Thế Giới Song Song Tôi Xuyên Qua Có Quỷ Dị
Chương 9. Thôn Điền Cương Bảy Hộ Gia Đình
“Bởi vì... bởi vì Chu Lâm... có thể cũng là do uống rượu, cũng có thể là tức điên rồi, không ngờ lại cầm dao đuổi theo cô ấy, vẻ mặt đó giống như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, nhìn thôi đã thấy sợ.”
Nói xong, ông ta có lẽ là nhớ tới cảnh tượng đêm hôm đó, bất giác run rẩy một cái.
“Cứ như vậy... Chu Lâm đã đâm chết vợ nó, sau đó Chu Lâm đi đâu không ai biết, chúng tôi báo cảnh sát xong, cảnh sát căn bản không tìm thấy Chu Lâm.”
Ông ta lại thở dài một hơi thườn thượt.
“Con bé Xảo Hương này không những chết thảm, sau khi chết, còn không có ai lo liệu tang sự cho nó.”
“Nhà Chu Lâm chỉ có một mình nó, trong thôn cũng không có người thân nào khác, chúng tôi chỉ đành đi tìm người nhà mẹ đẻ của Xảo Hương đến lo liệu cho nó.”
“Nhưng mà... nhà mẹ đẻ nó cũng là những kẻ nhẫn tâm, cha mẹ còn khỏe mạnh lại có hai người anh trai, biết chuyện này xong, không ngờ chẳng có một ai đến.”
Nghe đến đây, Tô Trạch liền cảm thấy rất không đúng, lão già này nói có lẽ không phải là lời nói dối, nhưng tuyệt đối đã giấu giếm rất nhiều điểm then chốt.
Nhưng anh cũng không ngắt lời, mà tiếp tục nghe tiếp.
“Hết cách rồi, cuối cùng chỉ đành để thôn chúng tôi đứng ra, mọi người cùng nhau giúp đỡ một tay, lo liệu xong tang sự cho nó.”
“Vốn tưởng rằng, đợi nó hạ huyệt xong, chuyện này coi như xong, chỉ cần đợi cảnh sát bắt được Chu Lâm là được, kết quả...”
Nói đến đây, hai tay chú Lưu đều đang không ngừng run rẩy.
“Kết quả... kết quả...”
Phùng Nguyên Lương, “Chú Lưu cứ từ từ nói, không vội.”
Chú Lưu lấy lại bình tĩnh một lúc, sau đó khẽ gật đầu.
“Kết quả à... ngay trong đêm cô ấy hạ huyệt, thôn chúng tôi có một hộ gia đình chết, trọn vẹn một hộ, trong nhà hai người già hai người trẻ, tổng cộng bốn nhân khẩu, đều chết cả!”
“Còn về đôi vợ chồng trẻ kia, bởi vì bây giờ ngoài đồng không bận, đi lên trấn làm thuê lặt vặt, may mắn thoát được một kiếp.”
Chú Lưu nhìn về phía ngôi làng phía trước.
“Chúng tôi phát hiện xong liền trực tiếp báo cảnh sát, cảnh sát nói bọn họ chết rất thảm, nghe nói vết thương trên người bốn người giống hệt vết thương trên người Xảo Hương.”
“Tôi cũng không hiểu lắm, ý tứ hình như là cùng một hung thủ, nói cách khác... hẳn là do Chu Lâm giết.”
“Thằng nhãi Chu Lâm này thật là tạo nghiệp, không phải đã chạy mất hút rồi sao? Sao còn trốn trong thôn cơ chứ? Cảnh sát lục soát toàn bộ ngôi làng từ trong ra ngoài một lượt, cũng không phát hiện ra người, chỉ đành quay về.”
“Đôi vợ chồng trẻ đi làm thuê bên ngoài trở về, quỳ trước cửa gào khóc thảm thiết, chúng tôi nhìn mà thật sự không phải tư vị gì.”
“Nhưng chuyện nào ra chuyện đó, tang sự vẫn phải mau chóng lo liệu, mọi người đều giúp đỡ xử lý tang sự, chỉ đợi thi thể được đưa về.”
“Kết quả tang sự này còn chưa bắt đầu đâu! Thôn chúng tôi lại chết hộ gia đình thứ hai, cô vợ trẻ từ thôn ngoài gả tới chưa được mấy năm, dẫn theo một đứa con trai một đứa con gái, tổng cộng ba người, cũng bị dao đâm chết, nghe nói giống hệt Xảo Hương, chúng tôi cũng không biết thật giả.”
“Người trong thôn đều hoảng loạn rồi, những người trẻ tuổi đi lên trấn làm thuê lặt vặt, nghe được tin tức, đều đang mau chóng chạy về, người nhanh nhất ngay trong ngày đã về đến thôn, người chậm thì còn phải mất mấy ngày.”
Đến lúc đó chúng tôi đều vẫn tưởng là do Chu Lâm làm, mọi người đều trở về, nghĩ rằng trong nhà đông người, sẽ an toàn hơn.
“Nhưng tình hình không hề chuyển biến tốt, sau khi chết hộ thứ hai, ngay sau đó là hộ thứ ba, hộ thứ tư... mãi cho đến hộ thứ bảy, liên tục bảy ngày, tổng cộng chết bảy hộ gia đình!”
“Các cô cậu biết không? Người chết à, người lớn tuổi nhất đều sắp chín mươi rồi, người nhỏ tuổi nhất mới vừa sinh ra chưa được mấy tháng, nói còn chưa biết nói.”
“Thật sự là quá thảm, đứa trẻ trong tã lót đó là do tôi phát hiện ra, một cục nhỏ xíu, đều bị máu thấm đẫm, chiếc chăn nhỏ bên ngoài đều biến thành những dải giẻ rách, quả thực là táng tận lương tâm.”
Trên mặt ông ta tràn đầy vẻ sầu khổ.
Nói đến đây, giọng điệu của ông ta hơi dịu lại một chút.
“Còn về sau đó, ngược lại không có người chết nữa, nhưng người trong thôn vẫn rất sợ hãi, những người trẻ tuổi từ trên trấn trở về càng không dám rời đi nữa, chỉ sợ sau khi bọn họ rời đi, trong nhà lại xảy ra chuyện.”
“Sau đó qua mấy ngày, trong thôn liền lan truyền lời đồn, nói không thể nào là Chu Lâm quay lại giết người, nó giết người chạy còn không kịp, sao còn có gan quay lại? Hơn nữa, nó cũng không có lý do gì để làm như vậy.”
“Bất kể là cảnh sát hay người trong thôn, đều lật tung cả ngôi làng lên rồi, phàm là chỗ nào có thể giấu người đều không bỏ sót! Nói cách khác, hẳn không phải là Chu Lâm...”
Chú Lưu nheo mắt nhìn về phía trước, “Nói nhiều rồi, mọi người đều tin, đều cảm thấy là Xảo Hương chết thảm, cảm thấy đêm hôm đó chúng tôi không mở cửa cứu nó, nên nó ôm hận trong lòng, biến thành lệ quỷ quay về đòi mạng.”