Thế Giới Thụ Du Hí (Bản Dịch)

Chương 177. Tử thần Thần Quyến Giả

Thông báo

Địa chỉ WEB hiện tại của Tiên Vực là https://tienvuc.site. Trong trường hợp không thể truy cập được, bạn hãy vào https://tienvuc.link để xem địa chỉ mới nhất và tải ứng dụng.

Dạ Du Giả rất hài lòng, đưa mắt nhìn về phía những Tinh Linh mà mình bắt được.

Hồ lô bất lực khi nhìn đồng đội mình bị hạ gục.

Tuy nhiên, khuôn mặt hắn không hề sợ hãi, mà dùng ánh mắt đầy sự tò mò đánh giá Dạ Du Giả.

Hừm ...

Theo kinh nghiệm của Demacia, thời điểm bị bắt, nếu phối hợp thỏa đáng có thể kích hoạt nội dung cốt truyện ẩn giấu…

Dạ Du Giả:....

Vẻ mặt ngoan ngoãn của Hồ Lô làm hắn càng thêm kinh ngạc, thậm chí là đột ngột run rẩy:

Ngu dốt lại không sợ, còn mang theo chán ghét thật là Tinh Linh kỳ quái...

Hắn híp mắt lại, một lần nữa thi triển [Chi phối linh hồn].

Lần này, chỉ có một mục tiêu duy nhất là Hồ Lô.

Tuy nhiên, ma pháp tinh thần của hắn giống như chìm xuống biển, không có động tĩnh gì...

“Là loại ma pháp miễn dịch tinh thần sao…”

Dạ Du Giả lẩm bẩm nói.

Trong lòng hắn khẽ rung động, hai mắt trở nên:

-Nói cho ta biết… Bí mật của các ngươi, còn có… nhiệm vụ ẩn giấu mà các ngươi vừa nhắc rốt cuộc là gì.

Lần này, hắn từ bỏ ma pháp tinh thần.

Mà lựa chọn sử dụng ám chỉ tâm lý tác động trực tiếp lên ý thức!

Lần này, ám chỉ tâm lý của Dạ Du Giả quyết không buông tha!

Chỉ thấy hai mắt Hồ Lô mở to, ánh mắt dần trở nên trống rỗng.

Đó là dấu hiệu ám chỉ tâm lý sắp thành công!

Dạ Du Giả rất hài lòng:

“Miễn dịch với ma pháp tinh thần, mà ám chỉ tâm lý lại có thể thành công, chứng tỏ linh hồn của bọn hắn có vấn đề! Có lẽ linh hồn nhận được loại bảo hộ nào đó”

Tuy nhiên, vào lúc tâm lý ám chỉ sắp thành công, đôi mắt Hồ Lô đảo một vòng, đầu mềm nhũn nghiêng sang một bên.

Dạ Du Giả:...

“Tình hình gì đây?”

Hắn có chút sững sờ.

Nghe tiếng hít thở đều đều của Hồ Lô, vẻ mặt của Dạ Du Giả vô cùng đặc sắc.

“Ngủ… ngủ rồi?”

“Tình huống này mà còn có thể ngủ được?!”

“Nhưng hắn không có thi triển pháp thuật ngủ!”

Sắc mặt Dạ Du Giả trầm xuống.

Hắn khịt mũi hừ lạnh, đánh một quyền vào cằm Hồ Lô.

Nhưng đối phương vẫn như cũ không có chút phản ứng nào...

Không phải giả vờ ngủ, mà là thật sự “Ngủ”.

Lông mày của Dạ Du Giả dần cau lại.

Rồi nhìn về phía những người chơi khác, mà Tinh Linh này đối diện với ánh mắt hắn, lại rối rít cười ngượng ngùng.

Nhìn bọn họ không sợ hãi, cũng không có một chút kinh ngạc đối với Tinh Linh đang "Ngủ", trong lòng Dạ Du Giả hơi động.

-Nói cho ta biết, chuyện gì đã xảy ra với hắn?

Hắn nhìn về phía những người còn lại.

-Còn thế nào nữa, dĩ nhiên là mất NET chứ sao.

Một người trong số họ thản nhiên nói.

“… Mất NET?”

“Là ý gì?”

Dạ Du Giả không hiểu.

Tuy nhiên, hắn có thể khẳng định những Tinh Linh khác dường như biết điều gì đó.

