Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.info. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Thấy Tống Thanh Minh dường như đã nhận ra mình, Tần Chấn lại nhìn nhìn mộc bài phía trước sạp hàng tiếp tục nói: “Nhìn trên bài tử của ngươi viết cần đan dược, ta trái lại vừa vặn quen biết một vị hảo hữu thường xuyên bán đan dược, nhưng đối phương không cần đông tây khác chỉ cần linh thạch, không biết ngươi có hứng thú không?”

“Tần đạo hữu, tiểu đệ ta tới đây cũng thuận tiện giúp trong tộc thu thập đan dược tăng tiến tu vi, nếu như có người có thể trường kỳ cung cấp thì đó là cực tốt, cũng tỉnh (đỡ) nhà ta còn phải thường xuyên đi phường thị mua sắm.”

Hóa ra là tu sĩ gia tộc phụ cận, hèn chi người này tuổi tác nhẹ nhàng mỗi lần tập hội đều có thể lấy ra mấy chục tấm linh phù bán, hóa ra những linh phù này đại bộ phận đều là trưởng bối trong tộc hắn luyện chế.

Loại tài nguyên tu luyện khẩn tiếu (đắt hàng) như đan dược ở Thanh Hà Huyện cơ bản đều chưởng khống ở trong tay các đại tu tiên gia tộc, bọn họ dựa vào mấy đời người tích lũy đa số đều sở hữu truyền thừa đan phương hoàn chỉnh, so với tán tu dễ dàng bồi dưỡng ra luyện đan sư hơn.

Trong tán tu cho dù có mấy danh người thiên phú xuất chúng dựa vào cơ duyên bản thân đạt được một số truyền thừa luyện đan trở thành luyện đan sư muốn hoạch thủ nhiều đan phương hơn nâng cao trình độ luyện đan của mình cuối cùng chỉ có thể lựa chọn gia nhập bọn họ trở thành cung phụng của những tu tiên gia tộc này, cả đời giúp bọn họ luyện đan.

Phường thị duy nhất trong cảnh Thanh Hà Huyện là Thanh Hà Phường chính là do các tu tiên gia tộc lớn nhỏ của Thanh Hà Huyện liên hợp thành lập, đan dược do tán tu luyện chế ở trong Thanh Hà Phường cũng là cạnh tranh không lại những tu tiên gia tộc này.

Đương nhiên vẫn là có một số luyện đan sư không nguyện ý cẩu hợp với những tu tiên gia tộc này lựa chọn phương thức sinh tồn khác, nhưng đan dược bọn họ luyện chế thông thường cũng liền chỉ có thể xuất hiện ở trong những tập hội quy mô nhỏ này.

Đan dược bán ở đây thông thường rẻ hơn phường thị một chút, tu tiên gia tộc phụ cận tham đồ (ham) cái lợi mấy khối linh thạch tới đây thái cấu đan dược trái lại cũng là chuyện thường có.”

Tần Chấn nghe xong lời nói của Tống Thanh Minh lúc này mới có chút thích nhiên (hiểu ra) nói: “Ta nói đạo hữu tuổi tác nhẹ nhàng đâu cần nhiều đan dược như thế, hóa ra là giúp trong nhà thái cấu.”

“Đạo hữu nếu như có thể giới thiệu ra lộ tử (đường đi) sau này tới chỗ ta mua linh phù nhất luật (nhất loạt) theo giá thị trường chiết khấu 9 thành có được không?”

Nói xong Tống Thanh Minh còn từ trong một đống linh phù trước thân rút mấy tấm Thanh Tâm Phù người này yêu thích nhất nhét vào trong tay Tần Chấn.

“Thượng khả (được), thượng khả. Tập hội kết thúc sau đó đạo hữu ở địa phương này đợi ta phiến khắc.”

Thấy Tống Thanh Minh hiểu chuyện như thế Tần Chấn cao hứng đồng ý xuống, tán tu giống như hắn quanh năm hỗn tích (lăn lộn) ở trong các loại tập hội ngoài đi ra mạo hiểm săn giết yêu thú cũng chỉ có thể dựa vào mua bán một số thông tin trong tập hội phường thị hoán thủ một số tài nguyên tu luyện.

Tiễn đi Tần Chấn không lâu sạp hàng của Tống Thanh Minh lại tới một danh nữ tử xinh đẹp đầu đội diện sa (khăn che mặt),

Nữ tử này mi thanh mục tú, xỉ bạch thần hồng (răng trắng môi hồng), một thân cung trang màu phấn nhạt, thân đoạn linh lung dịch thấu (dáng người thanh thoát), góc váy thêu hồ điệp màu xanh nhạt dục phi (muốn bay), ngoài khoác một tầng mê vụ trắng tinh, tu vi so với Tống Thanh Minh còn cao hơn một chút đã đạt tới Luyện Khí ngũ tầng.

Tống Thanh Minh ở Thảo Lư Sơn mấy tháng nay vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nữ tu có tướng mạo kinh diễm như thế, không nhịn được đa khán (nhìn thêm) mấy nhãn.

