Thần Đế

Chương 57. Ngự Hồn Chi Đạo, Chí Cao Vô Thượng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Mặc dù người thần bí kia giam lỏng hắn, nhưng chí ít lão không có tâm hại hắn, những ngày này còn chỉ đạo hắn tu luyện.

- Không phải nói lão hủ không bỏ ra nổi công pháp Hoàng phẩm sao? Ha ha!

Thanh âm tang thương cười lạnh, lộ ra vẻ rất ngạo khí. Không cho tiểu tử kia mở mang tầm mắt thì tiểu tử kia còn dám coi thường lão.

- Hắc hắc, là tiểu tử ánh mắt kém cỏi, xem thường tiền bối rồi.

Tô Dật ngượng ngùng cười một tiếng, ánh mắt hắn âm thầm chuyển động nói:

- Không biết tiền bối còn có vũ kỹ Hoàng phẩm nào không? Nếu không thì Vương phẩm cũng được, dù sao ta cũng đang nhàm chán, có thể tu luyện một chút.

- Tuy Hoàng phẩm, Vương phẩm chỉ là đồ vật bình thường, nhưng ngươi thật sự coi những đồ chơi này là rau cải trắng sao?

Thanh âm tang thương từ tốn nói.

- Được rồi, thấp chút cũng được. Nếu có cao hơn Hoàng phẩm thì ta cũng không để ý đâu.

Tô Dật nhìn thâm cốc, nghiêm mặt nói.

- ...

Nghe Tô Dật nói, người thần bí có chút sửng sốt, sau đó mới từ tốn nói:

- Lão hủ cũng coi như sống không ít thời gian, gặp qua người cũng không ít, nhưng bàn về trình độ không biết xấu hổ thì ngươi đủ để xếp vào ba vị trí đầu đấy.

- Da mặt cũng đâu thể làm cơm ăn, cần để làm gì chứ?

Tô Dật ngại ngùng nói.

- Bây giờ ngươi xếp số một rồi.

Thanh âm tang thương lộ ra vẻ rất bất đắc dĩ.

- Tiểu tử, ngươi thật sự là bị ngã xuống đây sao?

Sau đó, thanh âm tang thương hỏi.

Tô Dật cười khổ. Ở dưới thâm cốc này vài ngày, trừ tu luyện vẫn là tu luyện, ngược lại cũng có chút buồn bực, đối với người thần bí kia hắn cũng có thêm một chút hảo cảm.

- Nói ra thì rất dài dòng.

Tô Dật ngồi xếp bằng, nói lại tình huống đại khái một lần, bất quá sự tình liên quan tới không gian thần bí thì hắn không nói một chữ nào.

- Những kẻ được gọi là danh môn chính phái kia, bên ngoài vàng son lộng lẫy, bên trong thối rữa nát bét, bản thân vốn là loại hạ lưu vô sỉ.

Nghe Tô Dật nói, thanh âm tang thương cũng có chút cảm thán hỏi:

- Ngươi bây giờ không chết, may mắn sống sót, vậy sau này định làm như thế nào?

- Ta từng phát thệ, nếu Tô Dật ta không chết, tất có một ngày đạp lên Thánh Sơn, ngàn đao bầm thây tên Vương Toàn Đức kia!

Tô Dật trầm giọng nói, trong ánh mắt có hàn quang lấp lóe.

- Ha ha ha ha! Tốt, có chí khí, ta thích!

Thanh âm tang thương cười to, lộ ra vẻ rất thoải mái, lại nói:

- Có điều tiểu tử, không phải ta đả kích ngươi, chí khí quy chí khí, nhưng lấy tu vi của ngươi, sau lưng lại không có chỗ dựa gì, muốn đạp lên Thánh Sơn không thể nghi ngờ là kiến càng lay cây.

- Ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây! Nam nhi thiết huyết há để kẻ khác khinh thường? Nếu Thánh Sơn dám ngăn ta, san bằng là được! Nếu Thánh Sơn dám cản ta, huyết tẩy là được!

Tô Dật lạnh lùng nói. Trong hai mắt hắn chẳng biết lúc nào đã lặng yên xuất hiện vẻ đỏ thẫm.

Từng chữ nói ra tự dưng khiến thâm cốc thổi qua một luồng gió lớn, hơi lạnh tràn ngập.

- Ngao ô...

Ở miệng sơn cốc, Đại Hổ, Kim Sắc Đại Mãng, Tiểu Điêu… giống như cảm giác được điều gì, chúng đi qua đi lại gào thét, song đồng lấp lóe hung quang, tựa hồ đang phụ họa cho Tô Dật.

- Tốt, tốt, tốt! Đủ cuồng vọng, đủ bá khí!

Trầm mặc một cái chớp mắt, thanh âm tang thương cười to quanh quẩn khắp thâm cốc, chấn động cả trời xanh.

- Tốt cái gì mà tốt? Nếu như ta phải ở chỗ này của ngươi mấy chục năm thì sợ là cái gì cũng không kịp nữa rồi.

Tô Dật thăm thẳm nói.

- Ha ha.

