Thế Giới Song Song Tôi Xuyên Qua Có Quỷ Dị
Chương 16. Thôn Điền Cương Bãi Tha Ma
Anh chỉ nhìn thấy lác đác vài bóng người, hẳn là ra ngoài làm việc, hơn nữa đều là vội vã bước đi.
Giọng nói của Tống Dương Hạ từ phía sau anh truyền đến, “Anh Tô, chúng ta đi đâu vậy?”
Tô Trạch không hề trả lời câu hỏi của cậu, mà chợt hỏi, “Cậu tại sao lại đi theo tôi?”
Tống Dương Hạ nghiêm túc suy nghĩ vấn đề này, “Bởi vì... em cảm thấy anh sẽ không hại em.”
Tô Trạch, “Tôi không phải người tốt đâu.”
Tống Dương Hạ sửng sốt một chút, tỏ vẻ có chút kinh ngạc, “Hả? Em đâu có nói anh là người tốt.”
Tô Trạch thu hồi ánh nhìn nhìn cậu, Tống Dương Hạ quả thực không nói anh là người tốt, cậu vừa rồi nói anh đối với cậu không có ác ý, sẽ không hại cậu.
Cho nên sẽ không hại cậu, không đồng nghĩa với việc là người tốt.
Tống Dương Hạ cười vô tư lự, “Ây da đừng hiểu lầm, ý của em là...”
Tô Trạch thu hồi ánh nhìn, quay người đi về phía trước.
Tống Dương Hạ cười hì hì, bám theo.
Nếu đã không bảo cậu đi, vậy cậu đi theo hẳn là không có vấn đề gì chứ?
Tô Trạch đi chưa được bao lâu liền dừng bước, tình hình của toàn bộ ngôi làng, thực ra lúc trước đi theo chú Lưu kiểm tra bảy căn nhà, đã xem gần hết rồi.
Bảy hộ gia đình bị lệ quỷ tàn sát phân bố đều rất tùy ý, không hề tập trung lại một chỗ, có nhà ở tận cùng phía trước, có nhà ở tận cùng phía sau.
Vậy nên, tại sao lệ quỷ lại chuyên môn chọn bảy hộ gia đình này, giết chết bọn họ?
Lại tại sao sau khi giết bảy hộ gia đình xong lại dừng lại?
Còn nữa... nếu chuyện này là xảy ra vào một tháng trước, vậy nói cách khác, đã có hơn hai mươi ngày không có chuyện gì xảy ra.
Tại sao người trong thôn lại ở vào thời điểm đã không có chuyện gì xảy ra, chuyên môn nhân lúc trưởng thôn đi vắng làm việc, tìm người đến xử lý lệ quỷ trong thôn?
Điều này có chút khó hiểu, không phải sao?
Giống như ngôi làng có chút lạc hậu này, sau khi xảy ra chuyện quả thực là sẽ rất hoảng loạn, nhưng một thời gian không xảy ra chuyện, bọn họ chắc chắn cũng sẽ dần dần an tâm trở lại.
Chứ không phải là đặc biệt mời người đến xử lý.
Trừ phi...
Khóe miệng Tô Trạch cong lên.
Trừ phi, gần đây trong thôn lại xảy ra chuyện.
Tô Trạch vừa suy nghĩ vừa bước đi không có mục đích, rất nhanh anh liền đi tới con đường hướng Nam Bắc kia, theo bản năng quay đầu nhìn một cái.
Cái nhìn này, nhìn thấy hướng anh đi tới, cũng chính là nơi từ rừng cây biến thành bãi tha ma.
Lúc này mặt trời chói chang, nhưng Tô Trạch nhìn thấy tiền vàng mã màu trắng bay lượn đầy trời bên đó, luôn cảm thấy có chút ớn lạnh.
“Hay là, vẫn nên qua đó xem thử?”
Bây giờ là buổi trưa ngày đầu tiên, hẳn là sẽ không có thứ gì chui ra.
Hơn nữa anh không hề cảm thấy cứ co vòi lại là có thể vượt qua phó bản này, muốn sống sót, ước chừng là phải không từ thủ đoạn thu thập các loại thông tin tình báo.
Tống Dương Hạ từ phía sau anh thò đầu ra, nương theo ánh mắt của anh nhìn về hướng bãi tha ma.
“Anh Tô, chúng ta muốn đi bên đó sao?”
Tô Trạch, “Sợ à?”
Tống Dương Hạ lắc đầu, “Sợ cái gì? Chỉ mấy nấm mồ thôi mà, có gì đáng sợ đâu?”
“Trước đây anh trai em vì muốn rèn luyện gan dạ cho em, ở một phó bản nọ đặc biệt dẫn em đến một lò mổ con người, cảnh tượng đó mới thực sự là đáng sợ.”
Tô Trạch, “Vậy sao? Vậy đi thôi.”
Tống Dương Hạ im lặng một lát lại đang oán trách, “Haiz, anh trai em người này thật là mâu thuẫn, một mặt thì ra sức dạy dỗ em, một mặt lại không muốn buông tay, em khổ tâm lắm.”
Tô Trạch liếc nhìn cậu một cái, “Anh trai cậu đối với cậu ngược lại rất tốt.”
Tống Dương Hạ cười cười, “Em biết mà.”
Tô Trạch, “Cho nên... lần này anh trai cậu bằng lòng buông tay rồi? Phó bản hai sao, cậu cũng là lần đầu tiên nhỉ? Anh ta có thể yên tâm sao?”
Tống Dương Hạ nghe anh nói như vậy, cả người đều tỏ ra có chút hưng phấn, “Lần này là em lén lút tiến vào phó bản đấy, em đây cũng là hết cách, anh ấy luôn nói em còn nhỏ, không cho em tự mình mở phó bản.”
“Nhưng mà, lần này là phó bản độ khó hai sao, em vẫn có chút bất ngờ, nếu như không về được, đều không có cách nào nói lời từ biệt với anh trai em rồi.”
“Anh trai em chắc chắn sẽ khóc bù lu bù loa...”
Tống Dương Hạ có lẽ là nghĩ đến cảnh tượng anh trai mình ôm mình khóc, không ngờ lại không nhịn được bật cười thành tiếng.
“Ây da, xin lỗi xin lỗi, thực sự là không tưởng tượng ra được anh trai em ôm em khóc sẽ có dáng vẻ gì, thôi bỏ đi, vẫn là đừng khóc thì hơn, em luôn là một đứa em trai không nghe lời...”
Tô Trạch cạn lời, cậu ta hoàn toàn không hối hận việc mình tự mở phó bản, tiến vào phó bản hai sao, mà là lo lắng sau khi mình chết anh trai cậu ta sẽ đau lòng.