Thế Giới Thụ Du Hí (Bản Dịch)

Chương 109. Hắc Thạch đại nhân cơ trí

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Nơi này là một mảnh phế tích bị dây leo và cỏ dại che lấp.

Có vài con Goblin đang tụ tập xung quanh đống lửa để nướng một con thỏ rừng mập mạp.

Đột nhiên lại có một mảnh bóng đen bao trùm lấy bọn chúng ...

Trong lúc mấy con Goblin đó vẫn chưa lấy lại được tinh thần, thì tên đang nướng thỏ rừng đã bị một bàn tay to lớn xách lên giống y hệt như xách một con gà.

Mấy con Goblin còn lại khi nhìn thấy cảnh này thì sợ tới mức hồn sắp lìa khỏi xác, bọn hắn vội vàng xoay người, quỳ rạp trên mặt đất run rẩy cúi lạy ...

Trước mặt bọn hắn, là một nhóm Bán Thú Nhân hung thần ác sát, người đứng đầu chính là Hắc Thiết cấp cao, Hắc Thạch.

Hắc Thạch nhìn tên Goblin bị mình xách lên đang sợ tới mức run rẩy, trong mắt lập tức xuất hiện một tia chán ghét.

Hắn tiện tay ném nó xuống đất, rồi thản nhiên hỏi:

-Thủ lĩnh của các ngươi đang ở đâu?

Goblin té lăn xuống đất, nhưng lại không hề tức giận.

Chỉ thấy nó vừa nhanh chóng bò dậy, vừa cười nịnh nọt với Hắc Thạch, rồi “A a a” huơ tay chỉ về một hướng.

Nhìn thấy biểu hiện buồn cười của nó, Hắc Thạch hừ lạnh, sau đó thuận tay cầm thịt thỏ rừng đang nướng trên đống lửa lên cắn một miếng.

Nhưng mà ngay lập tức hắn đã nhướn mày phun miếng thịt thỏ trong miệng ra, có vẻ như là rất không hài lòng với tay nghề của Goblin.

Nhìn thấy động tác của hắn, Goblin hoảng sợ, vừa cúi đầu vừa nuốt nước bọt.

Hắc Thạch không nói nhiều thêm nữa, mà chỉ đá Goblin một cái.

-Dẫn đường.

Giọng nói quả quyết không cho phép từ chối.

...

Dưới sự dẫn dắt của nhóm Goblin, đám Bán Thú Nhân đã đến trước một chỗ phế tích kiến trúc đổ nát.

Mấy con Goblin đầu tiên là đi về phía trước vài bước, bọn chúng ba chân bốn cẳng nhấc đống rơm lên, làm lộ ra một cái động lớn ở bên hông kiến trúc.

Sau đó, chúng thuần thục chui vào.

Còn nhóm Bán Thú Nhân cũng cúi xuống, đi theo Goblin vào trong kiến trúc.

Khắp nơi trong kiến trúc đều là những phế tích đổ nát và những đồ vật bỏ đi, toát ra một mùi khó chịu, còn ở ngay giữa thì có một con đường ngoằn ngoèo uốn lượn.

Dưới sự dẫn dắt của Goblin, nhóm Bán Thú Nhân tiếp tục tiến sâu vào trong.

Khi càng lúc càng đi vào sâu hơn, thì tầm nhìn trước mặt Hắc Thạch và những người khác cũng dần dần mở rộng, cuối cùng đi tới một chỗ trống trải có bảy tám cái ngã rẽ ở trong hang động.

Đây chính là cứ điểm ẩn giấu của bộ lạc Nham Quật ở trong Tinh Linh Chi Sâm, đồng thời cũng là trạm trung chuyển để săn bắn.

Ở trung tâm của hang động có một đống lửa đang cháy, xung quanh còn có ba tên Bán Thú Nhân đang miễn cưỡng nằm ngáy o o...

Mà ở bên cạnh, còn có một vài con Goblin đang cầm chiếc lá cây to liên tục quạt mát cho bọn họ.

