Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Merrill đang hết sức rối rắm.

Ác Thần đáng ghét đã hạn chế phạm vi hoạt động của nó trong phạm vi ba cây số.

Nhưng sau khi nó kiểm tra, thì lại phát hiện ra rằng ở đây không có thức ăn!

-Trời ơi! Chẳng lẽ Merrill đại nhân vĩ đại sẽ bị chết đói ở chỗ này sao?

Nó vẫn còn là một con rồng thanh thiếu niên chưa đến tuổi trưởng thành, đây là giai đoạn để cơ thể phát triển, nên sức ăn vốn cũng rất lớn.

Mà từ sau khi nó an cư ở Hắc Ám sơn mạch thì đã rất ít khi trải nghiệm cảm giác đói khát.

Lúc trước bộ lạc bán thú nhân sẽ chuẩn bị tốt hết thảy mọi thứ mà nó cần.

Nghĩ đến những bán thú nhân hiền hậu chất phác kia, rồi ngẫm lại những tên có lỗ tai dài tàn nhẫn, điên cuồng này, Merrill cảm giác như tiền đồ của mình càng ngày càng ảm đạm.

-Chẳng lẽ... thực sự phải khuất phục những kẻ có tai dài kia sao?

Nghĩ đến mùi của xiên thịt vừa rồi, Merrill theo bản năng nuốt nước miếng, nhưng rất nhanh lại lắc đầu:

-Không được! Không được! Làm sao mà Merrill có thể cúi đầu trước các thế lực tà ác?

Nó dường như đã quên…

Chính mình đã cúi đầu hai lần rồi.

Mà lúc này, mùi thơm từ thịt vô cùng mê người lại bay tới.

Merrill hít hít mũi, trong nháy mắt nó cảm thấy sự thèm thuồng của chính mình càng ngày càng mạnh, mà nước miếng rồng cũng không khống chế được chảy đầy đất.

-Hít hà... Thơm quá…

Thân thể nó theo bản năng động đậy, đi về phía mùi thơm.

Vượt qua một ngọn đồi nhỏ, Merrill nhanh chóng phát hiện ra nguồn gốc của hương thơm là ở rìa của thị trấn …

Đó là Tiểu Hàm Miêu.

Cô đang cùng hai nam Tinh Linh nướng thịt trên đống lửa, thịt được nướng trên lửa trại bắn ra dầu tí tách, lại được rắc thêm một số gia vị không rõ tên và mật ong, từ xa đã có thể ngửi được loại hương vị mê người này.

Mà bên cạnh bọn họ còn có thịt ma thú chất thành đống, cao như ngọn núi nhỏ!

Nhìn thấy đầu rồng khổng lồ bỗng nhiên xuất hiện, cùng với đôi mắt rồng lấp lánh và vẻ mặt rối rắm mà nhìn chằm chằm, nhưng dường như nó đang ép buộc mình không nên nhìn sang bên này, ánh mắt Tiểu Hàm Miêu cười thành trăng lưỡi liềm.

Cô lấy một xiên thịt nướng từ trên đống lửa, đặt bên miệng cắn một miếng, mùi thịt thơm ngát tỏa ra tứ phía.

Thịt mềm mại, ngọt mặn ngon miệng, mỡ cháy vàng, sáng bóng vừa cho vào miệng liền tan chảy, hương vị mê người làm cho ánh mắt cô hơi sáng lên.

Tay nghề của anh em Đông Bắc đúng là vô cùng cao siêu!

Mà nhìn thấy bộ dáng hưởng thụ của cô, ánh mắt Merrill cũng hơi sáng lên, nước miếng rớt xuống càng nhiều.

Tiểu Hàm Miêu nhìn nó một cái, mà nó lập tức thu hồi biểu tình.

Chỉ thấy Merrill cao ngạo ngẩng đầu rồng lên, giận dỗi bĩu môi rồng, thở dốc hổn hển, nhưng ánh mắt lại không ngừng nhìn về phía này, giống như một con Husky cỡ lớn.

Nhìn thấy nó như thế, Tiểu Hàm Miêu lộ ra một nụ cười thân thiện.

Cô cầm lấy một cành cây trên đống lửa xuyên thành một chuỗi thịt lớn, đặt ở giữa mũi hít hà…

Ừm, nó thực sự rất thơm!

