Thần Y Thánh Thủ

Chương 823. Đi đến Bắc Ô

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

- Chít chít chít !

- Xèo xèo xèo!

Vô Ảnh và Tia Chớp nhìn thấy chiếc Mercedes-Benz của Trương Dương chạy vào biệt thự, không chờ được mà nhảy ra trước xe, nhằm Trương Dương mà lớn tiếng kêu la, Truy Phong thì ung dung lững thững bước tới gần chiếc Mercedes-Benz, kiêu ngạo, khinh thường nhìn chiếc Mercedes-Benz, hơi thở gấp gáp, dường như là bất mãn với việc Trương Dương chọn cưỡi cái đống sát đấy chứ không thèm ở cùng mình, Truy Phong tự nhận thấy, bản thân nhanh hơn nhiều so với tốc độ của đống sắt ấy.

Trương Dương mở cửa xe, vừa bước ra thì hai tiểu tử Vô Ảnh và Tia Chớp ngay lập tức nhảy lên vai hắn, lại kêu lên chít chít xèo xèo. Bạn đang đọc truyện tại Tienvuc - http://tienvuc.vn

Thì ra là vì Trương Dương không đem theo hai tiểu tử này, buổi sáng nhàn rỗi, Truy Phong và Vô Ảnh đã một phen hoa chân múa tay, nhưng đến cuối hai tên này chẳng ai chịu ai, lần này thì không, nhìn thấy Trương Dương tới, liền muốn Trương Dương làm trọng tài cho bọn chúng, sau đó bọn chúng sẽ thi đấu lại lần nữa, xem ai lợi hại hơn.

- Đừng gây sự nữa, chúng ta có chuyện quan trọng hơn cần làm đây!

Sắc mặt Trương Dương đến bây giờ vẫn âm u, cũng chẳng có lấy một nụ cười tươi sáng như mọi khi.

Lúc này, Tia Chớp và Vô Ảnh mới chú ý đến vẻ bất thường của Trương Dương, cho nên hai tên tiểu tử này không tên nào dám giằng co nữa, ngồi im trên đầu vai Trương Dương.

- Chít chít chít!

Tia Chớp nhìn Trương Dương, bắt đầu xoa tay hăm he, là đang hỏi kẻ nào dám bắt nạt Trương Dương, lão gia Tia Chớp đây sẽ giúp Trương Dương dạy dỗ kẻ đó.

- Xèo xèo xèo!

Vô Ảnh đi theo không cam lòng yếu ớt kêu lên, hai tay lại khoa lên, ý muốn nói với Trương Dương, gặp phải kẻ địch nào cũng không phải sợ, có nó Vô Ảnh đại gia ở đây, bất cứ kẻ địch nào cũng chỉ là cọp giấy.

Nếu là lúc bình thường, Trương Dương nhất định sẽ phối hợp với hai tên tiểu tử này, nhưng bây giờ, Trương Dương thực sự chẳng có tâm trạng đó, hắn đi thẳng đến chỗ Truy Phong, vuốt vuốt lông bườm Truy Phong và nói: - Truy Phong, ta cần ngươi giúp, ta muốn gấp rút đi về phía biên giới tỉnh Đông Nam tới một thành phố nhỏ gọi là Bắc ô.

Truy Phong hí lên một tiếng dài, vó ngựa hung hăng đạp xuống mặt đất vài cái, có ý muốn nói với Trương Dương, nếu đã là gấp rút thì hãy mong chóng lên đường thôi.

Trương Dương vỗ vỗ cảm tạ Truy Phong, sau đó nói thêm:

- Còn phải mang theo một người nữa.

Truy Phong vẫn luôn kiêu ngạo, ngoài Trương Dương ra thì những người khác thậm chí là thận cận với nó cũng rất dễ bị ngộ thương, cho nên Trương Dương phải nói trước với Truy Phong một tiếng.

Truy phong liếc nhìn Nghiêm Lương Phi ngồi trong Mercedes-Benz như một kẻ ngốc đang đờ đẫn nhìn nó, lúc này Nghiêm Lương Phi chẳng biết nói gì hơn, khiến Truy Phong bất đắc dĩ gật đầu vài cái phát ra tiếng phì.

