Thần Hào: Ta Muốn Nuôi Dưỡng Trăm Vạn Nhân Viên!

Chương 39. Tất cả đều vì bản thân! Một Từ Thiên Tề đa nghi!

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

"Anh Từ, chúng ta là anh em bao nhiêu năm rồi, anh nói thật cho tôi biết, sếp anh có thực sự muốn mua không?"

Anh em cái con khỉ! Trước đây họ chỉ chung một nhóm WeChat, sau này Cao Cường lên làm quản lý bên Cường Lực mới thỉnh thoảng hỏi han anh ta về kinh nghiệm điều hành.

Cao Cường cũng biết điều, thỉnh thoảng mời anh ta đi ăn, nên quan hệ mới gọi là hơi quen một chút.

"Đúng là có ý đó."

"Anh thấy Cường Lực được không?"

"Chẳng phải bên các ông đang thua lỗ triền miên sao?"

Cao Cường bị nghẹn họng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Nếu không lỗ thì sếp tôi đời nào chịu nhượng lại? Anh Từ biết mà, nếu tính cả số tiền hội viên đóng trước đó thì phòng tập chắc chắn không lỗ!"

Từ Chí Bình cười nửa miệng: "Thế sao ông lại vội vàng thế?"

"Ơ..."

"Nói thật đi!"

"Sếp tôi rút hết vốn ra rồi."

"Làm gì?"

"Nghe đâu đầu tư kinh doanh mảng khác."

Cao Cường hạ thấp giọng, "Tôi cảm giác sếp tôi không phải kiểu người muốn kinh doanh gym tử tế, anh ta cứ tưởng số tiền đó là của mình rồi. Dạo này doanh thu đi xuống, anh ta còn mắng tôi, bảo nếu tôi làm không được thì sẽ thay người... Nhưng đó đâu phải hoàn toàn là lỗi của tôi?"

Từ Chí Bình không mặn không nhạt đáp: "Tôi hiểu rồi!"

"Anh Từ, có thể cho tôi gặp sếp anh một lần không?"

"Để tôi xem xét đã!"

"Anh Từ, tôi lạy anh, nể tình quen biết bấy lâu!"

Cao Cường mượn rượu, ngồi thụp xuống ôm chặt lấy đùi Từ Chí Bình năn nỉ, "Nếu sếp anh mua lại Cường Lực thật, chúng ta sẽ là anh em ruột thịt, anh là đại ca của tôi luôn!"

"Thôi được rồi, bỏ ra!" Từ Chí Bình chê bai lùi lại một bước, "Tôi sẽ nói với sếp một tiếng, nhưng thành hay không còn tùy ý sếp."

"Được!"

"Nhưng tôi khuyên bên các ông cũng phải đưa ra chút thành ý đi."

"Thành ý gì?"

"Cái Cường Lực Fitness của các ông rõ ràng là một cái hố lửa, ai nhảy vào cũng phải bù lỗ ít nhất nửa năm. Sếp tôi tuy thích mở phòng gym nhưng tiền của sếp cũng không phải từ trên trời rơi xuống!"

"Anh thấy giá bao nhiêu thì sếp anh nhận được?"

"Bên Tinh Hỏa trước khi bán cho sếp tôi vẫn còn đang lãi, mà sếp cũng chỉ chi có 88 nghìn tệ thôi đấy!"

"Để tôi về nghĩ lại!"

"Về đi!"

Tiễn Cao Cường xong, Từ Chí Bình lại không nén nổi suy nghĩ về Tô Dương. Gió đêm thổi qua, đứng bên lề đường, anh ta lại thấy rùng mình một cái vì lạnh! Do dự một lát, anh ta xem giờ rồi quyết định sáng mai mới báo cáo.

Sáng sớm hôm sau, Tô Dương vừa đến phòng gym đã nhận được báo cáo từ Từ Chí Bình.

"Sếp, khi nào thì gặp Cao Cường?"

"Cứ đợi đi." Tô Dương ngẫm nghĩ, "Ít nhất là không thể gặp ngay bây giờ!"