Cô làm ra một biểu tình say sưa, sau đó giơ xiên thịt lên, dụ dỗ Tiểu Hắc Long nói:

-Muốn ăn không?

Merrill: …

Biểu tình của Tiểu Hắc Long càng thêm rối rắm.

Ọt ọt…

Một tiếng động lớn khác phát ra từ bụng nó.

Merrill: …

Nó hít sâu một hơi, trong lòng tự thôi miên nói:

-Đây không phải là nhượng bộ! Mà là tạm thời ngủ đông! Đây không phải là chấp nhận, mà là tích lũy sức lực để sau này dành lấy tự do!

Sau đó, nó đờ đẫn đi tới bên cạnh Tiểu Hàm Miêu, mồm ngậm một ngụm thịt xiên.

-Chẹp chẹp…

Nước thịt và dầu mỡ tràn ra bốn phía, gân thịt cùng thớ thịt mềm mại hòa quyệt lại với nhau một cách hoàn mỹ, mùi mặn thơm phức trong khoang miệng nhanh chóng khuếch tán…

Thơm... Nó rất thơm!

Long nhãn của Merrill trong nháy mắt trừng đến cực đại.

Ăn xong, nó còn chưa thỏa mãn mà chẹp miệng chậc lưỡi.

Không thể không nói... Đây là món ăn ngon nhất mà nó từng ăn!

Merrill thậm chí còn cảm thấy.

Nó ngon hơn cả thức ăn của con người!

Mỹ thực của nhân loại xem như rất nổi tiếng trong thế giới Sega, mà cha nuôi của Merrill cũng từng là một cự long cao quý yêu thích mỹ thực nhân loại, chỉ là cho dù là lúc đi theo phụ thân, thì Merrill cũng chưa từng nếm thử món thịt nướng ngon như vậy!

Nhìn ánh mắt tỏa sáng của Merrill, Tiểu Hàm Miêu tràn đầy ý cười:

-Đừng nóng vội, vẫn còn rất nhiều... Nhưng phải nướng thêm một chút nữa.

Nói xong, trong lòng Tiểu Hàm Miêu khẽ động, lại tiếp tục nói:

-Hay là... nếu còn phải đợi một lát mới nướng xong, thì trong lúc chờ đợi, ngươi có muốn nghe một câu chuyện không?

-Câu chuyện?

Merrill hơi sửng sốt.

Nó liếc mắt nhìn cái tên có lỗ tai dài tà ác này một cái, thần sắc cao ngạo, nhưng ngoài miệng lại tò mò:

-Câu chuyện gì?

Khóe miệng Tiểu Hàm Miêu giương lên:

-Câu chuyện về một chủng tộc thiện lương yêu chuộng hòa bình …

Chủng tộc thiện lương…

Merrill nhíu nhíu mày, trong lòng thì lại không ngừng cười lạnh:

-Thiện lương?

Haha…

Tà tộc biết thiện lương là cái gì sao?

-Hừ, Merrill đại nhân cho ngươi một cơ hội.

Nó nói một cách lạnh lùng.

Xem như..

Nếu đã ăn thịt của người ta cho, thì cũng nên nghe xem sinh vật độc ác này muốn nói ra điều gì!

Cô tựa hồ còn có một tia lương tâm, nếu như Merrill đại nhân có thể thu cô làm quyến thuộc, dẫn cô đi trên con đường chính nghĩa, tựa hồ cũng là lựa chọn không tồi.

Suy cho cùng... Thịt nướng cũng rất ngon.

Ừm, Merrill đại nhân tuyệt đối không phải là vì ăn thịt nướng!

......

Nhìn Merrill càng ngày càng không có đường lối dưới sự cám dỗ của Tiểu Hàm Miêu, Eve rất hài lòng.

-Xem ra cái gã rồng husky tự cho mình là Ngân Long này, rất có thể sẽ nhanh chóng bị chinh phục hoàn toàn.

Hắn mỉm cười rồi sau đó tập trung vào bản thể của mình.

Hiện tại Tinh Linh của bộ tộc Blaze đã trở về, số lượng người chơi cũng càng ngày càng nhiều, biến hóa lớn như vậy trong Tinh Linh Chi Sâm, sớm muộn gì cũng có người chú ý tới.