Thần Đế

Chương 47. Vạn Thú Quy Tâm, Đột Phá Cảnh Giới

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Ánh mắt của Kim Sắc Đại Mãng nhìn chăm chú vào cây đại thụ che trời. Khí tức lan tràn ra kia khiến trong mắt nó đầy vẻ rung động, đầu lâu không khỏi thấp xuống, kính sợ phủ phục.

Nhưng giống như có thứ gì đó chèo chống, Kim Sắc Đại Mãng lập tức ngẩng đầu, như đang dập đầu với nhân loại bên trong kia, sau đó nó kéo lấy thân thể vết thương chồng chất, dọc theo rễ cây chậm chạp bò lên.

Man Thú ở bốn phía nhìn thấy một màn này không khỏi kinh ngạc, ánh mắt đầy chấn kinh.

Kim Sắc Đại Mãng chầm chậm tiến lên. Khí tức ở trong đoàn ánh sáng kia khiến nó kính sợ, chỉ là giờ phút này, như có thứ gì đó chèo chống nó không ngừng tiến lên. Nó cắn răng kiên trì, sau cùng trực tiếp tiến vào trong luồng ánh sáng.

Trên vách đá, giờ phút này có một con Đại Hổ, một con Tiểu Điêu hồng sắc, một con hồ điệp màu trắng đi ra. Nhìn Kim Sắc Đại Mãng tiến vào trong đoàn ánh sáng kia, chúng tựa hồ có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn cắn môi, bắt đầu nhích lại gần đoàn ánh sáng.

Một con chuột màu đen, lại lớn như một đứa trẻ, cũng lặng yên đi theo sau lưng Đại Hổ và Tiểu Điêu.

Phi điệp vỗ cánh, có quang mang ba động, lại lớn cỡ một trượng, đi theo sau lưng Hắc Thử.

Man Thú khác hai mặt nhìn nhau, muốn đi lên trước nhưng lại rất kiêng kị, không có dũng khí.

Trong không gian thần bí, Tô Dật ngồi xếp bằng. Thời gian chầm chậm trôi qua, trên người hắn nguyên bản vết thương chồng chất, không biết khi nào đã không còn nhìn thấy vết thương nữa, khôi phục như lúc ban đầu. Sắc mặt tái nhợt cũng bị vẻ hồng nhuận thay thế, nguyên khí chạy trong kinh mạch phát ra thanh âm róc rách.

Trong đầu, Tô Dật tiếp tục cảm ngộ Hỗn Nguyên Chí Tôn Công. Muốn trở thành cường giả, muốn ngày sau đạp lên Thánh Sơn, bầm thây Vương Toàn Đức, Tô Dật biết hy vọng của mình nằm ở Hỗn Nguyên Chí Tôn Công và không gian thần bí, đây chính là át chủ bài của hắn.

Nhưng loại chuyện tu luyện này cũng không vội vàng được, trước mắt trọng yếu nhất là tăng cường tu vi, nắm giữ chiến lực. Lần trước Bá Vương Quyền vô sư tự thông, còn có Bát Hoang Nộ, Tô Dật còn chưa tu luyện lần nào.

Bởi vậy, thừa dịp thời gian trị thương, Tô Dật tranh thủ tham ngộ phương pháp tu luyện Bát Hoang Nộ.

Bá Vương Quyền là quyền pháp, đơn giản mà bá đạo.

Bát Hoang Nộ là một bộ cước pháp, so với Bá Vương Quyền thì phức tạp hơn rất nhiều, có điều cũng lộ ra vẻ bá đạo uy nghiêm, có khí thế chân đá bát hoang.

Hoàn toàn đắm chìm ở trong sự tham ngộ, Tô Dật nghĩ ở dưới vách núi không thể nào có người ngoài đến, hắn cũng quên mất bên ngoài còn có Kim Sắc Đại Mãng.

Trong khí hải, nguyên khí nguyên bản khô kiệt nay lần nữa tràn đầy, phát ra thanh âm sấm sét, âm vang điếc tai.

Long!

Thời điểm nguyên khí trong khí hải đạt đến trạng thái sung mãn nhất, nguyên khí xoay tròn, xé rách giống như phong bạo, thanh âm sấm sét vang lên không dứt, cuối cùng phun trào, triệt để bao phủ ra ngoài, làm cho trong cơ thể Tô Dật truyền ra tiếng oanh minh, khí tức nhanh chóng kéo lên.

Dưới khí tức này bao phủ, không gian thần bí chấn động một hồi, sau một lát mới bình ổn lại.

Phần phật...

Động tĩnh như vậy cũng làm cho Tô Dật lấy lại tinh thần, hắn thu thủ ấn, dừng thổ nạp.

- Xoẹt...

