Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
“Vương tỷ! Phát hiện góc tường bị tróc sơn, chắc là do va đập! Phạm vi khoảng ba centimet!”
“Kiểm tra, tiếp tục kiểm tra cho tôi! Căn nhà tốt thế này của tôi, không thể để người ta phá hoại vô ích được.”
Trương Hạo nghe hai người kẻ xướng người họa, nhíu mày. Vội vàng giải thích: “Không phải, tróc một chút sơn như thế là trong phạm vi bình thường chứ, có phải tróc mảng lớn đâu, thời tiết Hàng Thành ẩm ướt thế nào hai người đâu phải không biết.”
“Tróc sơn sao có thể coi là bình thường? Hợp đồng viết rành rành ra đấy, cái này tôi cũng phải tính vào cho cậu.”
Bà chủ nhà tức giận chống nạnh, làm như thể thứ bị tróc không phải là sơn tường mà là da mặt của bà ta vậy. Trương Hạo lúc này mới nhận ra, vụ trả phòng hôm nay tuyệt đối không phải là ngẫu hứng, mà là đã có âm mưu từ trước!
Quả nhiên. Người đàn ông trung niên lại đi vào bếp, chỉ vào máy hút mùi và bếp ga lớn tiếng gọi: “Vương tỷ, bếp ga có vết cháy xém, máy hút mùi đóng cặn dầu mỡ rất nghiêm trọng, hơn nữa đèn của máy hút mùi đã hỏng, không bật lên được.”
Lần này Trương Hạo quyết định chủ động xuất kích, phủ đầu trước: “Cháu xin tuyên bố trước, đèn máy hút mùi đã hỏng từ trước khi cháu chuyển đến. Ngoài ra, đun nấu trên bếp ga, máy hút mùi có cặn dầu mỡ là chuyện bình thường chứ, dùng bếp thì chắc chắn phải có khói dầu rồi!”
Bà chủ nhà lập tức tiếp lời: “Chắc chắn là đám thanh niên các cậu không biết giữ gìn, đốt đen thui thế này, khói dầu lại nặng, tôi chẳng phải tìm người đến vệ sinh lại sao? Khoản phí này có phải cậu nên chịu không?”
“Đệch mợ…”
Trương Hạo hoàn toàn hiểu ra rồi, đây có lẽ chính là truyền thuyết "Xách đèn soi lỗi" trong truyền thuyết! Cầm đèn lồng đi tìm lỗi, hơn hai ngàn tệ tiền cọc này, xem ra chẳng còn lại bao nhiêu.
Nhưng chỉ vài phút sau, Trương Hạo mới biết mình quá ngây thơ. Bởi vì anh thấy người đàn ông trung niên vừa giám định xong lui ra ngoài. Quay đầu lại, một người đàn ông khác bước vào!
“Tên này lại đến làm gì nữa?!”
Ngay cả nghiệm thu nhà đất thương mại cũng không chuyên nghiệp đến mức này chứ! Gã đàn ông này thậm chí còn đội một chiếc mũ bảo hộ chuyên dụng có gắn đèn pin! Hắn bước vào chào hỏi bà chủ nhà một tiếng, cũng không nói nhiều lời, bắt đầu cúi đầu tìm kiếm khắp phòng. Khí thế hệt như chó nghiệp vụ.
Rất nhanh hắn đã phát hiện ra điểm bất thường, liền lấy điện thoại ra chụp ảnh lưu lại.
“Vương tỷ, đường phào chân tường này bị nứt rồi, còn gạch lát nền chỗ này hơi bị xước.”
“Cái gì? Gạch lát nền cũng làm xước của tôi rồi? Thằng nhóc cậu rốt cuộc đã làm cái quái gì trong nhà tôi thế?”
Trương Hạo nhìn bà chủ nhà đang tức giận, đã không còn sức để giải thích nữa. Tức giận bật cười: “Đúng đúng đúng, xước rồi, chính là lần sửa bàn đó làm xước đấy!”
“Tôi nói đám thanh niên các cậu làm việc đúng là không đáng tin cậy, gạch lát nền này của tôi đắt lắm cậu có biết không?”
“Được được được, dì cứ ghi vào đi.” Anh đã lười nói chuyện rồi, để xem cuối cùng tính ra được bao nhiêu tiền.
Cùng với quá trình kiểm tra, bên phía gã đàn ông cũng liên tục báo tin vui.
“Vương tỷ, cống thoát nước chảy hơi chậm, cũng cần tìm người đến thông tắc một chút.”
“Vương tỷ, tốc độ quay của quạt thông gió trong phòng tắm hình như có vấn đề.”
“Vương tỷ, tấm kính này cũng có vết nứt rồi…”
Mỗi khi nói ra một điểm, bà chủ nhà lại ghi một khoản vào điện thoại. Trên mặt lộ ra biểu cảm muốn cười mà không dám cười.
