Thần Đế

Chương 137. Đêm Trăng Đàm Đạo, Kỳ Ngộ Cường Giả Thần Bí

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Chùm sáng thần bí trong đầu Tô Dật đột nhiên bắn ra ánh sáng, một lực lượng thôn phệ tuôn ra.

Sau đó Tô Dật còn chưa kịp phản ứng, Nguyên Thạch trong lòng bàn tay đã hóa thành một đống bột phấn, mất đi ánh sáng, giống như Trắc Nguyên Thạch ban đầu ở Man Thành.

Tô Dật nhíu mày, móc ra một viên Nguyên Thạch khác để thử.

Chỉ là kết quả vẫn giống nhau, chùm sáng thần bí lập tức tuôn ra hấp lực, trực tiếp hấp thu năng lượng trong Nguyên Thạch.

Tô Dật từ bỏ, không tiếp tục thử nghiệm nữa. Hắn có chút bất đắc dĩ, được một thứ thì sẽ mất đi một thứ tương ứng.

Võ giả khác có thể hấp thu Nguyên Thạch để tu luyện, nhưng trên người mình có chùm sáng thần bí, lại không cách nào hấp thu Nguyên Thạch.

Nhưng suy nghĩ một chút, Tô Dật cảm thấy điều này đối với mình cũng không ảnh hưởng gì nhiều.

Dù sao tu luyện trong không gian thần bí cũng có thể gia tăng tốc độ tu hành.

Mà không gian thần bí kia còn có thể tẩm bổ các loại linh dược, sinh ra linh dịch...

Đêm khuya, ánh trăng bao phủ dãy núi.

Tô Dật đứng trên đỉnh núi, nhìn ánh trăng treo cao, cảm nhận cảnh đêm tĩnh mịch.

Tô Dật trầm tư, lòng có suy nghĩ.

Từ khi đến thế giới này, cũng coi như đã trải qua không ít. Kiếp trước tầm thường vô vi, vốn tưởng rằng ở dị thế có thể tiếu ngạo phong vân, nhưng đến bây giờ vẫn còn phải trốn chui trốn nhủi trong Man Yêu Sâm Lâm.

Ở thế giới này, gia gia thương yêu mình nhất còn đang trọng thương, e là chống đỡ không được bao lâu.

Nghĩ đến đây, Tô Dật không khỏi bùi ngùi, trầm ngâm cất tiếng:

- Thiên cổ giang sơn, anh hùng không chốn tìm. Vũ đài ca tạ, phong lưu đều bị mưa dập gió vùi. Dưới trời chiều cỏ cây, đường quê quen thuộc, người đời kể chuyện năm xưa. Nhớ năm đó, kim qua thiết mã, khí nuốt vạn dặm như hổ...

Đến cuối cùng, thanh âm của Tô Dật càng lúc càng lớn, vang vọng trong bầu trời đêm.

Gió đêm khẽ lướt, áo bào phần phật, giờ khắc này hai con ngươi của Tô Dật phát sáng, đời này không nguyện ý sống uổng phí như thế nữa.

- Tốt, tốt, tốt...

Đột nhiên, có một thanh âm truyền đến, thăm thẳm mà tang thương.

- Ai!

Tô Dật giật mình, lần theo thanh âm quay đầu nhìn lại, chỉ thấy sau lưng chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một lão giả.

Lão giả tầm sáu mươi tuổi, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, trên cổ có những nếp nhăn thật sâu, mặc áo bào màu đen, đôi mắt hõm sâu, giờ phút này trong tay còn mang theo một hồ lô rượu, tản ra mùi rượu nồng đậm.

- Cường giả!

Tô Dật cảnh giác lui ra phía sau hai bước. Người này đêm khuya xuất hiện trong Man Yêu Đại Hạp Cốc, còn lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng mình, đây tuyệt đối là một cường giả thâm sâu khó lường.

- Nghe thanh âm của ngươi, tuổi tác hẳn không lớn, không cần sợ. Không trêu chọc lão phu, lão phu sẽ không ra tay, chỉ là nghe được bài từ này của ngươi, nhân lúc có chút men say, có chút hứng thú mà thôi.

Lão giả nhàn nhạt nhìn Tô Dật, nhìn ra hắn đang khẩn trương.

- Bái kiến lão tiền bối.

Tô Dật ôm quyền hành lễ, nhưng lòng cảnh giác vẫn còn, có điều đã thả lỏng một ít.

