Thần Đế

Chương 33. Tỉnh Lại Sau Hôn Mê, Chí Tại Cường Giả

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Hưu...

Thật lâu sau, thiếu nữ áo đỏ mới thu kiếm. Nàng tầm mười lăm mười sáu tuổi, đôi mắt linh động, da thịt trắng hơn tuyết, xinh đẹp vô ngần, dung mạo tuyệt lệ.

- Ba năm rồi, cũng không biết tên hỗn đãn kia còn có mạng trở về Man Thành hay không.

Nhìn bầu trời, thiếu nữ áo đỏ mày liễu khẽ nhíu, môi đỏ hơi mím, nhẹ giọng nói:

- Hỗn đãn, ngươi tốt nhất đừng chết ở trong Man Yêu Sâm Lâm, ta muốn có một ngày tự tay giáo huấn ngươi.

- Vì cái gì ta lại không muốn hắn chết ở trong Man Yêu Sâm Lâm nhỉ? Vì sao ba năm này, hình bóng tên hỗn đãn kia cứ không ngừng hiện lên ở trong đầu ta?

Thật lâu sau, thiếu nữ áo đỏ lẩm bẩm. Mình hận tên hỗn đãn kia như thế, vậy hắn chết ở trong Man Yêu Sâm Lâm không phải là tốt nhất sao?

- Ta chỉ là muốn tự tay giải quyết hắn mà thôi.

Sau đó, thiếu nữ áo đỏ giống như đã tìm ra đáp án cho mình, nàng mỉm cười, trên khuôn mặt tuyệt lệ tỏa ra ánh sáng rạng rỡ. Mặc dù chỉ mới mười lăm mười sáu tuổi, nhưng giờ phút này nàng đã trổ mã duyên dáng yêu kiều, sợ là chừng hai năm nữa, không biết sẽ đạt tới cấp độ hồng nhan họa thủy nào.

Bình minh như kiếm, bổ ra màn đêm.

Tô gia, thời điểm trong miệng Tô Dật phun ra một ngụm máu đen, rốt cục hắn đã khôi phục ý thức.

Cảm nhận được phía sau có hai luồng khí tức ấm áp đang liên tục không ngừng tràn vào trong cơ thể mình, hai mắt Tô Dật dần dần mở ra.

- Dật nhi, cháu sao rồi?

Thanh âm quen thuộc truyền vào tai Tô Dật, phía sau hai luồng khí tức ấm áp lập tức biến mất.

Tô Dật chầm chậm quay người, thời điểm nhìn thấy thân ảnh quen thuộc ở sau lưng, sắc mặt hắn không khỏi đại biến.

Trong ánh mắt Tô Dật, hắn nhìn thấy gia gia Tô Vân Thiên, nhưng giờ phút này mái tóc của gia gia đã trắng như cước, vẻ già nua trên mặt như đã già thêm mười tuổi.

- Gia gia!

Tô Dật kinh hô, giãy dụa quay người lại.

- Đừng có hô to gọi nhỏ, ta không sao, chỉ là tiêu hao quá nhiều mà thôi.

Trên mặt Tô Vân Thiên lộ ra nụ cười, nhìn Tô Dật đã thức tỉnh, lão hỏi:

- Cháu cảm giác thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?

Nghe vậy, Tô Dật vô ý thức cảm nhận cơ thể mình một chút. Tuy thương thế rất nặng nhưng giống như không có việc gì lớn, ngược lại có hai luồng nguyên khí không thuộc về mình đang lưu động trong kinh mạch, hẳn là của gia gia Tô Vân Thiên.

- Gia gia, cháu không có gì trở ngại, ngài không nên vì cháu mà làm như vậy!

Tô Dật rất nhanh liền hiểu rõ, gia gia mệt mỏi như vậy sợ là có quan hệ rất lớn tới mình.

Tô Vân Thiên lau vết máu ở khóe miệng, khiến Tô Dật nhận ra sợ là gia gia đã bị thương, rất có thể là lúc giao thủ với Vương Toàn Đức gây ra.

Giờ phút này trong lòng hắn ngũ vị tạp trần. Từ nhỏ đến lớn, hắn cảm thấy mình chưa từng để lão gia tử bớt lo, bây giờ còn khiến lão gia tử vì mình mà trả giá nhiều như vậy.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi, cháu không có việc gì là tốt rồi. Gia gia già rồi, cũng sống không được bao lâu nữa, cháu thì không giống, cháu là tương lai của Tô gia, là miếng thịt trong lòng ta.

Nghe Tô Dật nói, Tô Vân Thiên rất cao hứng, cháu trai của lão rốt cục đã không sao.

- Gia gia...

Tô Dật đau lòng, áy náy không thôi.

- Dật nhi, ba năm này ở trong Man Yêu Sâm Lâm, có phải cháu đã gặp chuyện gì, hay đạt được cơ duyên gì không?

Sau đó Tô Vân Thiên hỏi. Hôm qua Tô Dật biểu hiện ra khí thế đáng sợ, cùng với tình huống lão tự mình cảm nhận được khi trị thương, ba năm này sợ là Tô Dật sớm đã không còn là Tô Dật lúc trước nữa.

- Gia gia, cháu...

Tô Dật muốn nói lại thôi. Hắn biết gia gia muốn hỏi gì, vốn dĩ đối với chùm sáng thần bí trong đầu, Tô Dật tự nhiên không cần giấu diếm gia gia.

