Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Trong nháy mắt, cái tâm trạng bi thương vì sắp bị mất đi một lần phục sinh hoàn mỹ và trang bị bị hủy đã lập tức tan thành mây khói.

Nhìn thấy tên Tinh Linh mà mình bắt được không sợ hãi cũng không tức giận mà ngược lại còn có bộ dáng rất phấn khích, Hắc Thạch cảm thấy kỳ quái nhíu mày.

Tinh Linh này ... có phải đầu óc có vấn đề không?

Lắc đầu, hắn nhìn đối thủ ở phía dưới rồi phất phất tay:

-Chúng ta trở về cứ điểm trước.

Nếu đã bắt được một tên Tinh Linh, hắn cũng không định ở lại đây nữa.

Hắn sợ sẽ thu hút tới một vị Tử thần Thần Quyến Giả!

Dù sao thì trang bị của Tinh Linh này rất xa xỉ, vừa nhìn là biết nhân vật cấp thủ lĩnh, nhất định biết rất nhiều!

Ừm ... Tuy rằng thực lực có hơi yếu.

Mặc dù trong lòng đã có chuẩn bị, nhưng mà ngay cả Hắc Thạch cũng không ngờ rằng Tinh Linh tộc lại suy yếu đến mức như vậy!

Hắc Thiết cấp thấp, ha ha ... cũng như tờ giấy mà thôi!

Hắn khinh thường liếc một mắt nhìn Demacia.

Khi Hắc Thạch nói xong, một tên Bán Thú Nhân đã xoay tay khiêng Demacia lại.

-Mẹ nó ... đừng có khiêng ngực của ta, có thương tích, ta sắp không thở được rồi!

Demacia la lên.

Bán Thú Nhân liếc nhìn hắn một cái, rồi nắm lấy chân hắn xoay lại vác lên vai mình.

Demacia: ...

Sắc mặt của hắn nhanh chóng tái mét:

-Cơm ... cơm ... cơm trưa sắp nôn ra ... nôn ọe...

Nhưng mà lần này lại không có ai để ý đến hắn.

Sau đó, một đám Bán Thú Nhân đem theo "chiến lợi phẩm" treo ngược của mình, trùng trùng điệp điệp chạy ngược trở về.

Demacia bị dây trói siết chặt, mà đám Bán Thú Nhân kia lại đi một bước sâu một bước cạn, gần như làm cho dạ dày của hắn muốn tuôn cả ra ngoài.

Nhưng mà, giờ này khắc này, hắn lại không sợ hãi, cũng không hề lo lắng, mà ngược lại là tràn đầy hưng phấn.

Hắn đã nhìn ra, bọn Bán Thú Nhân này chắc chắn sẽ không giết hắn.

Bọn họ ... dường như đang muốn bắt mình để làm cái gì đó ...

Làm cái gì...

Khoan đã...

Khụ khụ, khẩu vị của những tên Bán Thú Nhân này có lẽ cũng không nặng như vậy đâu?

Trong nháy mắt, Demacia bắt đầu run rẩy.

Nhất là khi nhìn đến thân hình rắn chắc và vẻ ngoài hung tợn của Hắc Thạch...

Hắn hơi hơi kinh sợ, sắc mặt bắt đầu tái xanh.

Không không không...

Đám Bán Thú Nhân còn phải bán lấy tiền, người bán hàng chắc cũng không muốn nhận hàng đã xài rồi đúng chứ?

Demacia lắc đầu, tự an ủi mình.

Được rồi, cùng lắm đến lúc đó cứ tìm cách tự sát rồi về thành!

Cũng không biết Tinh Linh tộc cắn lưỡi có chết hay không ...

Nhưng mà kể ra thì, loại phương pháp chết tồn tại trong tiểu thuyết võ hiệp Lam Tinh này dường như cũng rất không có khoa học...

Hay là ... Mình có thể tự đập đầu vào tường? hay là lao vào cây?

Demacia bắt đầu nghĩ ngợi lung tung...

Nhưng có một điều chắc chắn, chính là hiện giờ hắn vẫn tạm thời an toàn.

Nghĩ tới đây, Demacia dứt khoát từ bỏ những suy nghĩ lung tung, mà lá gan cũng trở nên lớn hơn.

Hắn bắt đầu không ngừng lải nhải với đám Bán Thú Nhân, muốn moi được chút tin tức gì đó từ miệng chúng, nhân tiện thử xem liệu có thể kích phát một ít nội dung cốt truyện nào đó không:

-Này, này, này, nhóm to con, các ngươi là Bán Thú Nhân sao?

-Hai cái răng cửa của các ngươi thật là dài nha! Chỉ là có chút vàng ... các ngươi đã bao lâu không đánh răng rồi?

-Loan đao của các ngươi nhìn sắc bén quá! Cái kia ... đây rốt cuộc là đẳng cấp gì vậy? Là màu vàng trong Truyền Thuyết sao? Ta sờ có được không?

-Thiết ngu ngơ! Thiết ngu ngơ! Thiết ngu ngơ đang đi phía trước kia! ngươi cấp mấy vậy!

-Các ngươi có phải là đội săn bắn Tinh Linh trong truyền thuyết không? Bắt ta là muốn đem bán sao?

-Các ngươi muốn đưa ta đi đâu vậy? Các ngươi ... chắc có lẽ không có sinh ra bất kỳ suy nghĩ kỳ quái nào với Tinh Linh nam đó chứ?

-Cái kia... Mặc dù ta anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong ...khụ khụ, nhưng ta cảm thấy có một số chuyện làm với tiểu tỷ tỷ sẽ thích hợp hơn, các ngươi nói ... có đúng không?

-Khụ khụ, thật ra ... bữa trưa ta ăn quá nhiều đồ cay, hiện giờ đến cả ruột cũng cay ... hơn nữa ta còn bị trĩ ...

-Cái kia ... thật ra các ngươi đang có kế hoạch gì vậy? Nói cho ta biết một chút đi, dù sao thì ta cũng đã bị các ngươi bắt lại...

-Này này này, có thể trả lời ta một chút được không, nói chuyện một mình rất là chán nha!

-Này, này, này!

"...."

Demacia giống hệt như một khẩu súng máy liên thanh bắn không bao giờ ngừng, a này a này nói suốt một đường...

Cuối cùng, Hắc Thạch thật sự không thể chịu đựng được tên gia hỏa này nữa.

-Câm miệng!

Hắn giận dữ hét một tiếng, trở tay túm một con Goblin đang theo ở bên cạnh, “Xoẹt xoẹt” một tiếng lột cái quần bốc mùi của nó xuống, nhét vào miệng Demacia, rồi dùng một cái túi trùm lấy đầu của hắn.

Toàn bộ thế giới, nhanh chóng thanh tịnh.

Demacia: ...