Người này sau khi dừng lại trước sạp hàng của Tống Thanh Minh tử tế nhìn nhìn tự bài (biển chữ) trên bàn sạp hàng, tư lự một chút sau đó mở miệng nói: “Ngân Diệp Thảo trung phẩm ngươi có thu không?”

Tống Thanh Minh chỉ cảm thấy được giọng nói này thanh linh nhập nhĩ (trong trẻo lọt tai) giống như phong linh (chuông gió), sau khi hồi thần lại vội vàng đáp: “Trung phẩm không thu, hạ phẩm có thể.”

Ngân Diệp Thảo cũng là một trong những linh thảo cần thiết để chế tác phù chỉ trắng tinh, chỉ là Tống Thanh Minh hiện giờ còn chỉ là hạ phẩm chế phù sư dùng vật liệu trung phẩm thật sự là có chút lãng phí, linh thạch trong tay hắn không nhiều tự nhiên sẽ không lãng phí linh thạch tới thu cấu cái này.

Phấn y nữ tử thấy Tống Thanh Minh từ chối trên mặt lộ ra chút ít không khoái (không vui), do dự phiến khắc sau đó lại nói: “Ta ở đây còn có một số đan dược hạ phẩm tăng tiến tu vi, có thể hoán toàn bộ Thanh Tâm Phù trên bàn của ngươi không?”

“Đan dược tăng tiến tu vi? Trước tiên đưa ta xem xem là loại nào đã.”

Nghe thấy nữ tử này muốn lấy đan dược tới hoán linh phù của hắn Tống Thanh Minh cũng có chút ý ngoại, hôm nay không biết là thổi cái ngọn quái phong gì rồi, trước đây trong tập thị này hiếm khi có người lấy đan dược ra hoán linh phù, hôm nay sao liên tục gặp phải hai vị người có thể hoán tới đan dược.

Nghe xong lời nói của Tống Thanh Minh phấn y nữ tử cũng không có trả lời, trong tay lấy ra một cái bình nhỏ đặt tới trên bàn.

Nhận lấy ngọc bình tím đối phương đưa qua mở ngọc bình ra đổ ra một viên đan dược cúi đầu tử tế biện văn (ngửi phân biệt) dược tính.

“Đây là “Dưỡng Khí Đan””.

Tống Thanh Minh lấy ra một cái bình nhỏ của mình trang xuống ba viên đan dược, đem đan dược còn dư lại trong bình liên đồng (cùng với) mười mấy tấm Thanh Tâm Phù trên bàn đặt tới trước thân đối phương.

“Dưỡng Khí Đan này của cô nương trên thị trường một viên đại khái là 3 khối linh thạch, mười mấy tấm phù này của ta cũng liền giá trị ba viên đan dược của cô nương, nếu như đồng ý thì chúng ta liền giao hoán rồi.”

Phấn y nữ tử không có do dự sảng khoái gật gật đầu phi tốc thu khởi đan dược và linh phù, nhìn Tống Thanh Minh một cái sau đó xoay người liền phiêu nhiên ly khứ (bay đi).

Sau khi làm xong đơn làm ăn này vận khí tốt của Tống Thanh Minh dường như cũng giống như tới tận cùng rồi, lại cũng không có gặp loại hảo sự hoán thủ đan dược này.

Trái lại linh phù hắn bày ra tiêu lộ luôn rất ổn định, một ngày xuống cũng bán được thất thất bát bát (7-8 phần), còn thu được một số vật liệu chế phù, chỉ có khối hắc sắc thạch đầu Cửu thúc gác ở chỗ hắn vẫn là lôi đả bất động (không hề lay chuyển), vô nhân vấn tân.

——

Hoàng hôn nhật tiệm tây trầm (mặt trời dần lặn về tây), phía tây Thảo Lư Sơn Tống Thanh Minh nhìn người bán đan dược do Tần Chấn giới thiệu có chút cười khổ không thôi.

Thân ảnh quen thuộc trước mắt này chính là phấn y nữ tử hôm nay dùng đan dược và hắn hoán thủ linh phù, chỉ là hắn lúc đó ti hào (mảy may) không nghĩ qua nữ tử này còn muốn bán đan dược còn lại.

Đáng tiếc mấy tấm Thanh Tâm Phù hắn tân tân khổ khổ chế tác rồi.

Phấn y nữ tử này vẫn là mang theo đạo diện sa trắng tinh kia, mặc dù Tống Thanh Minh luôn không có nhìn rõ diện mạo của nữ tử này vẫn là rất nhanh từ y vật nàng mặc trên người xác nhận rồi, nàng chính là vị kinh diễm nữ tử giao dịch với hắn nửa ngày trước.

Phấn y nữ tử nhìn thấy Tống Thanh Minh cũng là có chút ý ngoại mở miệng hướng về phía Tần Chấn hỏi: “Tần đạo hữu, vị này chính là người đạo hữu nói muốn mua đan dược?”

“Cao tiên tử, vị này là Tống đạo hữu, cũng là tu sĩ gia tộc phụ cận, khẩu bi (danh tiếng) ở Thảo Lư Sơn còn tính là không tệ, lần này tới là cần thay trưởng bối trong nhà thái cấu một số đan dược.”

