Thông báo
Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.
Đồng minh?
Elsword nhìn bốn nửa Bán Thú Nhân cường tráng và xấu xí, nhất thời cảm thấy không biết chuyện gì đang xảy ra.
Ngay sau đó, hắn nhìn thấy một Bán Thú Nhân khoát một bộ da dê tiến đến, một bên kiểm tra xác của con ma thú, một bên gật đầu:
-Làm tốt lắm! Tiếp theo ngươi giúp ta lấy máu!
Máu của ma thú sở hữu sức mạnh ma thuật, có hoạt tính cao, nên dù đã chết mấy tiếng đồng hồ, chỉ cần được xử lý đúng cách, máu của Độc Giác Phong sẽ không đông lại.
Elsword nhanh chóng nhìn thấy một số Bán Thú Nhân cắt cổ con ma thú, máu đặc sền sệt chậm rãi chảy ra.
Bán Thú Nhân khoác da dê lấy ra một cây bút bằng xương kỳ lạ, thấm đẫm máu và bắt đầu vẽ trên mặt đất...
Elsword nhìn theo chuyển động của hắn ta, sau đó biểu tình dần trở nên kinh ngạc:
-Ồ? Hiến Tế Pháp trận? Hắn... hắn muốn giao tiếp với thần linh?
-Cậu nhận ra?
Demacia ngạc nhiên nhìn hắn một cái.
Hắn rất ngạc nhiên khi một đứa trẻ nhỏ như vậy lại có thể nhận ra Hiến Tế Pháp trận.
Elsword gật đầu, một chút hoài niệm lướt qua trên nét mặt:
-Ừm, tôi đã từng theo học với ông nội hơn hai mươi năm trước...
Hai... Hai mươi năm trước...
Demacia thiếu chút nữa thì bị nghẹn.
-Khụ khụ khụ...
Hắn không kìm được mà ho khan, lại bắt đầu ho ra máu...
Elsword vội vàng nhìn hắn đầy lo lắng:
-Demacia đại xa... Anh, anh có sao không?
Đại ca... Đại ca...
-Khụ khụ khụ...
Demacia lại ho càng nhiều hơn.
Hắn cười khan vài tiếng, lau vết máu trên khóe miệng, kỳ quái liếc nhìn Elsword rồi lắc đầu:
-Tôi không sao.
Sau khi nói xong, hắn do dự một chút, cẩn thận hỏi:
-Cái đó... Tiểu Gia... Khụ khụ, Elsword, cậu năm nay bao nhiêu tuổi?
Elsword gãi gãi đầu, nói một cách ngượng ngùng:
-Nếu tôi nhớ không lầm, tôi vừa mới bước qua tuổi tám mươi vào mùa xuân này...
Demacia:
-...
Hắn bắt đầu tính tuổi của ông mình.
Ồ, không, bằng tuổi ông nội...
Thấy đối phương im lặng, Elsword nhanh chóng giải thích:
-Demacia đại ca! Đừng cho rằng tôi chỉ mới tám mươi tuổi... Tôi... Tôi biết rất nhiều điều! Tôi... Tôi không còn là một đứa trẻ nữa...
Demacia:
-...
Một lúc sau, hắn thở dài và nói:
-Đúng vậy... cậu không còn là trẻ con nữa.
Nói xong, hắn lại nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:
-Tôi mới là trẻ con.
Có trời chứng giám, hắn vừa tổ chức sinh nhật lần thứ 18 vào tháng trước!
May mắn thay, đây chỉ là một trò chơi ...
Elsword tiếp tục quan sát động tác của Bán Thú Nhân khoác da dê.
Theo những đường vẽ, trên mặt đất xuất hiện một cái pháp trận khổng lồ.
Sau đó, Bán Thú Nhân khoác da dê quỳ gối trước vòng tròn ma thuật và bắt đầu niệm những chú ngữ trầm bổng.
Theo những lời hắn niệm, pháo trận màu đỏ dần dần phát ra những ánh sáng sâu thẳm, những làn sóng ma lực không ngừng hội tụ...
-Hắn sắp thành công...
Elsword không nhịn được nói.
Mặc dù hắn không biết mấy tên Bán Thú Nhân này muốn làm cái gì, nhưng với tư cách là kẻ thù xấu xa, những gì chúng làm... nhất định là những chuyện không tốt!