Nó tỏ vẻ uất ức khi nhận lời đề nghị của Trương Dương, chờ đợi Trương Dương và cái tên bao đất ngồi chết dí trong chiếc Mercedes Benz kia cưỡi lên lưng.

Truy Phong nhìn ra Trương Dương đang rất sốt ruột, nếu không nó nhất định không đồng ý chở cái tên bao đất Nghiêm Lương Phi này.

Trương Dương không chút do dự bước lên lưng ngựa , tiếp đó hướng vào trong xe gọi lớn:

- Ngươi còn đờ ra đấy làm gì, còn không mau lại đây

Nghiêm Lương Phi chợt như tỉnh mộng à lên vài tiếng, sau đó bước ra khỏi chiếc Mercedes Benz bước vài bước nhỏ đến bên Truy Phong, anh ta vươn tay, định vuốt ve Truy Phong nhưng lại rụt rè, không dám đến quá gần Truy Phong.

Đây đều là linh thú đó, Nghiêm Lương Phi trong tận đáy lòng thầm than lên một tiếng, sau đó thì liếc mắt nhìn Tia Chớp và Vô Ảnh trên vai Trương Dương.

Trương Dương rốt cuộc là người như thế nào mà được tam đại linh thú đi theo? Nhưng Nghiêm Lương Phi đã nhìn ra, ba con linh thú này, Trương Dương bảo đâu đánh đây, có nghĩa là Trương Dương đã thu phục được chúng.

Người có thể thục phục được ba con linh thú như vậy sao có thể chỉ là một cao thủ nội công mạnh hơn mình có một chút được? Nghiêm Lương Phi lần này coi như đã thừa nhận Trương Dương mạnh hơn bản thân rất nhiều.

Đương nhiên, đó là vì Nghiêm Lương Phi không biết được mối quan hệ giữa tam đại linh thú và Trương Dương, nếu Nghiêm Lương Phi biết được độ trung thành của tam đại linh thú đối với Trương Dương đã tới mức thề chết đi theo, chỉ sợ anh ta sẽ càng hoảng hốt hơn.

Nghiêm Lương Phi cũng không ngốc, nhìn thấy ba con linh thú này, anh ta cũng mơ hồ đoán được Trương Dương nhất định là đệ tử của đại thế gia nào đó, cũng chỉ có lý do đó, mới có thể lý giải được vì sao trong nhà Trương Dương lại có ba con linh thú như vậy, hơn nữa, điều này cũng cho thấy Trương Dương trước kia ở trong bệnh viện vì sao lại không màng đến những dược đơn quý giá kia.

- Mau lên đây!

Trương Dương trừng mắt với Nghiêm Lương Phi, Nghiêm Lương Phi lúc này vẫn còn đang đờ đẫn, Trương Dương đành phải kéo Nghiêm Lương Phi lên lưng ngựa.

- Truy Phong, đi thôi, tới huyện Bắc Ô.

Tiếp đó, Trương Dương liền nói một câu.

- Đi huyện Bắc Ô? Vậy sao chúng ta không lái xe?

Nghe tới huyện Bắc Ô, Nghiêm Lương Phi coi như có chút tỉnh táo khi bị một loạt đả kích trước đó, vì thế anh ta mới nghi hoặc hỏi một câu.

Vừa hỏi xong, Nghiêm Lương Phi liền hiểu ra mình đã hỏi một vấn đề ngu xuẩn cỡ nào, thần mã dưới chân anh ta là một linh thú đó, chứ không phải là một con ngựa bình thường, Trương Dương bỏ lái xe, mà còn đặc biệt quay về, tất nhiên là đã nghĩ tới điểm đó.

- Ôm chặt vào!

Trương Dương hét lớn một tiếng, Nghiêm Lương Phi thật thà ôm chặt lấy eo của Trương Dương.

Tiếp đó, chỉ nhìn thấy Truy Phong đột nhiên đứng dậy, hí dài một tiếng, bốn vó lập tức mở rộng, nhảy lên, từ lưới sắt ở cổng chính nhảy vọt ra khỏi cổng lớn luôn.