Thanh âm tang thương khẽ mỉm cười, lão nhìn Tô Dật nói:

- Tiểu tử, ta biết ngươi muốn đi ra ngoài. Không bằng như vậy đi, chúng ta đánh cược một ván được không?

- Đánh cược gì?

Tô Dật ngước mắt hỏi.

- Ngươi nói lúc trước Thánh Sơn kiểm trắc, ngươi có bốn loại thuộc tính Hỏa, Phong, Thổ, Thủy. Thổ, Thủy, Hỏa tương khắc, khó trách nói ngươi là thiên tư tạp dịch. Dựa theo đạo lý mà nói, thật sự là tiền đồ tu luyện không lớn. Bất quá ta tin tưởng vạn sự luôn có ngoại lệ. Từ trên người của ngươi, ta cảm thấy được cái ngoại lệ đó. Từ cổ chí kim, có không ít cường giả vang danh cổ kim, thuộc tính trên người cũng không chỉ có một, thậm chí là rất nhiều.

Tiếng nói hơi dừng lại, thanh âm tang thương tiếp tục nói:

- Thời điểm cho ngươi Phù Diêu Bách Biến Bộ, ta đã kiểm tra linh hồn của ngươi, xem như không yếu. Ta có một bộ công pháp phụ trợ, nếu ngươi có thể tu luyện thành công thì ta sẽ thả ngươi rời đi. Nếu ngươi không thể tu luyện thì hãy cam tâm tình nguyện cả đời lưu ở nơi này bồi lão hủ giải buồn, như thế nào?

- Cái này...

Tô Dật nhíu mày hỏi:

- Tiền bối, ta làm sao biết được ngươi có đưa một bộ công pháp có vấn đề cho ta hay không? Nói không chừng công pháp kia căn bản không ai có khả năng tu luyện thành công.

- Ta không cần phải lừa gạt ngươi. Huống chi bây giờ ngươi có lựa chọn nào khác sao? Ta chỉ là cho ngươi một cơ hội mà thôi. Nếu không nguyện ý thì cứ như bây giờ đi.

Thanh âm tang thương thăm thẳm nói, cũng không quá để bụng.

- Tốt! Vậy ngươi nên giữ lời, nếu ta thành công tu luyện thì ngươi phải thả ta rời đi, không cho phép chơi xấu đâu đó.

Tô Dật nói. Hắn suy tư về tình cảnh của mình bây giờ, cảm thấy mình thực sự không có lựa chọn nào khác.

Tuy đã thành công tu luyện Phù Diêu Bách Biến Bộ, nhưng Tô Dật cảm giác nếu mình nghĩ dùng Phù Diêu Bách Biến Bộ để tìm cơ hội thoát thân thì tuyệt đối là một trò cười.

- Đương nhiên!

Thanh âm tang thương trầm giọng nói:

- Có điều trước khi ta cho ngươi công pháp, ngươi hãy nói cho ta biết, đối với Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư, ngươi biết được bao nhiêu?

- Chẳng lẽ tiền bối cho rằng ta có thể trở thành một Luyện Đan Sư hoặc Luyện Khí Sư sao?

Nghe vậy, Tô Dật mừng rỡ không thôi.

Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư, bất luận loại nào cũng đều cao cao tại thượng. Man Thành Liễu gia có một Luyện Đan Sư cấp độ rất thấp, nhưng ngay cả thành chủ cũng phải tôn kính mấy phần.

Ở trong Man Yêu Sâm Lâm ba năm, Tô Dật rất rõ ràng, vô luận là Luyện Đan Sư hay Luyện Khí Sư, đến bất kỳ địa phương nào cũng đều là khách quý, các phương thế lực đều sẽ tranh đoạt.

- Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư sao? Ha ha! Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư phổ thông thì xem như cái rắm! Chỉ có bản thân cường đại mới thực sự là cường đại. Vô luận là Luyện Đan Sư hay Luyện Khí Sư, cuối cùng cũng chỉ là ngoại đạo mà thôi. Ngươi phải nhớ kỹ, chính thức cường đại vĩnh viễn nằm ở bản thân mình!

Thanh âm tang thương nghiêm mặt nói, thanh âm lão quanh quẩn trong tai Tô Dật uyển như tiếng sấm nổ vang!

- Tiểu tử thụ giáo, ghi nhớ tại tâm!

Tô Dật cung kính thi lễ. Hắn nghe ra người thần bí là đang chân chính chỉ điểm mình, bằng không sẽ không nói như vậy.

- Ừm, nhớ kỹ thì tốt. Cũng không phải nói Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư không có tác dụng, thế giới này có một số Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư chính thức đều là những tồn tại bất phàm!

Thanh âm tang thương hòa hoãn lại không ít, lão giống như ở bên tai Tô Dật mà nói:

- Bộ công pháp ta muốn cho ngươi cũng có chút quan hệ với Luyện Đan Sư và Luyện Khí Sư. Ta nhìn ngươi đối với võ giả, Luyện Đan Sư, Luyện Khí Sư đều biết rất ít, xác thực không giống như có sơn môn. Cũng được, dù sao lão hủ cũng đang nhàn rỗi, coi như bồi ngươi nói một chút vậy.