-Đừng lo lắng, họ sẽ không thành công.
Bên cạnh, truyền đến tiếng cười của Demacia.
-Trong máu, còn có những thứ khác.
Giọng nói của hắn mang theo chút vui sướng khi cười trên nỗi đau của người khác.
Elsword nhìn Demacia một cách kỳ lạ, không hiểu tại sao hắn ta lại nói như vậy.
Nhưng ngay sau đó, hắn đã hiểu tại sao.
Vào thời khắc khi làn sóng của vòng tròn pháp trận đạt đến đỉnh điểm, chỉ thấy máu đỏ đen kia như vị thứ gì đó ảnh hưởng, đột nhiên bắt đầu kêu xèo xèo...
Sau đó, ánh sáng của ma pháp bỗng nhiên bắt đầu chớp tắt.
Bán Thú Nhân khoác da dê bắt đầu biến sắc:
-Ma pháp... Ma lực sôi trào? Không hay rồi! Máu này có vấn đề!
Còn không đợi hắn nói thêm bất cứ điều gì, pháo trận đột nhiên bùng phát ánh sáng đỏ rồi oành một tiếng nổ tung.
-Tế Tư đại nhân!
Hắc Thạch sắc mặt căng thẳng, hắn vội vã tiến về phía trước.
Mà bốn tên Bán Thú Nhân hỗ trợ lấy máu cũng đi theo sau.
Nhưng mà, khi làn khói tan biến, Bán Thú Nhân gần vòng tròn pháp trận nhất bị ma lực phản phệ cũng với ma thuật nổ tung hai loại công kích khiến cho hấp hối.
Sắc mặt Hắc Thạch trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi.
Vào lúc này, ba trong số bốn Bán Thú Nhân đột nhiên rút vũ khí ra, không hẹn mà cùng lao về phía hắn!
Chỉ thấy mấy người này hơi lóe sáng, trong nháy mắt đã biến thành ba Tinh Linh!
-Tinh Linh?!
Tất cả chuyện này chỉ diễn ra trong nháy mắt, Elsword nhìn đến ngây người.
-Đúng vậy, họ là đồng bọn của tôi, họ đến đây là để cứu chúng ta.
Demacia cười cười.
-Cứu... Cứu chúng tôi...
Elsword ngơ ngác nhìn các Tinh Linh, nội tâm rung động.
Mà chứng kiến một màn bất ngờ này, tất cả các Bán Thú Nhân đều ngây ngẩn hết cả người.
-Tinh Linh?
Hắc Thạch đầu tiên là sững sờ, sau đó là tức giận.
Trong mắt hắn lóe lên một tia dữ tợn, hắn bay lên đá ba người Tinh Linh đạp ra ngoài.
Ba người trực tiếp va vào tường, phun ra một ngụm máu, sau đó mềm nhũn ngã xuống đất...
-Hừ!
Hắc Thạch hừ lạnh một tiếng khinh thường.
Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt của hắn biến sắc:
-Không hay rồi!
Hắn vội vàng quay đầu lại, phát hiện ra rằng tên Bán Thú Nhân cuối cùng đã đâm con dao găm trong tay hắn vào ngực của Tế Tự Bán Thú Nhân đang nằm trên mặt đất.
Tế Tự Bán Thú Nhân hơi mở miệng, trong mắt có chút sợ hãi cùng mờ mịt, dường như còn không biết đang phát sinh chuyện gì.
Hắn giật giật vài cái, rồi ngoẹo cổ, không còn hơi thở nữa.
Mà Bán Thú Nhân đã đâm chết hắn, trong lúc này cũng biến thành một Tinh Linh.
Tóc màu đen xám, vẻ mặt lãnh đạm, là Cơm Hộp.
-Khốn khiếp!
Đôi mắt của Hắc Thạch hoàn toàn biến đỏ.
Bán Thú Nhân không có Pháp Sư...
Mỗi một vị Tế Tự, đều là những người thi pháp mà Bán Thú Nhân vô cùng trân quý!
Họ không chỉ chịu trách nhiệm giao tiếp với các vị thần, mà còn phụ trách giúp đỡ và chữa bệnh trong bộ tộc.
Tế Tự chết, cho dù Hắc Thạch hoàn thành nhiệm vụ lần này, hắn cũng sẽ bị trừng phạt!
Hắc Thạch đã hoàn toàn tức giận.