Sau đó, Tia Chớp lần lượt ngồi lên vai cả hai người Trương Dương và Nghiêm Lương Phi, thoáng chốc chỉ còn lại bóng hình, Tia Chớp nhanh như cắt vọt ra.

Chớp mắt chỉ còn lại một luồng gió, không còn bất cứ dấu vết nào nữa.

Trên đường đi, tốc độ của Truy Phong cũng nhanh như Tia Chớp vậy, trên đường cái, trong rừng rậm hoang vu, đều giống như một cơn gió, chớp mắt đã qua, thậm chí người qua đường gặp thoáng qua, cũng chỉ cảm thấy vừa rồi dường như có vật gì đó lóe qua, nhưng lại không nhìn rõ được rốt cuộc là vật gì.

Tốc độ này rốt cuộc nhanh như thế nào, chỉ có Trương Dương và Nghiêm Lương Phi đang cưỡi trên mình Truy Phong mới có thể cảm nhận được, Trương Dương đã là đại viên mãn nội công tứ tầng, ảnh hưởng của tốc độ này đối với hắn mà nói là quá bé nhỏ, Trương Dương hoàn toàn có thể chịu được, nhưng Nghiêm Lương Phi thì thảm thôi rồi.

Nghiêm Lương Phi nội công mới ở kỳ đầu nhị tầng, căn bản là không thể chịu được tốc độ này, tốc độ nhanh của chiếc Mercedes Benz cũng đã khiến anh ta hoa mắt chóng mặt rồi, Nghiêm Lương Phi sinh ra trong gia tộc y thuật đương nhiên hiểu rõ, bản thân lần này là do thiếu oxi nên mới dẫn đến bị hoa mắt chóng mặt.

Từ Trường Kinh đến Bắc Ô, nơi gần Bắc Ô nhất có xe lửa đi thẳng chính là thành phố Bắc Mang, mà để vào được Bắc Ô, thì chỉ có dựa vào phương tiện giao thông duy nhất là xe khách đường dài, như thế, ít nhất cũng phải mất 4 đến 5 tiếng đồng hồ, đây cũng là lý do chính Trương Dương đặc biệt trở về biệt thự cưỡi Truy Phong đi.

Cưỡi Truy Phong, xuất phát từ biệt thự ở Trường Kinh đến Bắc Ô, cũng chỉ mất hơn nửa tiếng, đấy là Truy Phong chiếu cố cho Nghiêm Lương Phi, về mặt tốc độ cũng đã giảm đi nhiều, nếu không, Truy Phong chắc chắn rằng có thể đến được Bắc Ô sớm hơn vài phút.

Tới một con đường núi nhỏ ở ven Bắc Ô, Truy Phong rốt cuộc cũng dừng lại, ở đây, vừa hay nhìn xa có thể thấy được gần hết phong cảnh của Bắc Ô.

Bắc Ô chỉ là một huyện nhỏ nằm gần thành phố Bắc Mang, nói là huyện thành nhỏ, thực ra cũng chỉ là một thị trấn được dựng lên bởi vài hộ láng giềng với nhau.

Trong thời đại này, một huyện thành nhỏ như Bắc Ô đều không giống với phong cách của sau này, tất cả đều là mái ngói nhà lầu nữa, mà ở đây hầu như đều là nhà cấp bốn tự dựng, tùy ý dùng đất gạch dựng lên một bức tường nhỏ bao quanh tạo thành một khuôn viên nhỏ, đương nhiên, cũng có một số nhà có điều kiện thì dựng cho mình một căn nhà ba bốn tầng, ở trong thôn, nổi bật riêng một mình, dễ làm người khác chú ý.

Sau khi Truy Phong dừng lại, Nghiêm Lương Phi không nói lời nào, lăn từ trên lưng ngựa xuống, ngồi xổm trên mảnh ruộng ở bên đường, hai tay chống đầu gối, nôn thốc nôn tháo.