"Vâng!"

"Tiền mời khách hôm qua nhớ đi làm thủ tục thanh toán nhé."

"Rõ, thưa sếp!"

Sau khi Từ Chí Bình đi, Tô Dương thay bộ đồ tập rồi bước ra khỏi văn phòng.

Hơn mười giờ sáng, phòng gym mới mở cửa chưa lâu nhưng đã có hơn 20 khách đang tập luyện.

Ở khu tập Cardio, máy chạy bộ gần như kín chỗ, đa phần là phái nữ trong những bộ đồ tập bó sát.

Tô Dương cũng thấy bóng dáng các PT của mình. Dạo này yêu cầu ép doanh số giảm xuống nhưng Từ Chí Bình lại bắt đầu siết chặt việc quản lý hình thể của các PT.

Đặc biệt là mấy ông nam bắt đầu có dấu hiệu "phát tướng", Tô Dương hoàn toàn ủng hộ việc này!

Đi ngang qua khu Cardio, một mỹ nữ búi tóc cao, dáng người đẫy đà tầm 27-28 tuổi vừa chạy vừa cười chào hắn:

"Sếp Tô, anh đi tập sớm thế à?"

"Vâng!" Tô Dương gật đầu, "Tôi có lịch tập riêng vào buổi sáng."

Người phụ nữ này tên Tần Sương, khách hàng thân thiết và là "mối ruột" của Viên Tư Tư.

Trước đây cô ấy hay tập Yoga, dạo này lại chuyển sang chạy bộ.

Viên Tư Tư từng kể với Tô Dương rằng Tần Sương thực tế đã 33 tuổi, trông trẻ là nhờ bảo dưỡng tốt và cuộc sống giàu sang, nhàn hạ.

Cô ấy đã ly hôn cách đây 3 năm và có một cậu con trai đang học tiểu học.

Tần Sương tặc lưỡi phàn nàn hộ Tô Dương: "Cái cô Tư Tư này cũng thật là, sao không sắp xếp cho anh khung giờ nào tốt hơn một chút?"

"Là do tôi yêu cầu đấy, lịch dạy của cô ấy cũng kín mít rồi."

"Biết thương nhân viên thế này, anh đúng là một ông chủ tốt!"

Tô Dương cười: "Viên Tư Tư kiếm được tiền thì tôi cũng có phần mà!"

Tần Sương đưa mắt đánh giá thân hình của Tô Dương rồi trầm trồ: "Nhưng mà, dáng dấp của sếp Tô dạo này ngày càng 'mlem' ra đấy nhé!"

Ánh mắt lúng liếng đó cứ như có móc câu!

Không biết có phải ảo giác không, nhưng Tô Dương cảm giác Tần Sương dường như đang có ý đồ gì đó với mình.

Bên cạnh cô, một người phụ nữ hơi mập khác liếc nhìn sang đây rồi bắt đầu mím môi cười trộm.

"Cũng tàm tạm!" Tô Dương hít một hơi thật sâu rồi nói: "Chị Tần, chị cứ thong thả tập luyện nhé, tooi đi lên lớp đây!"

"Anh đi đi!"

Tô Dương chẳng dám nán lại lâu, vội vàng rảo bước rời đi.

Body của Tần Sương quá bốc lửa, lúc chạy bộ đúng là "sóng sau xô sóng trước".

Cô ấy lại mặc bộ đồ tập ôm sát, co giãn cực tốt. Nếu chẳng may hắn để xảy ra tình trạng "dương cờ" ngay tại đây thì đúng là muối mặt.

Đợi Tô Dương đi khuất, người phụ nữ hơi mập đứng cạnh Tần Sương cười nói: "Chị Tần, chị có ý đồ gì với ông chủ Tô à?"

"Làm gì có?"

Tần Sương liếc xéo một cái, "Tôi già đầu hơn ba mươi tuổi rồi, sao lại có ý nghĩ đó được? Tôi chỉ thấy cậu chủ Tô này trông rất thuận mắt thôi!"

"Hì hì, tôi hiểu mà!"