Thế nhưng mang ngọc mắc tội, cộng thêm lần này ở trong cơn hôn mê gặp được hết thảy khiến Tô Dật cảm giác sợ là chùm sáng thần bí trong đầu mình còn thần bí hơn hắn tưởng tượng nhiều. Có lẽ gia gia biết càng ít ngược lại càng có lợi.

- Gia gia cũng không nhất định muốn biết, nhưng cháu phải nhớ kỹ, mang ngọc mắc tội. Bất kể như thế nào, có nhiều thứ ở trước mặt người khác nên ít dùng thì tốt hơn. Trước khi chưa có thực lực tuyệt đối, tuyệt đối không nên làm người khác chú ý, cây cao đón gió lớn, nhớ lấy.

Tô Vân Thiên tưởng Tô Dật không muốn nói, vì vậy thấm thía dặn dò.

- Tôn nhi biết, tất nhiên sẽ chú ý!

Tô Dật nhìn gia gia, trong ánh mắt không biết vì sao có chút ướt át, hết thảy đều là bởi vì mình:

- Gia gia, sẽ có một ngày cháu tất sẽ trở thành cường giả, vì gia gia tìm kiếm đan dược cường đại để kéo dài tuổi thọ, tăng thêm tu vi. Cháu không phải thiên tư tạp dịch gì cả, sự tại nhân vi!

- Ha ha ha ha!

Tô Vân Thiên cất tiếng cười to, nụ cười trên mặt cực kỳ rực rỡ:

- Thiên tư tạp dịch? Thiên tư tạp dịch mà có thể lấy Nguyên Hồn cảnh nhất trọng chống lại Nguyên Hồn cảnh cửu trọng đỉnh phong sao? Cháu trai của Tô Vân Thiên ta sao có thể là hạng tầm thường! Cho tới bây giờ ta đã biết, cháu trai của Tô Vân Thiên ta quyết không có khả năng tầm thường!

- Gia gia, Kỷ Siêu kia thế nào rồi? Chẳng lẽ cháu đã thua sao?

Tô Dật hỏi, có chút lo lắng. Hắn bất tỉnh nhân sự, không biết Kỷ Siêu thế nào, chẳng lẽ mình đã thua.

- Tiểu tử kia cũng không khá hơn cháu chút nào, cũng bất tỉnh nhân sự, các ngươi xem như không phân thắng bại.

Tô Vân Thiên thật cao hứng. Trải qua kiểm tra, lão càng xác định cháu mình tuyệt đối không phải thiên tư tạp dịch.

- Cha!

- Lão gia tử!

Theo tiếng cười to của Tô Vân Thiên, Tô Kính Đình và Tô Uyển Nhi ở ngoài cửa thủ hộ suốt một đêm bị kinh động, vội vàng đẩy cửa bước vào.

- Ca ca!

Thấy Tô Dật thức tỉnh, Uyển Nhi mừng rỡ không thôi, chỉ là nhìn sắc mặt Tô Dật tái nhợt, nàng cực kỳ lo lắng.

- Cha, ngài...

Nhìn thần thái của Tô Vân Thiên, ánh mắt của Tô Kính Đình rung động, đây chính là chuyện hắn lo lắng nhất.

- Được rồi, để Tô Dật tự mình trị thương, ai cũng không cho phép quấy rầy.

Tô Vân Thiên cắt ngang lời Tô Kính Đình, lão đứng dậy xuống giường, lấy ra một bình ngọc màu trắng nhìn Tô Dật nói:

- Trong này có mấy viên Nguyên Linh Đan, cháu ăn vào để trị thương, sớm ngày khôi phục.

Vỗ vỗ bả vai Tô Dật, Tô Vân Thiên lộ ra vẻ rất cao hứng, chỉ là thân ảnh già nua giờ phút này lại có chút tập tễnh, vô cùng suy yếu.

Tô Kính Đình đỡ lấy Tô Vân Thiên, khuôn mặt ngưng trọng rời khỏi phòng.

- Ca ca, huynh không có việc gì là tốt rồi, lần này huynh thật sự làm muội sợ chết khiếp.

Tô Uyển Nhi nhìn Tô Dật, con ngươi hiện đầy tơ máu, một đêm không chợp mắt vì lo lắng, giờ phút này nàng mới chính thức yên tâm.

- Ta đương nhiên sẽ không có việc gì, muội mau đi nghỉ ngơi đi.

Ánh mắt Tô Dật thu hồi khỏi bóng lưng của gia gia, nhìn về phía Tô Uyển Nhi. Không khó để nhận ra nha đầu này cả đêm không ngủ, võ giả tự nhiên không sao, nhưng Uyển Nhi lại là người bình thường, lại thêm lo lắng, sợ là chịu không nổi.

- Tốt, ca ca mau trị thương đi, nhất định phải nhanh khỏi đó.

Uyển Nhi gật đầu rời đi. Nàng biết hiện tại ca ca cần trị thương, vừa rồi lão gia tử cũng đã dặn dò.

Thời điểm đi tới cửa, Tô Uyển Nhi mỉm cười, quay đầu nhìn Tô Dật nói:

- Ca ca, trong lòng muội, ai cũng không sánh bằng huynh. Huynh là người lợi hại nhất, cường đại nhất trong lòng Uyển Nhi!

Nói xong, Uyển Nhi khép cửa phòng rời đi.