Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
- Điêu trùng tiểu kỹ!
Tuy khuôn mặt của Vương Toàn Đức hơi biến sắc, nhưng thần sắc vẫn bình tĩnh. Lão phất tay mà động, trong lòng bàn tay có nguyên khí hùng hồn giống như nước lũ tuôn ra, hung hăng va chạm với xương thú.
Ào ào ào…
Cả hai va chạm, năng lượng từ vị trí va chạm khuếch tán ra xung quanh.
Phanh phanh phanh...
Nham thạch bốn phía vỡ nát, đại thụ bị bẻ gãy, mặt đất rạn nứt, tiếng trầm đục vang lên như sấm.
- Vương bát đản, phiền phức lớn rồi!
Lúc này, thời điểm trung niên áo ngắn toàn lực ném ra xương thú, sắc mặt Tô Dật lại đại biến. Hắn cúi người co cẳng chạy giống như một mũi tên, trực tiếp chui vào đường lui đã sớm lưu ý từ trước.
Đường lui của Tô Dật là một mảnh rừng rậm ở bên cạnh sơn cốc, đại thụ dày đặc che trời, bụi gai rậm rạp.
Tô Dật rất rõ ràng thực lực của mình còn thấp, muốn ở trên đường bằng đào thoát thì sợ là nằm mơ cũng không cần nghĩ đến.
Quả nhiên, theo thân thể Tô Dật lướt đi, trung niên áo ngắn cũng trực tiếp chạy tới chỗ Tô Dật ẩn núp. Lão đã sớm chú ý tới phụ cận có cất giấu một thiếu niên, cho nên mới ở trước mặt Vương Toàn Đức đánh ra một chiêu giả, nếu bắt được thiếu niên này, có lẽ sẽ chuyển nguy thành an.
- Trốn!
Trong đầu Tô Dật chỉ có một chữ này. Tên đoàn trưởng kia lại để mắt tới hắn, giờ khắc này hắn chỉ có thể toàn lực trốn chạy, hi vọng Vương Toàn Đức có thể nhanh chóng đuổi theo.
Trong bụi gai dày đặc, Tô Dật bảy lần quặt tám lần rẽ, phương thức đào mệnh có thể nói là lô hỏa thuần thanh.
Hiện tại Tô Dật đã đạt đến Nguyên Hồn cảnh, toàn lực bạo phát giống như toàn thân có lực khí dùng không hết. Trong nháy mắt tiến vào rừng rậm, hắn đã xuyên qua được mấy chục trượng.
Trung niên áo ngắn vốn nghĩ có thể nhanh chóng bắt được thiếu niên kia, đến lúc đó dùng để uy hiếp Thánh Sơn.
Chỉ là lão không ngờ thiếu niên kia phản ứng nhanh như vậy, trốn chạy còn xảo trá đến thế, khiến lão cũng âm thầm sững sờ.
Nhưng tu vi cách nhau quá lớn, trung niên áo ngắn cũng là kẻ đã lăn lộn ở trong Man Yêu Sâm Lâm rất nhiều năm, lão lập tức đuổi kịp. Trên người nguyên khí phun trào, những nơi lão đi qua bụi gai đều bị chấn vỡ, đã sắp đuổi kịp Tô Dật.
Oanh!
Dưới năng lượng trùng kích, đá vụn kích xạ, làm cho Tô Dật lại phải trốn ra xa hơn.
Sắc mặt trung niên áo ngắn đại biến, không có chút do dự nào, chỉ có bắt được thiếu niên kia mới có thể có cơ hội sống sót.
Bởi vậy, trung niên áo ngắn không chút suy nghĩ, toàn lực truy sát Tô Dật.
Phanh...
Thời điểm Tô Dật đang tràn ngập nguy hiểm, thế công của Vương Toàn Đức lại đến, chấn cho trung niên áo ngắn lảo đảo.
Ba người truy đuổi nhau, cũng dần dần rời khỏi vòng chiến, chỉ còn có thể nghe được nơi xa truyền đến tiếng gầm gừ và âm thanh trầm đục.
- Tiểu tử, nhìn ngươi còn trốn đi đâu được!
Ánh mắt trung niên áo ngắn lộ vẻ sắc bén, lão lấy tay làm trảo, trực tiếp nắm tới bả vai của Tô Dật.
Trong nháy mắt, trảo ấn sắc bén khiến Tô Dật ngừng bước, không còn cách nào động đậy, nguyên khí trong thân thể giống như bị ngưng kết lại.
Trong tay áo, một thanh chủy thủ xuất hiện, nhưng giờ phút này Tô Dật mới phát hiện mình căn bản không có cách nào động đậy.
