Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Nhiếp Tiếu thực sự ngỡ ngàng, đã lộ ra vẻ hơi bất ngờ khó tả.
Nhiếp Minh An này lại gọi cô là con gái cưng? Còn đích thân đưa cô đến trường?
Sao thế được!
Trong cốt truyện, vì tính cách của Nhiếp Tiếu, nên người nhà họ Nhiếp chưa bao giờ thân thiết với cô!
Sao tự nhiên lại có bước ngoặt lớn thế!
"Việc của Linh Lung, cứ để nó tự lo. Học hành của con quan trọng hơn." Đỗ Nhã Nhược cũng nói.
Nhiếp Tiếu ngậm ngùi nhìn thời gian, quả nhiên đã sắp muộn rồi.
Đều tại Cố Thừa.
Lề mề chậm chạp, làm mất thời gian của cô!
Nếu không, cô còn kịp chạy sang đồn cảnh sát!
Và cả Cố Huyền nữa!
Mặt dày quá cũng làm tốn không ít thời gian của cô!
Hai anh em nhà họ Cố này tuyệt đối có độc.
Nhiếp Minh An và Đỗ Nhã Nhược tự mình đưa Nhiếp Tiếu trở lại trường học, trong lời nói và hành động đều tỏ ra rất quan tâm đến cô.
Cho dù Nhiếp Tiếu vẫn luôn lộ ra vẻ mặt chán ghét, qua loa, hai người cũng chẳng hề để ý. Cảnh tượng này, lại bị người trong trường nhìn thấy.
Trong khoảnh khắc, lời đồn Nhiếp Tiếu là tiểu thư thật không được sủng ái, không cần đánh cũng tan.
Sau khi Nhiếp Tiếu trở về, bắt đầu có bạn học chủ động tiếp cận cô, tỏ vẻ thân thiện.
Với tính cách phách lối này của nữ phụ, đương nhiên sẽ không từ chối, Nhiếp Tiếu cũng theo vai, chẳng từ chối sự thân thiện của mọi người.
Tiện thể, Nhiếp Tiếu còn thông qua hệ thống, xem thử tình hình tại hiện trường “ruộng dưa”. Bây giờ cốt truyện đã thay đổi, may mà hệ thống đủ thông minh, lúc này đã sinh ra kịch bản mới.
Nhiếp Tiếu xem như đọc truyện, say sưa xem một hồi.
[Nhiếp Linh Lung đứng ở cửa, vẻ mặt căng thẳng, trong mắt mang theo chút ẩm ướt. Bùi Việt của cô ta từ thuở nhỏ đã chịu nhiều khổ sở như thế, cô ta từng thề, nhất quyết không để anh ấy phải chịu khổ thêm nữa. Thế nhưng bây giờ, anh ấy lại vì cô ta mà phải gánh chịu tội lỗi thế này. Nhiếp Linh Lung cảm thấy, cô ta mãi mãi cũng không thể tha thứ cho chính mình.]
[Cuối cùng, Bùi Việt mặt đầy mệt mỏi bước ra. Anh ta nhìn thấy Nhiếp Linh Lung, sắc mặt hơi thay đổi, đã vội vàng muốn bước nhanh đi! Lòng tự hào của chàng trai không cho phép sự lúng túng của mình, bị người mình thích nhìn thấy.]
[Nhiếp Linh Lung gọi anh ta một tiếng, đôi mắt cô ta ngấn lệ rồi dũng cảm xông lên, ôm lấy chàng trai của mình. Cô ta vùi đầu vào lòng anh ta: “Bùi Việt, em đã hủy hôn ước rồi...”]
Xì...
Nhiếp Tiếu vừa xem, vừa nổi hết cả da gà, buồn nôn quá.
Nhưng nam nữ chính dù sao cũng diễn với nhau rất vui, Bùi Việt vừa nghe Nhiếp Linh Lung nói mình đã hủy hôn ước, nhất thời cảm động vô cùng. Hai người ôm nhau, cuối cùng đã vượt qua ánh mắt dèm pha của thế gian, dưới sự chú ý của mọi người mà hôn ngọt ngào.
Nhiếp Tiếu: "..."
Thôi được, các người thấy vui là được!
May mà cô chẳng kịp đến hiện trường ăn dưa, nếu không cũng thấy buồn nôn lắm. Cô còn chưa ăn cơm tối nữa!
Sau khi hủy hôn ước, lúc này Nhiếp Linh Lung chỉ thấy mình vô cùng tự do rồi dựa theo đề nghị của Bùi Việt, hai người họ đã trốn học một cách vẻ vang!
Nhiếp Tiếu lật xem đại khái một hồi.
[Hai người trốn học đến quán bar, Bùi Việt dạy Nhiếp Linh Lung hút thuốc uống rượu. Lúc từ quán bar ra, Nhiếp Linh Lung còn bị người quấy rối, Bùi Việt vung nắm đấm lao lên. Nhiếp Linh Lung lập tức bị dáng vẻ đánh nhau của anh ta mê hoặc. Hai người lại âu yếm hôn nhau.]
[Đến tối nay, Nhiếp Linh Lung dứt khoát không về nhà, cùng Bùi Việt đến một nhà nghỉ tồi tàn, dựa theo tình tiết trong sách, giữa bọn họ sẽ không xảy ra chuyện gì thực tế, chỉ ôm nhau sưởi ấm, cộng thêm một chút nội dung tả cảnh mập mờ.]
Nhiếp Tiếu chép miệng.
Trong cốt truyện gốc cũng có một đoạn như thế, nhưng lúc đó, Nhiếp Linh Lung lấy cớ đến nhà bạn thân ngủ để lén ra ngoài với Bùi Việt. Lúc đó người nhà họ Nhiếp chẳng hề hay biết.
Chỉ là lần này, e rằng Nhiếp Linh Lung không qua nổi!
Nhiếp Tiếu lười chú ý đến hai người bọn họ để chuyên tâm vào việc học của mình.
Lần xuyên không này, tuy kết cục trông chẳng mấy khả quan, nhưng đã có hệ thống trong tay, cô vẫn có thể tạo ra kết cục mới.
Trải nghiệm lần này với cô cũng là một cuộc đời mới, cô không thể dồn hết tâm trí vào mấy nam nữ chính kia được. Cô cũng có cuộc đời riêng mà mình phải sống, có ước mơ mà mình phải thực hiện!
Ở trường, đa số bạn học đều ở nội trú. Nhiếp Tiếu cũng từng ở ký túc xá, nhưng từ khi được nhà họ Nhiếp nhận về, cô đã về nhà họ Nhiếp ngủ rồi.
Nhiếp Tiếu nghĩ ngợi một phen, chợt cảm thấy cứ đi đi lại lại thế này có vẻ hơi bất tiện. Cô đang định suy nghĩ, không biết có nên nói với bố mẹ một tiếng, để cô về sau vẫn tiếp tục ở nội trú hay không.
Ai ngờ, cô vừa tan học, Nhiếp Minh An đã chủ động nhắn tin cho cô, bảo ông ấy sẽ tự lái xe đến đón cô.
Nhiếp Tiếu nhận được tin nhắn lại đâm ra bối rối.
Hướng đi này của cốt truyện hình như không được ổn lắm nhỉ?
Cái kiểu nữ phụ “bố chẳng thương mẹ chẳng yêu” gì đó đâu rồi?
Nhưng Nhiếp Minh An như vậy, Nhiếp Tiếu cũng chẳng tiện từ chối, cô đành phải theo vai, bày ra đủ thứ phô trương rồi lên xe.