Thần Đế

Chương 92. Thần Bí Không Gian, Khai Mở Túi Trữ Vật Phát Tài

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dưới vách đá dựng đứng, Tô Dật tìm thấy một sơn động nhỏ, hắn thông thạo che lấp cửa vào.

Vào trong sơn động, Tô Dật mới thở phào nhẹ nhõm, sắc mặt có chút tái nhợt. Nam tử đột nhiên đuổi tới kia thực lực chí ít cũng từ Nguyên Huyền cảnh tam trọng trở lên. Dù nguyên khí trong cơ thể Tô Dật có hùng hậu đến đâu thì chênh lệch giữa Nguyên Huyền cảnh nhất trọng và tam trọng vẫn là quá lớn.

- Trước tiên cứ tránh ở đây một lát đã.

Tô Dật thầm nhủ trong lòng. Tuy đoàn đội mạo hiểm kia quy mô không lớn, nhưng nhân số cũng không ít, vạn nhất còn có cường giả khác thì hắn tuyệt đối không phải đối thủ. Phải biết rằng bất kỳ đoàn đội mạo hiểm nào vào Man Yêu Sâm Lâm cũng đều có một hai kẻ cầm đầu thực lực không hề tầm thường.

Tô Dật ngồi xếp bằng, gọi ra chùm sáng thần bí. Ở trong không gian đó, tốc độ khôi phục sẽ nhanh hơn nhiều, huống chi hắn còn hái được năm đóa Bạch Ngọc Linh Chi, nếu trồng vào không gian thần bí thì đẳng cấp của chúng chắc chắn sẽ tăng lên không ít.

Trong không gian thần bí, lực lượng thiên địa tràn đầy. Tô Dật kiểm tra số dược liệu đã trồng, phát hiện chỉ có một nửa là còn sống, nửa còn lại không thể đâm rễ phát triển được. Tuy nhiên, chúng cũng không bị khô héo, nhờ lực lượng thiên địa nồng đậm mà mùi thuốc càng thêm nồng nặc.

Sống được một nửa đã khiến Tô Dật rất thỏa mãn. Kiểm tra đám dược liệu này, chỉ nhìn màu sắc là biết chúng đã có sự biến hóa rõ rệt.

Tô Dật mỉm cười hài lòng, sau đó cẩn thận trồng năm đóa Bạch Ngọc Linh Chi xuống.

Lúc hái Bạch Ngọc Linh Chi, Tô Dật đã rất cẩn thận giữ lại bộ rễ hoàn chỉnh, nên việc trồng sống chúng hẳn không thành vấn đề.

Làm xong hết thảy, Tô Dật mới ngồi xếp bằng bắt đầu thổ nạp điều tức. Mặc dù trên người không có thương thế gì lớn, nhưng những vết thương nhỏ và sự tiêu hao nguyên khí là rất đáng kể.

Vận chuyển Hỗn Nguyên Chí Tôn Công, ánh sáng quanh người tràn ngập. Trên người Tô Dật tỏa ra một luồng khí tức vô hình, dường như có thể cộng hưởng với không gian thần bí này.

Thời gian chầm chậm trôi qua, theo nhịp thổ nạp, khí tức trên người Tô Dật dần dần khôi phục, sắc mặt tái nhợt đã trở nên hồng nhuận phơn phớt.

...

Trong sơn lâm, một mảnh hỗn độn, thi thể Thanh Ngọc Mãng bị chém ngang, máu chảy dạt dào.

Mấy chục bóng người đứng im phăng phắc, không ai dám thở mạnh.

Một trung niên áo xám ngồi xổm trên mặt đất, nhìn thi thể có thanh Đại Hoàn Đao cắm trên ngực, thần sắc âm trầm đến cực điểm, song quyền nắm chặt, ánh mắt đỏ ngầu như máu.

- Đội trưởng, tiểu tử kia đã chạy thoát, hiện vẫn chưa có tin tức gì!

Một nam tử tiến lên, nói khẽ với trung niên áo xám.

- Tìm! Hắn chỉ có tu vi Nguyên Hồn cảnh, có thể chạy đi đâu được chứ? Dám giết đệ đệ của ta, dù có phải trả giá lớn thế nào cũng phải tìm ra hắn cho ta!

Trung niên áo xám gằn giọng, sát ý lạnh lẽo trong mắt không hề che giấu.

- Vâng!

Mấy chục bóng người đồng thanh đáp rồi nhanh chóng tản ra rời đi.

...

- Hô.

Thật lâu sau, Tô Dật thu lại thủ ấn, khí tức quanh người lắng xuống, ánh sáng thu liễm như những con linh xà chầm chậm chui vào trong thân thể.

Thở ra một ngụm trọc khí, Tô Dật mở mắt.

Cảm nhận cơ thể đã khôi phục gần như hoàn toàn, Tô Dật mỉm cười, trong tay xuất hiện ba cái Túi Không Gian.