Trái lại, Trương Dương chẳng chút hề hấn gì, về phần Truy Phong và Vô Ảnh, sớm đã được Trương Dương giấu vào chiếc túi vải buồm lớn đeo ở trên vai.

Truy Phong mũi thở mạnh vài cái, dường như là rất bất mãn với biểu hiện như vậy của Nghiêm Lương Phi, nhưng Nghiêm Lương Phi bây giờ cơ bản chẳng còn quan tâm đến sự châm biếm của nó, một lúc lâu sau, Nghiêm Lương Phi mới thôi nôn mửa, sắc mặt mới lại có chút hồng hào.

- Sảng khoái!

Vất vả lắm mới lấy lại được chút sức lực, vẻ mặt Nghiêm Lương Phi hiện rõ sự hung phấn của một người vừa khỏi bệnh, cả người khẽ run lên.

Nghiêm Lương Phi dù sao cũng là một thanh niên trẻ nhiệt huyết, về việc yêu thích và theo đuổi tốc độ , căn bản cũng không kém hơn chúng bạn đồng trang lứa.

Anh ta không ngờ rằng, cưỡi Truy Phong chạy băng băng, lại thú vị đến như thế!

- Thế nào, cậu đỡ hơn rồi chứ?

Trương Dương biết rõ bản thân đến đây không phải để đi du lịch, nên nhìn thấy Nghiêm Lương Phi đã lấy lại được sức lực, thì bèn nói:

- Mau đưa ta đến nhà cậu.

- Đúng rồi, nhà tôi rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sao anh lại vội vàng đi đến nhà tôi vậy!

Nghiêm Lương Phi lúc này mới nhớ ra, từ lúc trước bị Trương Dương lôi ra khỏi bệnh viện, rồi lại bị Trương Dương không nói không rằng đưa về Bắc Ô, anh ta vẫn luôn muốn biết đã xảy chuyện gì!

- Hào Tử thúc rốt cuộc đã nói những gì với anh vậy?

Nghiêm Lương Phi gãi gãi đầu, tiếp tục hỏi.

- Khương gia, cậu hiểu được bao nhiêu về bọn họ?

Trương Dương đứng bên cạnh Truy Phong, mắt nhìn xa xăm, khi bọn họ rời bệnh viện Kinh Hòa cũng tầm khoảng hơn 12 giờ , mà bây giờ tới Bắc Ô cũng chỉ tầm 1 giờ, lúc này, vẫn có thể thấy được khói bếp từ từ bay lên ở vài nơi.

- Khương gia, tôi biết không nhiều!

Nghiêm Lương Phi thấy Trương Dương hỏi về Khương gia, không khỏi nhíu mày, hiện rõ vẻ mặt chán ghét, nói với Trương Dương:

- Tôi nghe mẹ tôi nói qua, cái nhà Khương gia này, người nhà họ đều không phải loại tốt đẹp gì, mà mấy năm nay, cái nhà Khương gia đấy chẳng biết làm thế nào cấu kết được với người của Hô Diên gia một thế gia nghìn năm, ỷ có Hô Diên gia nâng đỡ, mà ra sức đàn áp các tiểu thế gia ẩn cư bốn phía như chúng tôi!

- Đại bản doanh của Khương gia hiện nay nằm ở núi Nhạn Minh, nơi đó vốn là địa bàn của Vương gia ở Bắc Ô, nhưng bây giờ Vương gia không còn nữa, chính vì bọn họ đã chọn được chỗ tu luyện tốt hơn Khương gia, cuối cùng mới bị người của Khương gia tiêu diệt!

Nghiêm Lương Phi nói đến đây, dường như nghĩ ra điều gì đó, chợt bừng tỉnh nói:

- Nói chuyện với anh, tôi chợt hiểu ra, mẹ tôi vì sao lúc đầu nhất quyết đưa tôi đến chỗ cậu Quách Dũng, trước kia, Khương gia có hai huynh đệ đã từng gây sự với tôi, bị tôi dạy cho một trận, mẹ tôi nhất định là sợ bọn họ trả thù tôi!

- Hả!