Tần Chấn đối với nữ tử này dường như có chút cung kính, trong ngữ khí xứ xứ có chút sợ nàng đối với đối tượng giao dịch Tống Thanh Minh này không đủ hài lòng.

Phấn y nữ tử nghe thấy giới thiệu của Tần Chấn lại đối với Tống Thanh Minh hỏi một câu.

“Ngươi có phải là người Tống gia Phục Ngưu Sơn?”

“Phục Ngưu Sơn, Tống gia, Tống Thanh Minh.”

Tống Thanh Minh thấy nữ tử này nháy mắt đã biết xuất xứ của hắn nghĩ tới là người quanh năm tu luyện ở phụ cận đây liền không có lại ẩn man (giấu giếm), đại phương nói ra tên của mình.

Phấn y nữ tử nghe thấy câu trả lời của Tống Thanh Minh tư lự một hồi lâu, cuối cùng dường như hạ định quyết tâm đối với Tần Chấn ném ra một cái túi vải màu vàng.

Tần Chấn tiếp hạ túi vải sau đó mở ra nhìn một cái đầy mặt cao hứng hướng về phía hai người gật gật đầu liền phi tốc rời khỏi nơi này.

Cho đến khi Tần Chấn bước ra ngoài tầm mắt của hai người bạch y nữ tử mới chậm rãi mở miệng: “Không biết Tống đạo hữu cần đan dược gì đây?”

“Giống như Dưỡng Khí Đan loại này có thể tăng tiến pháp lực đan dược đều cần, càng nhiều càng tốt.”

“Ta chỉ cần linh thạch, không cần đông tây khác.”

“Đó là đương nhiên.”

Phấn y nữ tử nói xong lấy ra mấy cái ngọc bình tím tương tự đặt tới trong tay Tống Thanh Minh, Tống Thanh Minh nhận lấy nhìn một cái ròng rã ba bình toàn bộ đều là Dưỡng Khí Đan hắn hằng mơ ước, đầy mặt chấn kinh không nhịn được đối với phấn y nữ tử này nhiều thêm mấy phần đoán tưởng.

Có thể một lần lấy ra nhiều Dưỡng Khí Đan như vậy trình độ luyện đan của nữ tử này tất nhiên thập phần cao siêu, không phải loại sơ giai luyện đan sư như Nhị tỷ có thể đối bỉ (so sánh) được, nàng ít nhất cũng là một danh trung phẩm luyện đan sư, nhân vật loại này ở Thanh Hà Huyện cũng không có nhiều.

“Đan dược này của ta chất lượng đều là giai phẩm, ngươi muốn cả một bình có thể cho ngươi rẻ hơn 2 khối linh thạch.”

Tống Thanh Minh điểm đầu đồng ý, thu hạ một bình đan dược sau đó lấy ra một túi linh thạch giao cho nữ tử.

“Lần này đi ra vội vàng trên người không mang theo bao nhiêu linh thạch, hôm nay ta chỉ cần một bình liền đủ rồi, số còn lại tháng sau cô nương tới địa phương tập hội lần trước tìm ta, mỗi tháng ta đều sẽ tới đây bày sạp, chỉ cần chất lượng bảo chướng bên ta có thể trường kỳ thu cấu.”

“Chỉ cần ngươi có linh thạch đan dược ta luyện chế chất lượng đều có bảo chướng, nhưng ngươi muốn hợp tác trường kỳ thì... ta còn có một cái yêu cầu.”

“Tiên tử thỉnh giảng.”

“Ngươi không thể tiết lộ giao dịch giữa chúng ta với tộc nhân ngươi, cái này đối với ngươi mà nói không khó chứ.”

Đối với yêu cầu kỳ quái của phấn y nữ tử Tống Thanh Minh vốn dĩ có chút không giải nhưng tử tế nghĩ một chút có lẽ truyền thừa luyện đan của nàng tới từ trong Thanh Hà Phường do đó mới không muốn những tu sĩ gia tộc bọn họ biết thân phận của nàng.

“Có thể!”

So với nàng Tống Thanh Minh càng không muốn để trong tộc biết bí mật hiện giờ mình kiếm linh thạch, đối với hắn mà nói hiện giờ có thể ổn định hoán tới đan dược nâng cao tu vi mới là quan trọng nhất.

Những đan dược này tối đa hắn cũng chỉ dám mang một chút tới Tàng Kim Các gia tộc hoán thủ vật liệu chế phù, nếu như hắn toàn bộ mang đi Tứ trưởng lão hỏi tới hắn linh thạch ở đâu ra thái cấu đan dược hắn làm sao nói cho rõ ràng được, ở trong mắt tộc nhân khác của Tống gia trên người hắn tối đa bất quá có thể có 20-30 khối linh thạch.

Phấn y nữ tử điểm điểm linh thạch hài lòng thu vào trong túi trữ vật đang muốn phiêu nhiên ly khứ.

“Cảm vấn tiên tử phương danh.”

“Cao Ngọc Dao.”