Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Trong lực lượng thần bí kia còn ẩn chứa một loại khí tức không thể khiêu khích, uy nghiêm hủy diệt, giống như muốn phá hủy tất cả.
Giờ phút này thần trí của Tô Dật mơ mơ màng màng, dưới sự ảnh hưởng của khí tức này, càng muốn phá hủy tất cả kẻ địch.
- Rắc rắc...
Thân thể không cách nào tiếp tục gánh chịu lực lượng thần bí kia, da thịt bên ngoài bắt đầu bong tróc, máu tươi đầm đìa.
Nếu không phải thân thể Tô Dật còn tính là kiên cố, giờ phút này e là đã bạo thể mà chết.
Nhưng giờ phút này, Tô Dật dường như không cảm nhận được thân thể đau nhức, hai con ngươi đã đỏ thẫm như máu, khí tức trên người càng ngày càng cuồng bạo đáng sợ.
Hắc Diêu dường như cảm giác được điều gì, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Tô Dật, công kích đang ngưng tụ cũng đình trệ lại.
Hắn đang chờ đợi, có lẽ không cần mình ra tay, tiểu tử kia cũng sẽ bạo thể mà chết, đến lúc đó nói không chừng còn tìm được chỗ tốt gì.
Mà tiểu tử kia bạo thể mà chết, Hắc Diêu cũng không muốn tới gần, nếu như lực lượng đáng sợ kia nổ tung, hắn cũng sẽ bị thương.
Trên người máu chảy đầm đìa, khí tức của Tô Dật còn đang tăng cường, thủ ấn bắt đầu ngưng kết, như dẫn dắt lực lượng đáng sợ kia ngưng tụ.
- Phụt phụt...
Trong miệng Tô Dật phun máu, thân thể vỡ tan.
Thần trí mơ mơ màng màng, Tô Dật biết hôm nay mình không thể chết, phải phá hủy tất cả kẻ địch, trả bất cứ giá nào cũng không tiếc.
Lực lượng thần bí ngưng tụ trong tay.
Tô Dật cưỡng ép dẫn đạo, ngưng tụ trong lòng bàn tay, dần dần hóa thành quang cầu lớn cỡ nắm đấm, đỏ thẫm, như một mặt trời nhỏ.
Lực lượng thần bí ngưng tụ càng nhiều, thân thể Tô Dật gánh chịu càng lớn, những nơi nổ tung trên người càng nhiều.
Bành bành...
Trên lưng Tô Dật cũng bắt đầu vỡ tan, máu tươi văng ra, nhưng viên cầu trên lòng bàn tay lại lớn thêm, lực lượng cuồng bạo càng thêm ngưng thực.
- Chuyện gì xảy ra, đây là muốn thành công sao!
Sắc mặt Hắc Diêu đại biến, cảm giác xung quanh quang cầu có năng lượng thiên địa dao động, ẩn chứa một luồng lực lượng khiến hắn hãi hùng khiếp vía.
- Phụt phụt...
Thời điểm một tia lực lượng cuối cùng đi vào quang cầu, trong cơ thể Tô Dật khí huyết cuồn cuộn, miệng phun máu tươi, sắc mặt trắng bệch đến cực hạn.
Nhưng lúc này, quang cầu trước người Tô Dật cũng chói lòa đến đỉnh điểm.
- Giết!
Trong mắt hoàn toàn đỏ sẫm, Tô Dật nhìn Hắc Diêu, như phản xạ có điều kiện, trực tiếp quăng về phía Hắc Diêu.
Vút...
Quả cầu ánh sáng xẹt qua hư không, trông rất bình tĩnh.
Trong nháy mắt đó, thậm chí không có bất kỳ khí tức nóng bỏng nào tràn ra.
Nhưng càng như thế, Hắc Diêu lại dường như cảm giác được điều gì, lông tơ toàn thân dựng thẳng.
- Âm Mộc Lao Lung!
Hắc Diêu hét lớn, trong tay vô ý thức ngưng tụ thế công, nhất thời bao phủ ra, thần sắc cực kỳ ngưng trọng.
- Vút vút vút...
Trong nháy mắt, trước người Hắc Diêu có lực lượng quỷ dị bộc phát, mang theo sinh cơ bừng bừng, lại ẩn chứa huyết tinh và âm hàn nồng đậm.