Sắc mặt của Nghiêm Lương Phi trở nên rất xấu, ánh mắt đỏ ngầu, vội vàng hỏi thúc Trương Dương:

- Hào thúc có phải nói với anh, người của Khương gia đã đến tìm tôi, bèn ra tay với mẹ tôi và bà nội để trả thù đúng không?

Chương 835-836: Trúng độc

- Đừng sốt ruột, chú Hào nhà cậu không có nói rõ!

Trương Dương biết mẹ của Nghiêm Lương Phi nhất định là chưa nói gì với anh ta, mới khiến Nghiêm Lương Phi chẳng hay biết gì.

Theo như Hào Tử nói trước đó, thì Khương gia và Nghiêm gia một bên dùng độc, một bên dùng thuốc, vì vậy mới trở thành kẻ thù truyền kiếp, giữa hai nhà không chỉ là những va chạm nhỏ có thể giải quyết rõ ràng được.

- Đi, cậu dẫn tôi về nhà cậu.

Trương Dương nghĩ một lúc, rồi để Nghiêm Lương Phi dẫn đường, tới Nghiêm gia trước.

Nghiêm Lương Phi cũng rất lo lắng cho tình hình của mẹ và bà nội ở nhà, vì vậy Trương Dương vừa nói xong, bèn đi lên trước, dẫn đường cho Trương Dương và Truy Phong.

Dọc đường đi, Hai người chẳng ai nói lời nào, Nghiêm Lương Phi đang rất lo lắng cho tình hình ở nhà, còn Trương Dương thì trầm tư suy nghĩ.

Vốn ban đầu kế hoạch của hắn là, khi Khương gia vẫn chưa có chút thông tin nào, cũng cơ bản không kịp có sự chuẩn bị gì, trong thời gian nhanh nhất sẽ tìm thẳng đến nhà Khương gia, như vậy, cho dù người của Khương gia có chối bỏ không thừa nhận, thì với năng lực của bản thân cộng thêm hai đại linh thú Truy Phong Vô Ảnh, cũng tuyệt đối có thể điều tra ra được dấu vết Khương gia sử dụng Âm Hoa Chi Độc, đến lúc đó, chỉ cần tìm thêm bằng chứng việc Khương gia gia công bào chế Âm Hoa Chi Độc, thì không sợ Khương gia không thừa nhận.

Nhưng sau khi nghe xong lời của Nghiêm Lương Phi, Trương Dương bèn thay đổi dự định tìm Khương gia trước, cái nhà Khương gia này không giống như hắn vẫn nghĩ, cũng giống như Nghiêm gia chỉ là một tiểu thế gia ở một nơi nhỏ bé , cái nhà Khương gia này rốt cuộc lại có thể bắt tay được với Hô Diên gia, nói như vậy, việc Khương gia xuống tay với Mễ Tuyết, rất có khả năng không giống như hắn dự đoán ban đầu.

Trước lúc đó, Trương Dương chắc chắn bản thân trước kia chưa từng có bất kỳ sự tiếp xúc nào với một tiểu thế gia ở nơi nhỏ bé như vậy, cho nên bọn họ cơ bản không có lý do gì mà hạ độc Mễ Tuyết, xảy ra chuyện như vậy, mối quan hệ trong việc này rất có khả năng cũng giống như quan hệ giữa ba phía Khương gia, Hào Tử và Nghiêm Lương Phi, là kẻ thù của Trương Dương đã tìm Khương gia, nhờ người của Khương gia ra tay đối phó với người bên cạnh hắn.

Nhưng nếu như người của Khương gia và Hô Diên gia thực sự đã cấu kết với nhau hành động, thì tất cả những việc này hoàn toàn có thể giải thích được, hơn nữa, Khương gia rất có thể vẫn còn chứa chấp con cá lọt lưới của Hô Diên gia, nếu thực là như vậy, Trương Dương càng không thể đánh rắn động cỏ.

Nghiêm gia và Khương gia nếu là kẻ thù, thì sự hiểu biết của Nghiêm gia về Khương gia, nhất định hơn hẳn người khác, trước mắt phải tìm gặp mẹ của Nghiêm Lương Phi trước, tìm hiểu một chút về Khương gia, rồi quyết định như vậy mới không để người của Hô Diên gia chạy thoát được.