- Vốn không quen biết, không có tiền bối hay không tiền bối gì. Bài từ này của ngươi, là chính ngươi sáng tác?

Lão giả nhìn Tô Dật, trong mắt có chút hiếu kỳ.

- Bài từ này không phải ta sáng tác, chỉ là nhất thời cảm khái, không nghĩ tới quấy rầy tiền bối, xin thứ lỗi, tiểu tử cáo lui.

Tô Dật dự định rời đi, nửa đêm nửa hôm, ở trong Man Yêu Đại Hạp Cốc, mình vẫn nên sớm rời đi cho lành.

- Chậm đã, ta nói không cần lo lắng thì không cần lo lắng.

Lão giả gọi Tô Dật, uống một hớp rượu nói:

- Ta rất muốn biết, ngươi có cảm khái gì, nghe thi từ, giống như trong lòng có tâm sự.

Nhìn lão giả, Tô Dật thật không dám tùy tiện rời đi.

Vạn nhất lão gia hỏa thần bí này nói trở mặt liền trở mặt, sợ là mình ngay cả một đầu ngón tay của ông ta cũng đánh không lại.

Dù sao nhìn qua, dường như lão giả này thật sự không có ác ý, lại không dám tùy tiện rời đi, Tô Dật dứt khoát buông lỏng, đã tới thì an tâm ở lại.

Nhìn lão giả, Tô Dật nói:

- Thực ra không có quá nhiều cảm khái, chẳng qua cảm thấy nhân sinh nên như trường giang đại hải ầm ầm sóng dậy. Sống như hoa nở tỏa sắc, chết như lá thu yên tĩnh đẹp đẽ. Cho dù không thành rồng bay lên trời, cũng nên nhiệt huyết năng nổ. Tuổi già chí chưa già, chí ở ngàn dặm, binh sĩ tuổi già, chí lớn không dứt, bảo đao lộ hàn quang, uống máu chiến sa trường.

- Tốt, tốt, tốt.

Lão giả lại liên tiếp nói ba chữ tốt, lần này ánh mắt nhìn Tô Dật đã có dao động, mang theo chút kích động nói:

- Tốt một câu tuổi già chí chưa già, chí ở ngàn dặm, binh sĩ tuổi già, chí lớn không dứt, bảo đao lộ hàn quang, uống máu chiến sa trường!

- Lão tiền bối chê cười.

Tô Dật cười nhạt, cũng có chút cảm xúc, đến dị thế, đời này không muốn sống uổng, thiếu niên nên có chí ở bốn phương.

- Ha ha, không nghĩ tới ở trong Man Yêu Sâm Lâm lại có thể gặp được một người trẻ tuổi như ngươi. Bỏ áo choàng ra đi, ngươi hẳn đang trốn tránh người nào đó, có điều tối nay lão phu bảo vệ ngươi chu toàn. Có thể cùng lão gia hỏa ta uống mấy chén không?

Lão giả nhìn Tô Dật, đưa hồ lô rượu tới trước mặt hắn.

Tô Dật hơi chần chờ, sau đó gỡ áo choàng xuống, lộ ra khuôn mặt không quá trắng, nhưng ngũ quan lại cực kỳ lập thể.

Dưới ánh trăng, bóng người Tô Dật thẳng tắp, mày kiếm mắt sao, thâm thúy mà sắc bén.

Nhìn bộ dáng của Tô Dật, lão giả hơi kinh ngạc, giống như không nghĩ tới hắn còn nhỏ hơn mình tưởng tượng.

- Tốt, vậy tiểu tử không khách khí.

Tô Dật cười nhạt, tiếp nhận hồ lô rượu, ngẩng đầu uống một ngụm.

- Khụ...

Chỉ là rượu vừa vào bụng, Tô Dật kém chút nữa đã phun ra ngoài.

Rượu này quá mạnh, vào cổ họng như đao cắt qua, mang theo nhiệt khí, giống như cổ họng sắp bốc khói, sau đó khuếch tán toàn thân.

- Rượu thật mạnh.

Tô Dật có chút cứng ngắc, không nghĩ tới rượu này mạnh như vậy.

- Đây là đồ tốt, lão phu tốn không ít tâm tư mới lấy được một chút, sau khi uống, đối với ngươi có lợi mà vô hại.

Lão giả cười nhạt nói.

- Thật sao...

Tô Dật sững sờ, nhìn hồ lô rượu, sau đó không chút khách khí uống một ngụm nữa.