Ngoại trừ những tên này, ở sâu trong hang động còn có thêm một nhà tù bằng đá nhân tạo.

Qua song sắt, có thể mơ hồ nhìn thấy vài cặp mắt đang ánh lên sự sợ hãi và tuyệt vọng ở bên trong.

Đầu tiên Hắc Thạch liếc nhìn nhà tù bằng đá, lộ ra vẻ ngạc nhiên, sau đó thì đưa mắt nhìn về phía ba tên Bán Thú Nhân.

Nhìn thấy ba tên Bán Thú Nhân đang nhàn nhã ngủ say, khuôn mặt vốn đã hung dữ bây giờ trông càng xấu xí hơn.

Hắn hừ lạnh một tiếng, đi thẳng tới, trực tiếp đá cho ba người mỗi người một cước.

-Là tên khốn nào, dám làm phiền đến giấc mộng đẹp của ông nội Bán Thú Nhân nhà ngươi!

Ba tên Bán Thú Nhân bị đạp một cú thở phì phò tỉnh dậy, vừa gào thét vừa giận dữ rút vũ khí ra.

Nhưng khi bọn họ nhìn thấy rõ ràng hình dáng của người đến, thì vẻ mặt lại đột nhiên thay đổi, lập tức quỳ sụp xuống, sợ hãi rụt rè.

-Ách ... Hắc Thạch đại nhân, ngài ... tại sao ngài lại đến cứ điểm vậy?

Bọn họ cười ngượng, vội vàng giấu Lang Nha Bổng và đại đao ra sau lưng, nịnh nọt nói.

-Hừ, ba tên vô dụng, ngay cả một chút lòng cảnh giác cũng không có!

Đầu tiên Hắc Thạch chỉ tiếc rèn sắt không thành thép thấp giọng mắng một câu, sau đó trầm giọng nói.

-Cự Sơn đại nhân phái ta tới đây điều tra một số tình huống. Ta có chuyện muốn hỏi các ngươi.

Ba tên Bán Thú Nhân đồng loạt nhìn nhau, vẻ mặt cũng dần chăm chú lên.

-Ngài đến đây là để điều tra việc đội săn bắn Bán Thú Nhân mất tích sao?

Hắc Thạch liếc một mắt nhìn họ.

Rồi gật gật đầu.

-Đây cũng là một trong những mục đích của ta, nhưng mà trước tiên ta muốn hỏi các ngươi một chút, gần đây Tinh Linh Chi Sâm có cái gì thay đổi không? Đặc biệt là ... là gần phế tích Firenze.

Nghe những gì Hắc Thạch nói, ba tên Bán Thú Nhân hơi sững sờ nhìn nhau, sau đó lắc đầu:

-Cái này ... hình như ... Cũng không có chuyện gì đặc biệt.

Biểu cảm của Hắc Thạch hơi hơi trầm xuống.

-Tốt nhất các ngươi nên nghĩ cho kỹ ... đừng có nói với ta là trong suốt khoảng thời gian này các ngươi vẫn luôn ở trong hang động này ngủ.

Vừa nói, uy áp trên người của Hắc Thạch cũng dần dần phát tán ra, ép cho ba tên Bán Thú Nhân Hắc Thiết cấp thấp đến thở cũng không dám thở mạnh.

Dưới uy áp của cấp cao, ba người gần như đều quỳ trên mặt đất, sợ tới mức sắc mặt đại biến, mồ hôi lớn như hạt đậu không ngừng rơi xuống.

Bỗng nhiên, một tên Bán Thú Nhân trong đó ngẩng đầu lên, vừa run rẩy vừa hô lớn:

-Hắc Thạch đại nhân, ta ... nhớ rồi, ta nhớ ra rồi! Ta nhớ ra gần đây có chuyện gì không đúng rồi!

Nghe được lời của hắn, Hắc Thạch dần thu hồi uy áp của mình.

-Nói.

Tên Bán Thú Nhân đang quỳ trên mặt đất thở phào nhẹ nhõm, rồi run rẩy nói.