Bóng Tối Của Thế Giới Comics

Chương 235. Nỗi Nhục Nhã - Rắc Rối Của Blade

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Tóm lại, tại The Bronx lúc này, trên những khu phố bị Vampire chiếm đóng, dưới màn đêm tăm tối, cuộc chém giết giữa ba phe Vampire đã bước vào giai đoạn khốc liệt nhất. Bọn chúng đánh nhau đến mức khó phân thắng bại.

Nhưng nhìn chung, Gia tộc Tối Cao nhờ sự hậu thuẫn bí mật từ S. H. I. E. L. D. vẫn đang chiếm thế thượng phong.

Cùng lúc đó, tại khu Brooklyn, đội hành động của S. H. I. E. L. D. do Melinda và Sharon dẫn dắt cũng đang nhổ cỏ tận gốc, dọn dẹp từng cứ điểm của cả Phái Cấp Tiến lẫn Vampire Council.

Điều này đồng nghĩa với việc sau Queens, Brooklyn đã trở thành khu vực thứ hai không còn bị thế lực ngầm của Vampire nhúng chàm.

Đáng tiếc, lực lượng của S. H. I. E. L. D. có hạn. Dù đã liên hệ MACUSA hỗ trợ, nhưng sau khi dọn dẹp xong Brooklyn, họ cũng cạn kiệt sức lực để mở thêm mặt trận thứ hai ở các khu vực khác.

Nhưng có một điều khá quỷ dị. Trong cuộc xung đột quan trọng mang tính quyết định đến việc phân chia lại bản đồ thế lực Vampire tại New York này, thủ lĩnh của cả Phái Cấp Tiến lẫn Vampire Council gần như không hề lộ diện.

Gã Half-Vampire đầy dã tâm Deacon và 13 vị gia chủ của Vampire Council cứ như bốc hơi khỏi thế gian.

Trong cái đêm rực lửa chiến tranh khiến người ta mất ngủ này, rốt cuộc bọn chúng đang ở đâu?

"Todt Hill."

Blade mở cửa xe. Gã thợ săn Vampire vũ trang tận răng bước xuống từ chiếc xe cơ bắp của mình. Dưới màn đêm, gã phóng tầm mắt nhìn về phía ngọn núi cao hơn 120 mét trước mặt. Giữa khu rừng rậm rạp trên núi, mùi máu tanh tưởi đặc trưng của Vampire mà gã vô cùng quen thuộc đang lan tỏa.

Nơi này là Staten Island, khu vực ít dân nhất và mờ nhạt nhất trong năm quận của thành phố New York.

So với mật độ dân số khủng khiếp ở trung tâm New York, hòn đảo nằm ở cửa sông Hudson này quả thực là đất rộng người thưa. Nhưng cũng chính vì thế, nó trở thành một nơi tuyệt vời để che giấu những bí mật.

"Temple of Eternal Night nằm trong một thung lũng nào đó ở Todt Hill."

Đứng cạnh Blade, lão thợ săn Whistler xách theo một khẩu súng săn màu đen. Có lẽ vì trận chiến này, lão đã phá lệ mặc lên người một bộ đồ chiến đấu. Giống như Blade, lão mặc áo khoác dạ đen, đeo kính râm, quần lính và giày bốt chiến thuật, trên cổ còn đeo mặt dây chuyền hình đầu gấu.

Whistler cầm ống nhòm hồng ngoại, nhìn về phía vùng núi tĩnh lặng trước mặt, nói với Blade:

"Chúng ta phải xác định vị trí của Temple of Eternal Night trước, nhưng đừng vội hành động. Deacon đã đưa cả 12 vị gia chủ của Vampire Council đến đây, lực lượng tinh nhuệ nhất của hắn chắc chắn cũng đang túc trực. Chúng ta quá ít người, phải đợi Merlin và cô Elsa mang viện binh tới rồi mới ra tay."

"Tôi biết cách đánh giá tình hình." Blade lạnh lùng đáp: "Tôi cũng không bốc đồng như ông nghĩ đâu, ông già."

"Ồ? Thật sao?"

Whistler bật cười hai tiếng. Lão cười khẩy, tập tễnh bước về phía cốp chiếc xe cơ bắp. Đúng như lão nói, tuổi tác đã cao, cộng thêm gần 100 năm làm thợ săn ma quỷ khiến toàn thân lão đầy thương tích, hành động không còn nhanh nhẹn như thời trẻ nữa.

Thế nên lần này, lão chỉ đóng vai trò hậu cần và hỗ trợ.

"Cầm lấy cái này!"

Lão Whistler móc từ trong túi ra một món đồ nhỏ màu đen, ném cho Blade. Gã bắt lấy, liếc nhìn và nhận ra đó là một chiếc đồng hồ màu đen.

"Merlin đưa cho tôi đấy."

Lão thợ săn giơ tay lên, trên cổ tay lão cũng đeo một chiếc đồng hồ cùng kiểu. Lão nói: "Nghe bảo trong cái đồng hồ này có gắn con chip chết tiệt gì đó, có thể định vị được vị trí của chúng ta."

