Khuyển không nhiều, một bầy tối đa chỉ có mấy con. Nhiều Địa Minh Lang Khuyển như vậy, chỉ có thể là được nuôi dưỡng!
Có người đáp lại, nhiều Địa Minh Lang Khuyển như vậy không thể nào là thú triều, hẳn là có người thuần phục.
Giờ phút này, sắc mặt Đào Thiên Thành cũng âm trầm, hắn nhớ rõ lần trước hắn tìm người mua hai mươi con Địa Minh Lang Khuyển cũng đã rất khó khăn. Mà giờ khắc này có thể huy động nhiều Địa Minh Lang Khuyển như vậy, người đứng sau tuyệt đối không đơn giản.
- Vụt vụt.
Theo sát phía sau bầy Địa Minh Lang Khuyển, mấy chục bóng người lướt ra.
- Là người của phó đội trưởng, phó đội trưởng đến rồi!
Nhìn thấy đại hán thân hình hơi béo đi đầu, người của tiểu đội mạo hiểm nhất thời vui mừng, đại hán đi đầu chính là phó đội trưởng Uông Dư Thần.
Đào Thiên Thành không vui mừng, sắc mặt nghi ngờ nhìn những người bên cạnh Uông Dư Thần. Có một bộ phận là huynh đệ trong đội, nhưng phần lớn là người lạ, khí tức rất mạnh, vừa nhìn đã biết không đơn giản.
Đặc biệt là một lão giả khoảng năm mươi tuổi, thân hình cao hơn những người khác cả một cái đầu, lại gầy như que củi, áo choàng màu nâu bao bọc thân người, hai má hóp lại, xương gò má rất cao, trán nhô ra, ánh mắt sâu hoắm, giống như một con dạ quỷ.
- Hắc Sát Môn!
Nhìn thấy lão giả kia, trong lòng Đào Thiên Thành không nhịn được run lên. Người này tuyệt đối là cường giả, còn không phải cường giả bình thường. Quan trọng hơn là, trên người đối phương có tiêu chí thống nhất. Tuy hắn chưa từng giao thiệp với người của Hắc Sát Môn, nhưng không có nghĩa là không biết, đây chính là tiêu chí của Hắc Sát Môn.
- Đội trưởng, để ta giới thiệu cho ngài một chút, đây là Hắc Diêu hộ pháp của Hắc Sát Môn.
Uông Dư Thần tiến lên, thân hình mập lùn, mặt mày tươi cười, đến trước mặt Đào Thiên Thành nói.
- Uông Dư Thần, ngươi…
Đào Thiên Thành biến sắc, đây là người của Hắc Sát Môn. Giờ phút này, vị phó đội trưởng này dẫn người Hắc Sát Môn đến, hắn làm sao không biết đây là Uông Dư Thần tự mình liên hệ, muốn đầu nhập vào Hắc Sát Môn.
- Đội trưởng, nói tình hình cho Hắc Diêu hộ pháp đi, có tin tức của tiểu tử kia không?
Uông Dư Thần mỉm cười, dường như không để ý đến sắc mặt khó coi của Đào Thiên Thành.
- Hiện tại tiểu tử kia ở đâu, có phải người mà Hắc Sát Môn ta muốn tìm không? Ta muốn toàn bộ tin tức, nếu không ngươi biết hậu quả!
Hắc Diêu nhìn Đào Thiên Thành, thanh âm chói tai như dạ quỷ rít gào, khiến người nghe trong lòng cực kỳ khó chịu.
…
Một ngày sau, cửa sơn động mở ra.
Bích Linh đi ra, trên người đã thay một bộ y phục khác, mái tóc dài rủ xuống vai, dung nhan rực rỡ, môi son không tô mà đỏ, khuôn mặt cũng khôi phục vẻ hồng hào.
Bên ngoài sơn động, Tô Dật đang ngồi trước đống lửa, trên mặt còn dính chút tro bụi. Nhìn Bích Linh từ trong sơn động đi ra, ánh mắt không khỏi ngẩn ngơ.