Vừa bắt được Tô Dật, sắc mặt của trung niên áo ngắn đại hỉ, lão vội vàng hét lớn:
- Dừng tay! Bằng không ta sẽ giết tiểu tử này!
- Ngươi nghĩ quá nhiều rồi!
Chỉ là đồng thời, bóng người của Vương Toàn Đức lại như quỷ mị xuất hiện ở sau lưng trung niên, thậm chí lặng yên không một tiếng động, tay lão đã bóp lấy cổ đối phương.
Trong chớp mắt, thần sắc của trung niên áo ngắn kinh biến, giống như gặp quỷ, tràn đầy vẻ không thể tin nổi mà nói:
- Tại sao có thể như vậy?
- Vừa mới đột phá Nguyên Linh cảnh nhất trọng mà thôi, ngươi sao có thể là đối thủ của ta.
Lời vừa dứt, trên cổ lão cũng truyền ra thanh âm "xoạt xoạt".
Trung niên áo ngắn ngã xuống đất, vẻ chấn kinh trong mắt còn chưa kịp thu liễm.
Trảo ấn trên đầu vai Tô Dật rơi xuống, có máu tươi tràn ra. Ngước mắt nhìn Vương Toàn Đức, Tô Dật cực kỳ cảnh giác. Hắn không để ý tới việc vừa mới trở về từ cõi chết, vội vàng lui ra phía sau mấy bước.
- Không nghĩ tới nhanh như vậy đã có cơ hội.
Nhìn Tô Dật, Vương Toàn Đức cười lạnh.
- Ngươi là cố ý?
Ánh mắt Tô Dật âm trầm. Giờ phút này làm sao hắn có thể không rõ, đoàn trưởng Dong Binh Đoàn căn bản không phải là đối thủ của Vương Toàn Đức.
Nếu Vương Toàn Đức một lòng muốn giết trung niên áo ngắn thì chỉ là chuyện trong mấy chiêu.
Nhưng Vương Toàn Đức đã cố ý sáng tạo cơ hội để cho hắn ở trước mặt đoàn trưởng Dong Binh Đoàn trốn xa như vậy, sợ là muốn tránh đi ánh mắt của mọi người.
Hết thảy đủ để chứng minh Vương Toàn Đức có bí mật muốn làm mà không thể cho ai biết.
- Tiểu tử ngươi rất thông minh, bất quá thật đáng tiếc!
Vương Toàn Đức cười nhạt. Một luồng khí tức vô hình bao phủ lấy Tô Dật, lão xách bả vai hắn lên, thuận tiện mang theo cả thi thể trung niên áo ngắn, bóng người xuyên qua rừng rậm.
- Vương Toàn Đức muốn giết ta diệt khẩu!
Tô Dật bị lực lượng vô hình giam cầm, dưới tình thế cấp bách nhưng không hề bối rối, ngược lại cực kỳ tỉnh táo.
Trong lòng Tô Dật suy tư, nếu như Vương Toàn Đức muốn giết người diệt khẩu, vậy trừ bởi vì hắn có hôn ước với Liễu Nhược Hi ra thì hẳn không còn chuyện gì khác.
Thân thể bị giam cầm, bị Vương Toàn Đức xách trong lòng bàn tay, giờ phút này Tô Dật hoàn toàn không cách nào động đậy, cũng không có cách nào điều động nguyên khí.
- Đây mới là cường giả! Mình quá yếu ớt, như thịt cá trên thớt, mặc người chém giết!
Tô Dật cảm nhận được giờ phút này mình tựa như thịt cá trên thớt gỗ, chờ đợi bị xâu xé. Ở thế giới võ đạo hưng thịnh này, thực lực mới chính là đạo lý.
Sau một lát, xuyên qua rừng rậm, bóng người bạt không bay lên, Tô Dật cảm giác được Vương Toàn Đức tung người mấy cái, giống như đã lên một điểm cao nào đó.
Quả nhiên, thời điểm Tô Dật bị Vương Toàn Đức ném xuống đất, hắn đã đến bên một vách đá, bốn phía mây mù phiêu miểu, vách núi cao ngất.
Xoẹt...
Vương Toàn Đức ném thi thể trung niên áo ngắn xuống vách núi.
Hủy thi diệt tích! Xem ra phiền phức lớn rồi!
Tô Dật cười khổ trong lòng. Hắn cực kỳ ngưng trọng, Vương Toàn Đức ném thi thể kia ở đây sợ là không hy vọng có bất kỳ người nào nhìn thấy dấu vết để lại.