"Vậy chẳng phải hắn sẽ biết chúng ta đi đâu sao?" Blade nhíu mày, nhìn chiếc đồng hồ trong tay: "Tôi không thích cái cảm giác bị theo dõi này."

"Chẳng thợ săn nào thích bị theo dõi cả." Whistler đáp: "Nhưng trong tình cảnh hiện tại, thứ này có khi lại cứu mạng cậu đấy. Xong việc thì vứt đi là được. Nhưng nói thật nhé, Eric, sau khi giải quyết xong chuyện ở đây, cậu có tính đi đâu không?"

"Tôi không biết." Blade lắc đầu, nhét chiếc đồng hồ vào túi áo: "Nhưng tôi sẽ đi cùng ông tìm con gái ông, rồi... rồi có thể sẽ rời Bắc Mỹ, sang Châu Âu. Cô Elsa chẳng phải đã nói bên đó vẫn còn vài thợ săn ma quỷ sao?"

"Cậu định đi tìm đám thợ săn đó à?" Lão thợ săn lắc đầu: "Tôi khuyên cậu đừng đi. Elsa cũng đã cảnh báo cậu rồi, đám người cổ hủ truyền thống đó sẽ không chào đón một thợ săn mang dòng máu Vampire đâu. Có khi chúng sẽ nhốt cậu vào lồng, hoặc tệ hơn, vừa gặp mặt đã rút thanh kiếm bạc chết tiệt đó ra chặt đầu cậu."

"Nhưng truyền thừa của ông và tôi không trọn vẹn." Blade cố chấp nói: "Rất nhiều công thức pha chế dược phẩm quan trọng đã bị thất truyền. Không có những thứ đó, nếu sau này đụng độ High Vampire, tôi sẽ lại phải bỏ chạy như trước... Tôi không thích bỏ chạy."

"Ý tôi là..." Lão thợ săn thở dài, nhìn gã Blade lạnh lùng như một cỗ máy chiến tranh trước mặt, hạ giọng: "Chuyện ở New York kết thúc rồi, cậu lại gặp được một người của chính phủ như Merlin, cậu ta có đủ khả năng giúp cậu. Bỏ kiếm xuống đi, Eric. Từ năm cậu 13 tuổi đến giờ đã 30 năm trôi qua... Ngày nào cậu cũng lặp đi lặp lại một việc, đó là săn lùng Vampire. Cậu không có cuộc sống, không bạn bè, không người yêu, không giải trí, thậm chí chẳng có lấy một sở thích. Những thứ mà một người trẻ tuổi nên có, cậu đều không có."

"Ý tôi là, có lẽ, cậu có cơ hội sống một cuộc đời bình thường. Suy cho cùng, cậu có thể áp chế cơn khát máu, cậu có thể làm một người bình thường."

"Không."

Blade lấy thanh kiếm bạc từ trong xe ra, rồi lấy thêm một khẩu súng shotgun. Vừa chỉnh đốn lại trang bị, gã vừa nói: "Giết Vampire chính là cuộc sống của tôi, săn lùng là trò giải trí tuyệt vời nhất, cũng là sở thích tuyệt vời nhất... Ai bảo tôi không có cuộc sống?"

"Cạch."

Ngón tay Blade gạt nhẹ, khẩu shotgun phát ra một tiếng giòn giã trầm đục, báo hiệu đạn đã lên nòng.

Gã thợ săn da đen quay đầu nhìn Whistler, nói: "Đây chính là cuộc sống của tôi!"

Nói xong, gã vác súng trên lưng, xách theo hai khẩu súng tiểu liên bắn nhanh hình hộp, sải bước tiến nhanh vào vùng núi trước mặt. Tốc độ di chuyển trong đêm của gã cực nhanh, chỉ trong chớp mắt đã biến mất vào khu rừng.

Lão thợ săn nhìn bóng lưng Blade rời đi, không đành lòng thở dài một tiếng.

Người già rồi, lòng dạ cũng mềm yếu hơn.

Thậm chí cả sự thương xót từng bị Mutation Elixir tước đoạt, cũng đang dần quay trở lại theo dòng chảy chậm chạp của thời gian.

"Đáng lẽ cậu phải có một cuộc sống tốt hơn."

Whistler lẩm bẩm một câu. Lão thò tay vào cốp xe lấy ra một khẩu súng lục ổ quay màu xám bạc, lạch cạch nạp từng viên đạn vào ổ. Vài phút sau, lão thợ săn nhìn khẩu súng trong tay. Giây tiếp theo, cơ thể lão đột ngột xoay ngoắt lại, chĩa thẳng súng vào bóng tối phía sau, không chút do dự bóp cò.

"Đoàng!"

Viên đạn Holy Silver Bullet nóng rực rít gào bay ra, bắn nát bét đầu một con Vampire đang nấp trong bụi rậm từ từ tiến lại gần. Ngay khoảnh khắc cơ thể con Vampire bốc cháy, lão thợ săn rút thanh trường kiếm mạ bạc bên hông ra, nói:

"Ta già thật rồi."

"Nhưng chỉ dựa vào mấy tên tép riu các ngươi thì vẫn chưa đủ trình đâu."

Ở một diễn biến khác, Blade đang xách thanh trường kiếm của mình, sải bước trong thung lũng tăm tối của Todt Hill.