Thế Giới Thụ Du Hí (Bản Dịch)

Chương 174. Món ăn dân dã hảo hạng

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Hella quản lý cái chết, lão hóa và bệnh tật.

Những thần chức này mặc dù trái ngược với thần chức sinh mệnh, nhưng cũng có những điểm tương đồng.

Mà thần chức của Hella cũng không hoàn chỉnh, đây cũng là chuyện mà mọi người đều biết trong Chân Thần vũ trụ của Sega.

Thần chức sinh mệnh đồng thời cũng có lực hấp dẫn đối với hắn.

Tuy nói nắm trong tay thần chức trái ngược, dễ dàng khiến cho Chân Thần thần hồn rung chuyển, nghiêm trọng hơn thậm chí còn khiến Chân Thần lâm vào điên cuồng, nhưng Hella cũng không cần làm như vậy.

Hắn chỉ cần nâng đỡ một vị có quan hệ sinh mệnh từ thần cùng đối phương chỗ đó đạt được tin tức phép tắc quan hệ sinh mệnh, có thể hoàn thiện thần chức tử vong không trọn vẹn!

Tất cả những điều này, đều là suy đoán của Ullr.

Mà hắn, Hella rất có thể ra tay cáo tri sự tình cho Thần Quyến giả của mình!

-Vậy... Thưa ngài Bá tước, ngài có kế hoạch gì không? Thế lực ẩn giấu trong rừng tinh linh cực kỳ cường đại, chúng ta đã tổn hại mấy trăm Chiến Sĩ, cùng với Nhất Tôn Hắc Long.

Cự Sơn Tế Tư Trưởng lo lắng nói:

-Và... Bọn họ lấy ưu thế áp đảo bị diệt sát, một chút động tĩnh cũng không có.

Nghe đến đây, cái ly lắc lư trong tay Dạ Du Giả hơi dừng lại, biểu tình của hắn cũng dần dần ngưng trọng.

Tuy nhiên rất nhanh, hắn cười nhạt một tiếng:

-Không vội. Ta đã sớm phái ra Quyến Thú của ta, thay ta lẻn vào rừng dò xét.

Quyến Thú?

Cự Sơn thần sắc vui vẻ.

Dạ Du Giả có được năng lực triệu hoán quyến thú.

Năng lực này có thể làm cho động vật bình thường bị hắn khống chế, thay hắn dò xét không biết.

Mà Dạ Du Giả đặc biệt am hiểu khống chế những sinh vật thoạt nhìn vô hại như thỏ rừng, hươu các loại... Khó lòng phòng bị!

Không chỉ vậy, hình ảnh mà các loài động vật nhìn thấy có thể được truyền trở lại, là một năng lực điều tra khá thông minh!

Dứt lời, Dạ Du Giả vẫy vẫy tay, ma lực dần dần ở trước người hắn huyễn hóa ra một hình ảnh.

Tinh thần Cự Sơn chấn động, vội vàng nhìn vào trong hình.

Hắn cũng rất tò mò, trong rừng tinh linh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì!

Chỉ là... Hình ảnh là màu đen.

-Chết rồi?

Dạ Du Giả hơi sửng sốt.

Nhìn thấy biểu tình ngoài ý muốn của Cự Sơn, Dạ Du Giả ho nhẹ một tiếng, nói:

-Khụ khụ, đây là chuyện thường xuyên xảy ra, dù sao Quyến Thú chỉ là dã thú bình thường, có khả năng sẽ phát sinh ngoài ý muốn. Nhưng... Ta triệu hồi không chỉ một đầu.

Dứt lời, hắn lại thay đổi hình ảnh.

Vẫn còn màu đen.

Dạ Du Giả nhíu mày, có chút kinh ngạc:

-A... Vậy mà cũng chết? Sai lầm, ta sẽ thay đổi một cái.”

Hắn vẫy tay một chút, lại thay đổi hình ảnh.

Vẫn còn màu đen ...

Cự Sơn: ...

Dạ Du Giả: ...

Bầu không khí, trong lúc nhất thời có chút xấu hổ.

Dạ Du Giả thay đổi màn ảnh một lượt, phát hiện tất cả đều là màu đen.

Tất có nghĩa là hầu hết các quái thú của hắn đều đã chết hết rồi.