Sau đó quanh người Hắc Diêu, từng cây Thụ Đằng giống như mũi tên, hừng hực xen lẫn, bao phủ về phía Tô Dật.
Tô Dật ngưng tụ quang cầu, cũng vào lúc này xẹt qua hư không bay tới.
Thời điểm chạm vào Thụ Đằng, quang cầu bình tĩnh đột nhiên co rụt lại, sau đó bành trướng.
Một luồng khí tức đáng sợ phóng thích ra, trực tiếp nổ tung.
Trong chớp mắt, một tiếng nổ trời long đất lở vang vọng mây xanh, kinh thiên động địa!
- Ù ù...
Quang cầu nổ tung, khí tức nóng rực càn quét, như một ngọn núi lửa đang phun trào.
Ào ào ào...
Năng lượng nóng rực bao phủ không gian, nhấc lên từng tầng từng tầng gợn sóng, xen lẫn liệt viêm mãnh liệt, như gió lốc khuếch tán.
Liệt viêm đáng sợ bao phủ bốn phương tám hướng, chỉ trong nháy mắt đã lan khắp toàn trường.
Đám cường giả Hắc Sát Môn đang giao thủ, lúc này đều không nhịn được ngẩng đầu, rùng mình, mắt lộ ra vẻ sợ hãi.
- Ngao ô...
Thời điểm khí tức kia khuếch tán nổ tung, mấy con Man Thú gào thét rít lên, như đang quỳ bái.
Phần phật...
Liệt viêm mãnh liệt, Thụ Đằng lặng yên không một tiếng động bị hủy diệt.
Đá núi đại thụ ở bốn phía đều vô thanh vô tức tan biến.
- Nhanh tránh!
Mấy cường giả Hắc Sát Môn, Đào Thiên Thành… nhìn thấy liệt viêm nổ tung bao phủ, đều âm thầm nuốt nước bọt, ý sợ hãi từ sâu trong linh hồn tràn ngập ra, không khỏi vội vàng chạy trốn.
- Ngao ô...
Mấy con Man Thú cũng gào thét lùi lại.
Khí tức liệt viêm đáng sợ kia bao phủ, bất luận sinh linh nào cũng không dám tới gần, lan tràn phạm vi trăm trượng, lúc này mới dần dần bình ổn lại.
Bốn phía tất cả sự vật đều bị hủy diệt, san thành bình địa!
Mà giờ khắc này ở trung tâm, hai bóng người vẫn đứng sừng sững.
Tô Dật đứng thẳng tắp, quần áo trên người rách nát, ánh mắt đỏ thẫm, tuy trên người máu tươi đầm đìa, lại như chiến đao uống máu, trông rất khiếp người.
- Phụt phụt...
Hắc Diêu nhìn chằm chằm Tô Dật, bỗng dưng phun ra một ngụm máu tươi, mái tóc bay múa lộn xộn, sắc mặt trắng bệch, khí tức trên người uể oải xuống.
- Rắc rắc...
Gần như cùng lúc, trường bào trên người Hắc Diêu nổ tung, da thịt vỡ vụn, máu tươi đầm đìa, có chỗ thậm chí sâu thấy xương, cực kỳ thê thảm.
- Sao có thể, điều đó không thể nào...
Giờ phút này thần sắc của Hắc Diêu từ lâu đã bị hoảng sợ kinh hãi thay thế, hắn không dám tin, cũng không dám tưởng tượng, vì sao mình lại bại.
- Ai cản ta thì phải chết!
Tô Dật quát khẽ, con mắt nhìn Hắc Diêu, trong con ngươi tràn ngập sát ý!
- Lui, mau lui lại!
Tiếng hét lớn kia rơi vào tai Hắc Diêu, như Thiên Lôi oanh kích, làm trái tim hắn run rẩy hoảng sợ, mang theo thân thể tàn tạ bay lên không trung, không dám lưu lại nơi này nữa.
- Trốn, mau trốn!
Nhìn thấy Hắc Diêu cũng trốn, đám người Đào Thiên Thành sao dám ở lại lâu, vội vàng ngưng tụ thú ảnh, bay lên không trung bỏ chạy.
Nhìn Hắc Diêu bỏ chạy, biến mất ở xa xa, hai con ngươi đỏ thẫm của Tô Dật lấp lóe, biến thành màu đen, thân thể tàn tạ lập tức ngã xuống đất.