Vì vậy, hắn dứt khoát thi triển ám chỉ tâm lý một lần nữa lên người bọn họ:

-Nói cho ta biết, người đứng sau các ngươi rốt cuộc là ai? Suy cho cùng hắn có âm mưu gì?

Điều khiến hắn tức giận nhưng không quá ngạc nhiên, chính là sau khi được tiếp xúc với ám chỉ tâm lý, mấy Tinh Linh còn lại đồng loạt liếc mắt xem thường, rồi “Ngủ”.

Sắc mặt Dạ Du Giả thật sự khó coi.

“Không thể miễn nhiễm với ám chỉ tâm lý ... Dường như có một năng lực tự vệ nào đó, lúc bị ám chỉ sẽ lâm vào trạng thái ngủ say quỷ dị sao?”

“Có thể trên người mỗi Tinh Linh đều mang loại năng lực này,xem ra... Cấp bậc linh hồn của đối phương tương đối cao! Rất có thể chính là Tử Thần Quyển Giả.”

Trong lòng Dạ Du Giả dần hiểu ra.

Hắn vung tay lên, chuẩn bị đem đám Tinh Linh đang ngủ say quét đi, nhưng đột ngột ngừng lại.

Hắn ta ngửi thấy một mùi thơm mê người...

Dạ Du Giả nhíu mày, nhìn dọc theo mùi thơm, phát hiện nơi tỏa ra là vết thương trên cánh tay của Cơm hộp.

"Máu? Có cái gì đặc biệt sao?"

Ánh mắt Dạ Du Giả chợt trở nên tĩnh mịch.

Huyết tộc không thể tách rời khỏi máu, thỉnh thoảng cần hút máu của những sinh mệnh khác để duy trì trạng thái của mình.

Mà máu chất lượng tốt là mục tiêu theo đuổi tối cao của mỗi một Huyết tộc!

Hắn liếm liếm khóe miệng, đi đến bên người Cơm hộp, vươn ngón thon dài dính máu, đưa vào trong miệng.

Ở cửa vào của huyết dịch, con ngươi Dạ Du Giả lập tức sáng ngời lên.

Phút chốc, ánh mắt của hắn cực kỳ say mê:

“Thật thơm và tinh khiết!”

Lúc này, ánh mắt của hắn đối với tiểu đội Cơm hộp lại thay đổi.

“Mặc dù, theo truyền thuyết của tộc, máu chủng tộc Bạch Ngân vô cùng mỹ vị, thuần khiết... Ta chưa bao giờ nghĩ rằng máu của những Tinh Linh này lại xuất sắc như vậy, cho dù là rượu ngon mà các công tước cất giấu đi chăng nữa, cũng chỉ như vậy?”

“Máu chất lượng cao như vậy... Những Tinh Linh này rốt cuộc có thân phận gì? Không chỉ như thế... Ta hình như còn ngửi thấy khí tức sinh mệnh.”

Đôi mắt của Dạ Du Giả dần trở nên nóng bỏng.

Lúc này, trong mắt hắn bọn họ không chỉ đơn thuần là Tinh Linh nữa, mà còn là nguyên liệu nấu ăn thượng hạng!

Không, là Huyết Nô thượng đẳng!

Do dự một chút, từ trong ngực lấy ra một chiếc nhẫn nhỏ màu đỏ xinh xắn, niệm chú ở trong lòng.

Mà theo chú ngữ của hắn, một luồng sáng tỏa ra trên thân Cơm hộp, sau đó cơ thể từ từ biến mất!

“Đáng tiếc không gian nhẫn quá nhỏ, chỉ có thể vừa một người.”

Dạ Du Giả tiếc hận trong lòng.

Chiếc nhẫn này là nơi trữ vật của hắn, ngoài ra còn có một ma pháp hỗ trợ cho sinh vật tồn tại, có thể giữ cho các sinh vật sống trong đó suốt 24 giờ.

Dạ Du Giả đã quyết định, bắt một Tinh Linh làm Huyết Nô lâu dài cho mình!

Còn những người còn lại ...

Hắn nhìn đám Tinh Linh ngã trên mặt đất, lắc đầu tiếc nuối.

Không có cách nào mang thêm người.

Chỉ là, cũng không thể lãng phí!

Dạ Du Giả đi tới trước mặt một người chơi, nhấc lên rồi hé miệng cắn cổ đối phương!

Nuốt vào máu tươi đỏ thẫm, khuôn mặt đầy sự thỏa mãn và say mê.