Trương Hạo thực sự không thể nhịn được nữa: “Bị thần kinh à, có ai kiểm tra nhà như các người không? Pháp y khám nghiệm hiện trường cũng không tỉ mỉ bằng các người đâu!”
“Chậc, cậu la hét cái gì? Tôi lớn tuổi thế này rồi, nhỡ bị cậu dọa cho xảy ra chuyện gì thì sao.” Bà ta khoanh tay, có chỗ dựa nên không sợ hãi nói: “Tôi đã nói rồi, tất cả đều làm theo hợp đồng, đây là nhà của tôi, tôi có quyền kiểm tra.”
“Dì gọi đây là kiểm tra à? Dì gọi đây là bới lông tìm vết! Dì cứ nói thẳng đi, cái nhà này rốt cuộc có trả được nữa không!”
“Cậu đừng vội, vẫn còn một nhóm người chưa đến đâu.”
“Đệch, còn có cao thủ nữa à?!” Trương Hạo nhịn không được chửi thề, mẹ kiếp thuê cái nhà thì đắc tội với ai chứ? Lúc ký hợp đồng cứ tưởng bà Vương này là người thật thà, không ngờ lúc trả phòng lại diễn cho mình vở kịch này!
“Vương tỷ, tôi đến kiểm tra vệ sinh đây.”
Một người phụ nữ trung niên, mặc đồ bảo hộ vệ sinh không mời mà đến. Nghe giới thiệu, chắc là người chuyên phụ trách kiểm tra vệ sinh. Bà ta vừa vào đã bắt đầu chuyên môn tìm kiếm thùng rác và các góc khuất trong phòng để kiểm tra. Thậm chí trên nóc tủ có bụi hay không cũng phải sờ qua một lượt. Miệng còn lẩm bẩm: “Căn phòng này của cậu không sạch sẽ lắm đâu.”
Nếu nói cái khác thì còn được, chứ điểm sạch sẽ này Trương Hạo không thể chấp nhận.
“Đừng có nói bừa, phòng tôi tuần nào cũng dọn dẹp, đến một con bọ cũng không có!”
Người phụ nữ trung niên kiểm tra, trầm ngâm gật đầu, sau đó lật nóc tủ lên, phát ra một tiếng kinh hô: “Ây da, cậu nói không có bọ, vậy sao chỗ này lại có xác một con gián?”
“Thì… dì cũng nói là xác gián rồi, đó là do cháu dọn dẹp xong tiêu diệt nó! Quên chưa dọn đi thôi.”
Kết quả bà chủ nhà đứng bên cạnh nghe xong, lập tức đỏ mắt tía tai: “Cậu đánh chết? Vậy căn nhà này của tôi… chẳng phải biến thành nhà hung ám rồi sao?! Tôi định để lại làm phòng tân hôn cho con cái, xui xẻo quá đi mất!”
Trương Hạo suýt chút nữa thì sặc vì câu nói này. Chuyện quái quỷ gì thế này?!
“Đại tỷ, dì có dám vô lý hơn chút nữa không?! Chết một con gián mà cũng tính là nhà hung ám?”
Bà chủ nhà cũng không nói nhiều lời, lấy ra những hạng mục vừa ghi chép lúc nãy, đối chiếu từng khoản một.
“Cậu xem, bàn tôi phải thay mới đúng không, bức tường này, đừng thấy chỉ hỏng một chỗ nhỏ, cả bức tường tôi đều phải sơn lại, ngoài ra thông cống, thay quạt thông gió, thuê người tổng vệ sinh khử trùng trong ngoài, mời thầy phong thủy về xem lại phong thủy cho căn nhà…”
“Những thứ này cộng lại, tổng cộng là ba vạn hai, WeChat hay Alipay?”
Trương Hạo không dám tin vào tai mình, sao ông đây trả phòng, tiền cọc mất trắng, lại còn phải bù thêm cho bà mấy vạn tệ?! Mẹ kiếp thế này còn có thiên lý không? Bà coi tôi là công cụ quản lý tài chính của bà đấy à?! Hóa ra tôi lăn lộn ở thành phố, là để làm thuê cho đám chủ nhà các người sao?
Trương Hạo không khỏi nảy sinh vài liên tưởng kỳ lạ.
Toàn bộ người dân trong thành phố này, chẳng phải đều đang làm thuê cho chủ nhà sao? Người làm công ăn lương thì làm thuê cho chủ nhà trọ, cửa hàng thì làm thuê cho chủ mặt bằng trung tâm thương mại, còn dân văn phòng thì làm thuê cho chủ tòa nhà văn phòng. Mà lý do chủ nhà thu giá đắt như vậy, là vì lúc họ mua nhà giá đã rất đắt rồi. Mà nhà đắt, là vì lúc chủ đầu tư mua đất giá đã đắt... Mà giá đất là...
“Khụ khụ, vừa rồi tôi nghe không rõ, dì nói lại lần nữa xem.”
“Tôi nói, tổng chi phí là ba vạn hai, trừ đi tiền cọc của cậu, vừa tròn ba vạn, được chứ?”
“Được.”