Biểu cảm của hắn trở nên khó coi.

-hự… khụ khụ khụ, thưa ngài bá tước, có phải do sự thăm dò của ngài đã bị phát hiện không?

Nhìn sắc mặt của tộc huyết dần dần chuyển từ tái nhợt sang xanh lam, Cự Sơn thận trọng nói.

-Không thể nào!

Dạ Dụ Giả hạ ý thức lớn tiếng phản bác.

Hắn hít một hơi thật sâu, bình phục lại tâm trạng của mình, rồi mới tiếp tục hoà nhã nói rằng:

-Quái thú mà ta triệu hồi đều là động vật bình thường, chúng căn bản không hề để lộ ma lực nào, không thể dễ dàng bị phát hiện như vậy.

-Cái này… chắc là do trùng hợp!

Hắn vừa nói vừa tiếp tục chuyển đổi màn ảnh.

Lại chuyển đổi bảy hoặc tám lần nữa, Dạ Dụ Giả cuối cùng cũng chuyển sang một màn ảnh bình thường!

Đó là góc nhìn của một con thỏ rừng, nó chạy nhanh và tầm nhìn của nó không ngừng rung chuyển.

Vẻ mặt của Dạ Dụ Giả từ từ trở nên thản nhiên:

-Nhìn đi, vẫn có mà.

Nâng cao ma lực rừng Tinh Linh, ma thú cũng trở nên hoạt động thường xuyên hơn, quái thú bị tập kích cũng là chuyện bình thường, nhưng chỉ cần một con sống sót thì ta có thể nhìn thấy được thứ ta muốn.

Nghe xong lời nói của Dạ Dụ Giả, vẻ mặt Cự Sơn dần dần trở nên kính trọng.

Không hổ danh là thần quyến giả!

Khả năng thăm dò này thực sự rất mạnh, khó mà có thể chống đỡ!

Viễn cảnh trong màn ảnh cứ thay đổi, hai người cùng chăm chú quan sát.

-Nhìn những cây cối này… chắc là gần tới khu vực trung tâm rồi.

Vẻ mặt của Cự Sơn dần trở nên kỳ vọng.

Lúc này, tầm nhìn trong màn hình thay đổi, xuất hiện một vài bóng người cao lớn mặc vũ trang.

Họ mang trên người trang bị xịn sò, vừa cười vừa nói.

-Là Tinh Linh.

Cự Sơn mắt sáng ra.

Lúc này, các Tinh Linh dường như đã phát hiện ra thỏ rừng, họ đều nhìn về hướng tầm nhìn của họ mà không hẹn.

-Bị phát hiện rồi sao?

Cự Sơn sắc mặt trở nên căng thẳng.

Dạ Dụ Giả nhắp một ngụm máu tươi, nói rằng:

-Yên tâm đi! Đây chỉ là một con thỏ rừng, họ sẽ không để ý đâu, hơn nữa Tinh Linh làm sao có thể tấn công động vật chứ…

Lời nói của hắn vẫn chưa dứt.

Vì Tinh Linh trong tầm nhìn nghe xong hưng phấn lên.

Họ rút ra các loại vũ khí, xông về phía tầm nhìn rất nhanh.

Chỉ thấy một ngọn giáo phóng tới tầm nhìn.

Rất nhanh, màn ảnh hiện lên màu đỏ, lập tức chuyển sang màu đen.

Cự Sơn:

-...

Dạ Dụ Giả:

-...

Khoé miệng của Dạ Dụ Giả giật lên.

Sắc mặt của họ chuyển đổi, cắn răng nói:

-Không ngờ… quái thú của ta đã bị đối phương phát hiện, xem ra sự điều khiển rừng Tinh Linh của đối phương ghê gớm hơn ta tưởng tượng.

-Nhưng… ta vẫn còn một tuyệt chiêu cuối cùng!

Hắn lại vẫy tay một lần nữa, tầm nhìn đột nhiên thay đổi và biến thành trên không trung!

-Đây là quái thú cuối cùng mà ta cho ra trận, đó là đại bàng.

Dạ Dụ Giả mặt mày ủ rũ nói.

Di chuyển tầm nhìn xuống phía dưới, hai người dần dần nhìn rõ màn ảnh trong rừng.