Ba cái túi này là hắn lấy được từ chỗ nữ tử kia, bây giờ hắn muốn mở chúng ra. Thực lực của nữ nhân đó mạnh như vậy, trong Túi Không Gian chắc chắn có không ít đồ tốt.

Lúc này ở trong không gian thần bí, Tô Dật không biết có thể mở được chúng hay không, lần trước hắn mở là ở bên ngoài.

- Ù ù.

Cầm một cái Túi Không Gian, nguyên khí vừa mới tuôn ra, còn chưa kịp phản ứng thì trong không gian thần bí đã có một luồng lực lượng tuôn trào, mang theo hào quang óng ánh bao phủ lấy cái túi.

Ngay lập tức, Tô Dật cảm nhận được một lực thôn phệ rơi trên Túi Không Gian, hào quang rực rỡ bốn phía, chỉ một lát sau hết thảy đều biến mất.

Tô Dật không còn thấy lạ lẫm nữa, hắn mở túi ra, bên trong có không ít vật phẩm rơi xuống.

Linh dược, vũ kỹ, binh khí, còn có không ít tài nguyên tu luyện và một đống lớn bột phấn Nguyên Thạch.

- Vũ kỹ Tướng phẩm, vũ kỹ Soái phẩm... Tiểu gia phát tài rồi!

Tô Dật mừng rỡ khôn xiết. Không nói đến đống dược tài, chỉ riêng vũ kỹ đã có mấy bộ, bên trong thậm chí còn có cả vũ kỹ Soái phẩm.

Điều này khiến Tô Dật càng thêm mong đợi vào cái túi thứ hai. Hắn làm theo cách cũ, bắt đầu mở cái Túi Không Gian thứ hai.

Ào ào ào!

Khi cái túi thứ hai vừa mở ra, một luồng hào quang óng ánh lóa mắt bùng lên, khiến Tô Dật không thể không nhắm mắt lại.

Ầm ầm!

Đồng thời, toàn bộ không gian thần bí rung chuyển dữ dội, tiếng ù ù vang lên như trời long đất lở, khiến sắc mặt Tô Dật đại biến.

Cũng may, mọi thứ nhanh chóng bình tĩnh trở lại.

Khi ánh sáng biến mất, Tô Dật mới mở mắt ra, và rồi hắn hoàn toàn ngây người.

Chỉ thấy diện tích của không gian thần bí dường như đã mở rộng thêm một chút, tuy không nhiều nhưng có thể nhận ra được.

Điều khiến Tô Dật chấn kinh nhất là giờ phút này, không gian trước mắt tràn ngập sương mù, như có một tầng hơi nước trôi nổi, đó chính là năng lượng nồng đậm đến mức thực chất hóa.

Ở cách đó không xa, trong hố nhỏ, linh dịch không còn chỉ dày cỡ gang tay nữa mà gần như sắp tràn ra ngoài, đứng từ xa cũng có thể cảm nhận được năng lượng ba động mãnh liệt.

Tô Dật biết linh dịch kia chính là trọng bảo, lần này lại gia tăng nhiều như vậy, thật là đại hỉ.

- Chẳng lẽ...

Sắc mặt Tô Dật trở nên quái lạ, hắn dốc ngược cái túi ra, một đống lớn bột phấn Nguyên Thạch đổ xuống ào ào, suýt chút nữa chôn vùi cả người hắn.

Tô Dật lui sang một bên, nhìn đống bột phấn Nguyên Thạch khổng lồ trước mắt mà không khỏi giật mình, số lượng này còn nhiều hơn cả lần trước hắn đạt được.

Tô Dật làm sao biết được, cái túi này vốn là đồ mà nữ tử kia cướp từ Hắc Sát Môn, giờ đây toàn bộ Nguyên Thạch bên trong đã bị không gian thần bí thôn phệ sạch sẽ.

Hắn mặt mày xám xịt bới trong đống bột phấn để tìm kiếm, nhưng cuối cùng chẳng tìm thấy gì thêm. Cái túi này ngoại trừ Nguyên Thạch ra thì không còn vật gì khác.

Tô Dật cũng không thấy thất vọng, dù sao nhiều Nguyên Thạch như vậy rơi vào không gian thần bí cũng là một món hời lớn.

Hắn lấy ra cái Túi Không Gian thứ ba, hy vọng bên trong sẽ có vũ kỹ hoặc linh dược, bởi đó là những thứ hắn đang thiếu nhất lúc này.

Nhưng cuối cùng Tô Dật lại phải thất vọng, cái túi này căn bản không thể dùng lực lượng của không gian thần bí để mở ra.

- Chẳng lẽ bên trong không có Nguyên Thạch?

Tô Dật kinh ngạc. Có lẽ vì trong túi không có Nguyên Thạch nên không gian thần bí mới không có phản ứng.