Trương Dương bây giờ cần phải bảo đảm chính là, tuyệt đối không cho bất cứ kẻ nào chạy thoát!

Nhà Khương gia vốn rất gần khu vực ven huyện Bắc Ô. Nghiêm Lương Phi thuộc lòng mọi ngóc ngách ở đây, rẽ ngang rẽ dọc, đi được mấy chục phút , mấy người bọn họ tới trước cửa chính của một khuôn viên nhỏ với căn nhà hai tầng, Trương Dương nhảy từ trên ngựa xuống, vẫn nhanh hơn Nghiêm Lương Phi một bước tới trước cửa chính nhà Nghiêm gia.

Nhà Nghiêm gia vô cùng mộc mạc, không giống với những tông môn đại môn phái đại thế gia Trương Dương từng gặp trước đây, ở đây giống như là nhà của nông dân bình thường vậy, khác ở chỗ khoảng sân bên trong cửa chính, phơi rất nhiều các loại thảo dược, nhìn qua khe cửa, Trương Dương có thể nhận ra khá nhiều loại.

Ngay khi Nghiêm Lương Phi chuẩn bị dẫn Trương Dương vào bên trong cổng chính nhà Nghiêm gia, thì có một con chó lớn màu vàng nhảy vọt ra, xông thẳng tới Trương Dương kẻ đang định bước qua cổng chính mà sủa loạn lên một hồi.

Truy Phong đánh mũi một cái, hử lên một tiếng. Tia chớp và Vô Ảnh cũng từ trong túi vải buồm mà Trương Dương đang đeo ló cái đầu nhỏ ra,tam đại linh thú cùng một lúc trừng mắt nhìn cái con chó lớn màu vàng đang sủa inh ỏi đó, con chó lớn màu vàng trợn tròn mắt, ngẩn người mất mấy giây, một lúc sau thì yên lặng, hai chân trước mền nhũn tại chỗ, thiếu chút nữa là đập đầu xuống đất. Sau đó, con chó lớn màu vàng dang bốn chân ra, chạy bán sống bán chết vào trong nhà, lúc này, trong nhà chợt náo loạn hẳn lên.

Nghiêm Lương Phi cười đau khổ khi thấy biểu hiện mất mặt của con chó vàng lớn nhà mình trước mặt tam đại linh thú, trong lòng không khỏi thầm ngưỡng mộ Trương Dương có được tam đại linh thú, sau đó anh ta dẫn Trương Dương vào trong nhà, nhưng Truy Phong chê nhà của Nghiêm gia quá nhỏ, nên không muốn vào, bèn ở lại bên ngoài.

- Có chuyện gì vậy?

Lúc này, một giọng nói dịu dàng từ trong nhà vọng ra, tiếp đó, một bóng dáng đơn hạc đi từ trong nhà ra, trên mình vận một bộ quần áo rất giản dị, hai tay còn cầm một chậu thảo dược vừa xử lý xong đang chuẩn bị đem ra phơi, đứng bên cửa nhà, nhìn ra cổng chính:

- Ai tới vậy… Phi nhi!

Người phụ nữ chợt lấy tay bưng kín miệng đang há lớn, không dám tin mà nhìn ra cổng chính, đôi mắt trong suốt, tràn đầy sự kinh ngạc , đôi tay run lên, đánh đổ cả chậu thảo dược xuống đất.

- Mẹ!

Nghiêm Lương Phi nhìn thấy người phụ nữ đó, lập tức lên tiếng, sau khi vui mừng kêu lên một tiếng, một bước nhảy vọt tới, ôm chặt người phụ nữ đó, quay một vòng tại chỗ, mới chịu buông ra.

Thì ra người phụ nữ này là mẹ của Nghiêm Lương Phi, Đường Tiểu Lan.

- Phi nhi, con không phải đã tới nhà cậu con rồi sao, sao lại quay về thế này!