Hai mắt mở ra, trong mắt Tô Dật ánh sáng loá mắt như một tia thiểm điện lướt đi, sau đó nội liễm lại, sắc bén mà thâm thúy.

- Không biết đã qua mấy ngày rồi, cuối cùng cũng đã khôi phục.

Trước tiên cảm nhận hết thảy trong cơ thể mình, Tô Dật hơi vui vẻ. Cũng may là đã khôi phục, trọng yếu nhất là tựa hồ hắn còn tiến bộ không ít, loại cảm giác trong lúc vô hình kia làm cho Tô Dật biết mình giống như còn đột phá thêm một tầng.

- Chẳng lẽ đây chính là Nguyên Hồn cảnh nhị trọng?

Tô Dật nhướng mày, loại cảm giác đột phá này thật sự quá mức thoải mái.

Nhưng lập tức, Tô Dật âm thầm nhíu mày, nghĩ tới việc mình còn đang ở trong hiểm cảnh, con Kim Sắc Đại Mãng kia còn đang ở bên ngoài nhìn chằm chằm.

- Mẹ kiếp, sao lại thế này...

Bỗng dưng, Tô Dật trợn tròn mắt. Chỉ thấy trong không gian nguyên bản chỉ rộng mười trượng, giờ phút này đã bị nhét lít nha lít nhít, phóng tầm mắt nhìn tới toàn là Man Thú. Thứ hắn vừa rồi còn lo lắng là Kim Sắc Đại Mãng nay đang ở ngay trước mắt.

- Không ổn...

Hoàn toàn là một loại bản năng, cộng thêm ba năm rèn luyện, Tô Dật vô ý thức nhảy dựng lên, trực tiếp lùi lại phía sau.

Tô Dật nhanh chóng lùi lại, trong lòng không khỏi kinh ngạc. Chỉ thấy đám Man Thú kia đều bị một loại ánh sáng bao phủ, ánh sáng này đến từ chỗ sâu trong không gian này, như từ trên trời giáng xuống, sau cùng bao phủ lên người các con Man Thú.

Từng con Man Thú nhắm chặt hai mắt, toàn thân phát sáng. Dưới ánh sáng bao phủ, cả người chúng rạng rỡ như được phủ lên một tầng thần quang.

Tô Dật cảnh giác nhìn đám Man Thú trước mắt. Một con Đại Hổ, một con Tiểu Điêu hồng sắc, một con phi điểu màu trắng, một con Hắc Thử lớn như đứa trẻ, một con phi điệp trắng như ngọc, cộng thêm Kim Sắc Đại Mãng đều xuất hiện ở trong không gian thần bí, đây rốt cuộc là cái quỷ gì thế này?

Điều khiến Tô Dật ngạc nhiên nhất là còn có hai quả trứng lớn chừng bàn tay màu vàng kim nhạt, giờ phút này cũng bị ánh sáng trong không gian thần bí bao phủ, lộ ra một loại thần quang.

- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Tô Dật trợn tròn mắt, hoàn toàn không biết chuyện gì đang phát sinh.

Xoẹt...

Nhưng lúc này, ánh sáng trên hư không dần dần tán loạn, sau cùng biến mất không thấy gì nữa.

Ánh sáng bao phủ trên người từng con Man Thú cũng biến mất theo. Đám Man Thú lập tức tỉnh lại, mở hai mắt ra, khí tức vô cùng cường hãn.

- Thật mạnh, đều là Yêu Huyền cảnh! Không đúng, Kim Sắc Đại Mãng đã đột phá rồi!

Thời điểm đám Man Thú thức tỉnh, hoặc lớn hoặc nhỏ đứng vững, khí tức phóng thích ra khiến Tô Dật trợn tròn mắt.

Giờ phút này khí tức trên người đám Man Thú đều là Yêu Huyền cảnh, Kim Sắc Đại Mãng còn mạnh hơn trước không ít, giống như đã đột phá!

- Ngao ô...

- Tê tê...

Man Thú gào thét, thời điểm nhìn thấy Tô Dật, chúng giống như nhìn thấy Hoàng giả, nhất thời nằm rạp trên mặt đất, ánh mắt đầy vẻ kính sợ.

- Chuyện gì xảy ra vậy?

Tô Dật nhìn đám Man Thú trước mắt, cảm thấy chúng không hề có ý định công kích mình, ngược lại còn nằm rạp trên mặt đất, hắn nghi hoặc không hiểu, có chút khiếp sợ!

Tô Dật triệt để trợn tròn mắt. Một màn này thật không thể tin nổi, những con Man Thú kia vốn nên hung tàn, nhưng giờ phút này lại kính sợ hắn như vậy.

Chẳng lẽ...

Ánh mắt Tô Dật âm trầm, giống như đã nhớ tới điều gì đó.