Đường Tiểu Lan không dám tin sờ mặt Nghiêm Lương Phi, vẻ mặt vô cùng thân mật, sau đó kéo Nghiêm Lương Phi ra, nhìn Nghiêm Lương Phi một lượt từ trên xuống dưới, sau khi xác định Nghiêm Lương Phi không việc gì, mới yên tâm nói:

- Phi nhi, con béo ra đó!

- Mẹ…

Nghe câu nói cuối của Đường Tiểu Lan, Nghiêm Lương Phi cay cay sống mũi, không kìm được lòng mà dưng dưng nước mắt.

- Khụ khụ, khụ khụ, Tiểu Lan , là ai tới vậy? có phải bọn người Khương gia không? Bảo bọn chúng cút đi, không được để bọn người của Khương gia bước vào nhà chúng ta một bước, khụ khụ khụ!

Đúng lúc này, từ trong phòng lại vọng ra một giọng nói già nua yếu ớt, pha lẫn cả tiếng ho khan, giọng nói run rẩy, cho thấy chủ nhân của giọng nói này đang rất đau đớn.

Trương Dương không khỏi nhíu mày, vọng văn vấn thiết chính là bốn phương pháp chuẩn đoán cơ bản trong trung y, người này, vọng phân rõ hai thứ âm nghe và mùi hôi,chỉ nghe âm thanh này, thì lúc gấp lúc chậm,cao thấp mạnh yếu dường như không khống chế được, Trương Dương mơ hồ có thể đoán được, chủ nhân của giọng nói này đang có dấu hiệu trúng độc.

- Là cháu, bà nội, cháu đã về rồi!

Nghiêm Lương Phi nghe thấy giọng nói này, bèn vui vẻ lớn giọng gọi, sau đó, Nghiêm Lương Phi ngây ra một lúc, vội vàng đi vào trong phòng:

- Bà nội, bà sao vậy, khi cháu đi bà vẫn còn khỏe mà, thân thể vẫn rất mạnh khỏe mà?

Chủ nhân của giọng nói, chính là bà nội Nghiêm Lương Phi, nhưng Nghiêm Lương Phi chỉ nghe ra sức khỏe bà nội anh ta không được tốt lắm qua giọng nói yếu ớt của bà, những thứ khác đều không nghe ra được.

- A!

Đường Tiểu Lan lúc này mới có phản ứng, thay đổi hẳn thái độ cưng chiều Nghiêm Lương Phi trước đó, vội vàng kéo Nghiêm Lương Phi lại, nhưng Nghiêm Lương Phi bước quá nhanh, cho nên bà không bắt kịp, Nghiêm Lương Phi đã chui tọt vào trong nhà.

Đường Tiểu Lan vội đến mức giẫm mạnh chân xuống, lúc này, bà ta mới phát hiện ra, cùng Nghiêm Lương Phi đi vào còn có một người thanh niên lạ mặt.

- Cậu là ai?

Đường Tiểu Lan nhìn thấy Trương Dương, hỏi một cách cảnh giác.

- Cháu chào cô, cháu là Trương Dương, cũng giống như Nghiêm Lương Phi, cũng là thực tập sinh của bệnh viện Kinh Hòa, cháu và Nghiêm Lương Phi có thể nói là đồng nghiệp của nhau.

Trương Dương mỉn cười lễ phép trả lời.

Nghe thấy Trương dương trả lời như vậy, Đường Tiểu Lan mới hiểu rõ mà thở phào nhẹ nhõm,lúc này mới nở nụ cười, ngượng ngùng nói với Trương Dương:

- Thì ra là tiểu Trương, mau vào đây. Đứa trẻ Phi nhi này, có thể là vì nhớ nhà, lại còn phiền cháu đưa nó về, thật là ngại quá.

Đường Tiểu Lan rõ ràng cho rằng Quách Dũng vì lo lắng cho Nghiêm Lương Phi mà cử Trương Dương đi cùng Nghiêm Lương Phi, về điểm này, Trương Dương tất nhiên đã nhìn ra, nhưng cũng không có phân trần gì.

- Mẹ! Mẹ!

Lúc này, Nghiêm Lương Phi từ trong phòng xông ra, vội vàng nói với Đường Tiểu Lan:

- Bệnh của bà nội nặng như vậy, nên sớm đưa đi bệnh viện, vì sao vẫn để bà nằm ở nhà?

- Việc này…

Đường Tiểu Lan thoáng chốc chẳng biết nên nói gì, bà không đưa mẹ già đi bệnh viện, ắt có lí do của bà, nhưng lí do này, cơ bản không thể nói với Nghiêm Lương Phi.

Nghiêm Lương Phi vì sốt ruột nên cũng không nhận ra được sự khác thường của mẹ mình, nhìn thấy Đường Tiểu Lan không nói, Nghiêm Lương Phi chuyển qua nói thẳng với Trương Dương:

- Trương Dương, anh phải giúp tôi, chúng ta mau đưa bà nội đến bệnh viện thành phố Bắc Mang gần nhất có được không?

Nói xong, Nghiêm Lương Phi vỗ mạnh vào trán một cái và nói:

- Thôi vậy, vẫn là để tôi đi gọi một chiếc xe tới!

Nghiêm Lương Phi dĩ nhiên hiểu rằng, với sức khỏe của bà nội, cơ bản không thể chịu được tốc độ nhanh như của Truy Phong, cho nên, vẫn là phải đi gọi một chiếc xe tới.

- Đừng, Phi nhi, bà nội con không có bị sao cả!

Nghe thấy Nghiêm Lương Phi muốn đi gọi xe, Đường Tiểu Lan chợt biến sắc, bỗng chốc bổ nhào tới nắm chặt tay Nghiêm Lương Phi, không cho Nghiêm Lương Phi đi gọi xe.

- Mẹ, mẹ không thể nào không nhìn ra, bà nội là bị viêm ruột thừa cấp tính, chỉ uống thuốc không thể khỏi được, bắt buộc phải đưa đến bệnh viện ngay, nếu không, một khi trễ nải, sẽ nguy hiểm đến tính mạng!

Nghiêm Lương Phi bị mẹ giữ lại, thì không khỏi sốt ruột nói.

- Phi nhi, Phi nhi, con quay lại đây!

Trước cửa phòng, một cụ già đang ôm bụng, trên trán đầy những giọt mồ hôi to như hạt đậu, vẻ mặt đau đớn vịn vào khung cửa mà bước ra.

Nhìn thấy bà cụ xuất hiện, Trương Dương thoáng chốc đã hiểu rõ, bà cụ đúng là đã bị trúng độc, chứ không phải là những loại bệnh tật khác. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Tienvuc chấm cơm.

- Bà nội, sao bà lại đi lại lung tung như vậy.

Nghiêm Lương Phi nhìn thấy bà nội đi ra, vội vàng chạy lại đỡ.

Bà cụ tuy vẻ mặt vô cùng đau đớn, nhưng giọng nói vẫn giữ được uy nghiêm của mình, bà cụ nhìn Nghiêm Lương Phi, nghiêm khắc nói:

- Tiểu Phi, đã nói là để cháu tới bệnh viện ở thành phố lớn để thực tập, thực tập chưa kết thúc thì không cho phép cháu quay về, tại sao bây giờ cháu lại về, có phải là không chịu khó học tập!

- Bà nội!

Nghiêm Lương Phi sốt ruột như sắp khóc đến nơi, nhưng anh ta biết rõ tính cách của bà nội, vì thế không thể không giải thích mà nói:

- Là Hào thúc đột nhiên ngất xỉu trước cửa bệnh viện Kinh Hòa chúng cháu, cũng may Trương Dương đã chữa khỏi cho Hào thúc, sau đó không biết Hào thúc đã nói gì với Trương Dương, mà cháu bị Trương Dương lôi thẳng về đây.

- Hào Tử? Cái tên Hào Tử mà cha con đã đưa về nhà chữa bệnh năm kia ?

Nghe thấy Nghiêm Lương Phi nói vậy, Đường Tiểu Lan và bà cụ, cả hai dường như đồng thời biến sắc.